Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 497
Hạ Tuyết ngã trên ghế sa lon, tức giận muốn nổ tung nhìn Hàn Văn Hạo, la hét: “Anh làm gì đấy? Tôi không muốn vào phòng của anh, vợ hứa hôn của anh vẫn còn ở bên ngoài!”
Hàn Văn Hạo nghe những lời này, đột nhiên cười lạnh, nhanh chóng đi lên phía trước nắm chặt cánh tay của cô, kéo cả người cô lên, buộc cô đối mặt với mình, tròng mắt hơi híp nói: “Không cần cô nhắc nhở tôi…Vợ hứa hôn của tôi ở bên ngoài, giống như tôi không có mắt, không nhìn thấy cô ấy! So với cô ấy, cô cũng không là cái gì!”
Hai tròng mắt Hạ Tuyết tức giận đỏ lên, lồng ngực muốn nổ tung, trừng mắt nhìn ánh mắt vô tình của anh, cô cười lạnh nói: “Nếu là như vậy, anh kéo tôi vào đây làm gì?”
Hàn Văn Hạo nhìn chặt cô nói: “Không nên hiểu lầm! Đó là cha tôi muốn tôi chăm sóc tốt cho cô! Mẹ đứa bé!”
Anh vừa nói xong, liền ném cả người cô ngã xuống ghế gỗ lim!
“A …” Cả người Hạ Tuyết ngã trên ghế sa lon, đau đến không chịu nổi, ôm bên hông, cô tức giận muốn nhào đi ra ngoài, Hàn Văn Hạo lại níu chặt cô, lớn tiếng nói: “Cô đừng ở trong gia đình tôi, không có chút tư thái, toàn thân lộ ra thô tục và ghê tởm! Tốt nhất là cô ở trong phòng này cho tôi, không nên ra ngoài làm mất mặt xấu hổ! Hôm nay các tân khách tới, không giàu cũng quý, ai cũng biết cô là vợ trước của tôi, cô cũng không ngại mất mặt sao?”
Hạ Tuyết thật sự nổi giận, trải qua tình yêu rối rắm làm cho cô rất mệt mỏi, nhưng hôm nay cô hoàn toàn nổi giận, cô lập tức quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, vành mắt ửng đỏ, nghẹn ngào nói: “Coi như chia tay, tôi cũng không có hận anh! Anh tốt nhất không nên đối xử với tôi như vậy!”
Hàn Văn Hạo nghe cô nói lời vô căn cứ, thật sự cảm thấy rất buồn cười, nói: “Chia tay? Cô có quá ngây thơ hay không? Chúng ta yêu lúc nào mà chia tay?”
Hạ Tuyết nhìn anh, linh hồn bắt đầu run rẩy, có chút lạnh lẽo xâm chiếm toàn thân.
Hàn Văn Hạo nhìn chòng chọc nét mặt của Hạ Tuyết, hai tròng mắt anh chợt lóe, lạnh lùng nói: “Những ngày tháng trước kia, không tồn tại cái gì cả, đừng cho rằng tôi quan tâm giống như cô! Bây giờ trong mắt của tôi, cô không là gì cả! Chỉ là một trong muôn ngàn người phụ nữ của tôi!”
Hạ Tuyết nhìn anh, hai mắt trợn to, nước mắt lay động!
Hàn Văn Hạo không nhìn thấy, lại ném cô về chỗ ngồi, sau đó ngồi bên cạnh cô, cầm bình trà lên rót đầy một ly trà, đặt bình trà xuống, mới nói: “Uống đi! Uống xong cút ngay ra khỏi phòng này, đừng đi nhầm phòng cho tôi! Loại người như cô, tôi sợ nhất chính là cô đi nhầm vào phòng của hai em trai tôi, sau đó phá hư cuộc đời của chúng nó!”
Hạ Tuyết vẫn nhìn anh lạnh lùng quay mặt, giọt nước mắt thật to rơi xuống.
Hàn Văn Hạo nghe tiếng gõ cửa, nhàn nhạt lên tiếng “Vào đi.”
Dì Lý cầm một cái khay đẩy cửa đi tới, lập tức cảm thấy bầu không khí vô cùng mập mờ, làm cho bà có chút căng thẳng nói: “Đây là lễ phục bà chủ muốn tôi đưa cho Hạ tiểu thư thay.”
Hạ Tuyết sửng sốt, tạm thời đè nén tâm trạng đau lòng, nhìn dì Lý nhẹ nhàng đặt một cái khay kim loại trên bàn trà, trên khay là một bộ sườn xám màu trắng bạc, phía trên dùng bạch kim và kim tuyến vàng thêu đóa hoa mẫu đơn trông rất sống động, phía trên bộ sườn xám đặt một dây chuyền ngọc hình mặt trăng đắt tiền, một vòng ngọc màu tím, một cái trâm ngọc cài đầu hình bươm bướm.
