Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 444
Xe xuyên vào trong mưa, chạy vượt qua một con sông nhỏ thật dài có hình dáng độc đáo, trong ánh đèn lồng màu đỏ vẫn chạy thẳng về phía trước.
Hạ Tuyết tò mò nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, nhìn về phía trước có ba cây cầu hình vòm, ánh đèn màu xanh da trời trên ba cây cầu hình vòm phản chiếu ba cây cầu nhỏ màu xanh da trời và Thiên Nga trắng đáng yêu đang giương cánh trên cầu, hai bên cây dương liễu im lìm rũ lá đứng im lìm, khung cảnh ấm áp khiến lòng người ta trở nên thư thái.
Hạ Tuyết nhìn kiến trúc cổ kính trước mắt, tòa nhà tường đỏ, mái xanh, cao 5 mét phủ xuống cửa sổ thủy tinh, ánh đèn chiếu rọi vào bên trong sang trọng và ấm cúng, thậm chí có thể nhìn thấy bên trong, trên ghế sa lon gỗ lim to lớn đặt nệm vàng, ánh mắt của cô sáng lên, vốn nghĩ Hàn Trí Trung là người có tính cách rất cứng rắn, gia đình này hẳn rất tuy nghiêm, tối tăm, lạnh lẽo mới đúng, không ngờ tòa nhà cổ kính này, chịu ảnh hưởng của Trương Kính Trung, cô cũng cảm thấy, cái đẹp lạnh lẽo kiểu gia đình Trung Quốc không bằng phong cách châu Âu tập trung hơn, làm cho người ta ấm áp, nhưng đêm nay thời tiết lạnh lẽo, nhìn tòa nhà lớn này tràn đầy ánh đèn màu vàng nhạt, kiến trúc cổ kính làm cho người ta có cảm giác của gia đình.
Hàn Văn Hạo lái xe chạy qua giữa cầu hình vòm, chạy lên vườn hoa phía trước, nhìn ngôi nhà đang ở trước mặt, anh đột nhiên vừa lái xe, vừa vươn tay nắm bàn tay nhỏ nhắn Hạ Tuyết, nắm nhẹ ngón áp út của cô.
Hạ Tuyết sững sờ, quay đầu nhìn về phía anh.
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ quay mặt nhìn sang, hai mắt lóe ra ánh sáng đè nén, trầm tĩnh, có lẽ anh lo lắng, Hạ Tuyết nhìn anh, đột nhiên bật cười, nói: “Anh yên tâm đi! Tôi không sao, chuyện gì mà chưa từng trải qua? Không cần lo lắng cho tôi.”
Trên mặt Hàn Văn Hạo hiện lên nụ cười.
Xe ở trong mưa phùn mờ mịt dừng lại trước đài phun nước trước tòa nhà họ Hàn, một cột đá thủy tinh khổng lồ ở trong đài phun nước không ngừng chuyển động, phun ra bọt nước tuyệt đẹp.
Trên khuôn mặt của Hạ Tuyết nở nụ cười nói: “Tôi thật thích nơi này.”
Hàn Văn Hạo khẽ cau mày, cầm tay lái có chút không dám tin, quay đầu nhìn cô, cười nói: “Em thích nơi này sao?”
“Anh không cảm thấy nơi này rất đẹp sao? Hơi có cảm giác gia đình” Hạ Tuyết mỉm cười nói.
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, hai mắt đột nhiên lộ ra một chút vui vẻ.
“Hi Văn, chúng ta đến nhà ông bà nội rồi.” Hạ Tuyết quay đầu nhìn con gái đang nằm phía sau xe, Hi Văn lầu bầu một lát, hít hít cái mũi nhỏ, đoán chừng có chút bị lạnh, ho khan một tiếng, mới lim dim trở người, mở đôi mắt mông lung, đột nhiên nhìn thấy phía ngoài có cột đá thuỷ tinh khổng lồ màu xanh sáng lấp lánh ở trong đài phun nước, sau đó còn nhìn thấy một tòa nhà kiến trúc cổ kính giống như hoàng cung trên ti vi, thật sự là tường đỏ mái xanh, thậm chí từng góc mái nhà cong vút, còn có vài bức tượng con chim Điêu.
“Oa! ! Đây là nhà ông bà nội sao? Thật xinh đẹp! Xinh đẹp giống cung điện chúng ta ở Pháp! Không trách được cha đã nói với con, con người chính là thế giới! Thật xinh đẹp nha, con rất thích! “ Hi Văn áp hai tay vào trên cửa kính, đôi mắt to nhìn chằm chằm kiến trúc cổ tuyệt vời bên ngoài cửa sổ, kêu to lên.
Hàn Văn Hạo đột nhiên bật cười, tâm trạng rất vui vẻ, sau đó nhanh chóng nói: “Xuống xe đi, ông bà nội đang chờ, một chút nữa, con không được vô lễ, biết không?”