Hạ Tuyết vừa nhìn, cũng biết vô luận từ sườn xám hay là dây chuyền ngọc, cũng giá trị xa xỉ, cô có chút ngạc nhiên nhìn dì Lý.
Dì Lý mỉm cười nhìn Hạ Tuyết nói: “Bộ sườn xám này do thợ may tốt nhất trong nước may, bà chủ nói lần trước nhìn thấy vóc dáng cô mặc sườn xám, nên ghi nhớ ba vòng của cô, sớm đã sai người thiết kế vài bộ sườn xám tinh xảo, nghĩ muốn tặng cho cô…”
Trong lòng của Hạ Tuyết ấm áp, không biết phải nói gì, chỉ sửng sốt nhìn Dì Lý, cô ngây người cũng không biết ở nhà họ Hàn có một quy củ truyền thống, chính là chỉ có nữ chủ nhân mới có tư cách mặc sườn xám màu trắng bạc, thêu hoa mẫu đơn, mà dây chuyền hình mặt trăng là bảo vật gia truyền cho con dâu cả của nhà họ Hàn, bình thường chỉ có con dâu cả mới có tư cách đeo nó.
Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn chằm chằm dây chuyền hình mặt trăng, không lên tiếng.
“Thứ quý giá như thế tôi không thể nhận. Bộ váy này của tôi cũng không có bẩn. Tôi trang điểm sửa sang lại là được…” Hạ Tuyết vội vàng miễn cưỡng cười nói, cô luôn không muốn bất cứ ai lo lắng cho mình.
Dì Lý mỉm cười nói: “Cô hãy thu nhận đi, tấm lòng của bà chủ trong nhiều năm qua, dụng tâm suy nghĩ một lần, nếu cô không nhận bà chủ có thể sẽ rất thất vọng.”
“Tôi…” Hạ Tuyết sửng sốt, mặc dù gây gổ với Hàn Văn Hạo nhưng đối với Trang Minh Nguyệt, cô vẫn vô cùng tôn trọng, cũng không dám ở tiệc cưới của Văn Kiệt nổi lên tính khí trẻ con, không nhịn được nhìn về phía Hàn Văn Hạo.
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ ngồi tại chỗ, khuôn mặt lạnh lùng.
Hạ Tuyết hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, mới nhìn dì Lý mỉm cười nói: “Được rồi! Tôi sẽ thay.”
Dì Lý mỉm cười nói: “Vậy thì tốt. Cô thay sườn xám trước, sau đó tôi sẽ bảo người giúp việc đi lên chảy tóc cho cô. Thời gian cũng không còn sớm nữa, tôi cũng không quấy rầy cô thay quần áo nữa.”
“Được…” Hạ Tuyết mỉm cười nhìn dì Lý đi ra ngoài, sắc mặt của cô lạnh lùng, liền nhìn Hàn Văn Hạo không khách sáo nói: “Cút ra ngoài! Tôi muốn thay quần áo!”
Hàn Văn Hạo quay đầu lại nhìn, cứng rắn nói: “Đây là phòng của tôi, tại sao tôi phải ra ngoài?”
“Rất tốt, xem như anh lợi hại! Anh có gan!” Hạ Tuyết nhất thời tức giận, liền vươn tay chụp lấy sườn xám màu trắng, kéo mạnh, quên mất ở phía trên vẫn còn sợ dây chuyền hình mặt trăng, mắt nhìn thấy sợi dây chuyền sắp rơi xuống sàn, Hàn Văn Hạo một tay bắt lấy dây chuyền treo lủng lẳng hình mặt trăng, ngẩng đầu tức giận trừng mắt nhìn Hạ Tuyết nói: “Nó rơi xuống một chút, xem tôi có bóp chết cô không!”
“Tôi…Tôi không cẩn thận mà!” Hạ Tuyết chớp mắt, có chút đau lòng nhưng vẫn có chút ngạc nhiên nhìn anh nói: “Rất ít thấy anh coi trọng đồ trang sức như vậy, nó không có ý nghĩa gì đặc biệt chứ?”
Hàn Văn Hạo nhìn cô chằm chằm, lạnh lùng nói: “Không có!”
Hạ Tuyết hừ một tiếng, cầm sườn xám lên, trực tiếp đi vào phòng tắm, phịch một tiếng đóng cửa lại!
Hàn Văn Hạo ngồi tại chỗ, nắm chặt sợi dây chuyền hình mặt trăng, vẻ mặt vẫn lạnh lùng.
Giống như thời gian trôi qua thật lâu, thật lâu, Hàn Văn Hạo bình tĩnh ngồi tại chỗ, giống như nghe được tiếng mặc quần áo bên trong, ánh mắt anh mãnh liệt lóe lên.
Related Posts
-
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 203
Không có bình luận | Th5 4, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 220
Không có bình luận | Th5 4, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 320
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 212
Không có bình luận | Th5 4, 2017
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