Hi Văn hoàn toàn không nghe được cha mẹ nói gì, cô bé chỉ nhìn cảnh sắc tuyệt vời bên ngoài cửa sổ, cô bé còn nhìn thấy bên trái tòa nhà có một hồ nước nhỏ như mặt gương, chính giữa hồ có một đảo nhỏ xinh đẹp, trên đảo có vài con thiên nga trắng, cả bờ hồ nhỏ có cây liễu xung quanh, cô bé thật kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm, Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết vừa xuống xe cũng đã thấy dì Lý dẫn mấy người giúp việc mặc áo sơ mi trắng, quần short đen bó sát người, cùng nhau đẩy cửa lớn hoa văn vàng đỏ, đồng phục xinh đẹp mỉm cười đi ra, đứng xếp thành hai hàng, cùng dì Lý khom lưng cúi chào, nhìn Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết, còn có Hi Văn cùng nhau nói: “Hoan nghênh Hạ tiểu thư, Tôn tiểu thư về nhà.”
Hi Văn vừa mới xuống xe đã nhìn thấy người giúp việc vội vàng che dù đi tới nói: “Cuối cùng đã trở về, ông chủ và bà chủ đang chờ trong nhà.”
Thậm chí dì Lý tự mình che dù đi tới trước mặt của Hạ Tuyết và Hi Văn, cung kính nói: “Hạ tiểu thư, Tôn tiểu thư, xin chào, tôi là quản gia Lý, cũng đang chờ mọi người, hoan nghênh, hoan nghênh, mời vào.”
Hạ Tuyết cảm thấy ấm áp, liền dắt tay Hi Văn cùng Hàn Văn Hạo đi qua sân cỏ xanh biếc, sau đó đi lên bậc thang, đi vào phòng khách sang trọng giống như cung điện, hơi ấm lùa vào mặt, trên giá gỗ nhỏ đặt đồ cổ các triều đại, hai bên là lư hương cửu đỉnh, khói từ lư hương đang lượn lờ bay lên, hạc trắng ngậm đào tiên điêu khắc trông rất sống động đứng ở trong phòng khách và bên trái cửa hình vòm, phía bên phải là chim thần ngậm đồng tâm kết, phòng ăn giống như ở đầu bên kia đại sảnh, bức rèm lụa cao năm mét tách ra, rất nhiều người giúp việc đang bận rộn bên trong, mà đầu bên này phòng khách cũng có rất nhiều người giúp việc thanh lịch đang bưng khay chạy tới chạy lui, nhìn thấy Hàn Văn Hạo, Hạ Tuyết và Hi Văn,bọn họ xôn xao mỉm cười, cung kính chào: “Cậu cả, Hạ tiểu thư, Tôn tiểu thư.”
“Ừ.” Hàn Văn Hạo đỡ Hạ Tuyết và con gái cùng nhau đi qua cổng lớn hình vòm, đi vào đại sảnh, chỉ thấy trên ghế sa lon hình tròn bằng gỗ lim, tất cả đều thêu hoa văn hình rồng vàng trên ghế ngồi, hai bên tay vịn đặt gối tròn, dưới mặt ghế để lò sưởi chân, trên bàn trà giữa bốn ghế sa lon đặt ngay ngắn rất nhiều bánh ngọt, trông rất ngon, rất đẹp, không phải là Hạ Tuyết và Hi Văn chưa từng thấy qua phô trương, nhưng bài biện kiểu Trung Quốc và cách thức phục vụ vẫn làm cho các cô có chút ngây người.
“Ngồi đi” Hàn Văn Hạo đỡ Hạ Tuyết, bảo Hạ Tuyết dắt con gái ngồi xuống, hai người ngồi trên ghế sa lon bên trái, ba cô gái gần 20 tuổi, búi tóc thanh lịch, nở nụ cười thật tươi, cầm ly hoa sen cẩn thận đặt trước mặt của Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết cùng Hi Văn, hai mẹ con Hạ Tuyết lập tức nhìn về phía cái ly trên bàn, hoa văn hoa sen, trên hồng dưới trắng giống như hoa sen xòe cánh nở ra bốn phía, nhìn rất sống động, giống như đóa hoa sen thơm ngát mà giữa đóa hoa trong ly sứ lộ ra một chút tim trà màu vàng thì uống làm sao đây?
Hàn Văn Hạo mỉm cười nghiêng người tới trước, cẩn thận mở nắp ly, tách tim trà màu vàng, sau đó tùy tiện dùng ngón tay cái và ngón trỏ, giống như uống trà nghệ thuật, lấy tim trà trong ly hoa sen ra ngoài, hớp nhẹ một cái, Hạ Tuyết cùng Hi Văn lập tức vươn tay, cũng học Hàn Văn Hạo, cầm lấy ly trà, rất nhanh uống một hớp, cảm thấy trà này vô cùng thơm mát, có một mùi hương sen u tịch, hai mẹ con các cô đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy vui vẻ, lại uống một hớp lớn, rồi nghiêng đầu nhìn về phía Hàn Văn Hạo, thấy anh nhổ trà lúc nảy uống vào trong cái tách bạc do người giúp việc bưng tới.
Các cô trừng mắt thật to, lại nhìn người giúp việc bên cạnh cố gắng nín cười, bọn họ có chút ngượng ngùng nói: “Trà này là để súc miệng.”
“Phụt …” Hạ Tuyết và Hi Văn cùng phun ra ngoài!
Related Posts
-
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 114
Không có bình luận | Th4 26, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 628
Không có bình luận | Th8 14, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 579
Không có bình luận | Th8 11, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 170
Không có bình luận | Th4 28, 2017
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

