Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 510

Chương 510: CÚC ÁO

Tập đoàn Hoàn Cầu.

Cửa chính phòng làm việc Tổng Giám đốc ầm ầm mở ra, Daniel nhanh chóng từ bên trong đi ra, cài cúc áo tây trang trắng xong, bước nhanh ra ngoài, vừa đi vừa nghe Mặc Nhã và Hạo Vũ ở sau lưng báo cáo cho mình tình huống Hi Văn mất tích, còn nói trước mắt người nhà họ Hàn đang tìm vị trí của Hi Văn, từ Pháp Tổng Thống lo lắng gọi điện thoại về hỏi tình huống liên quan đến Hi Văn…

Daniel nghiêm mặt, không nói tiếng nào, chỉ bước nhanh về phía trước, lúc này Sophie cũng vội vàng cùng đi theo anh vào thang máy.

Nhà họ Hàn!

Người cả nhà tụ họp trong ngày vui mừng, sắc mặt mọi người nghiêm túc, ngồi chung một chỗ, chờ cảnh sát đang từ trong khu nhà lớn của họ Hàn xuất phát tìm kiếm người khắp từng ngọn núi, sau đó còn căn dặn tất cả cảnh sát giao thông, lưu ý tình huống xe thức ăn, Hàn Văn Hạo đang ở lầu hai nhanh chóng xử lý tình huống chiếc xe ra vào khách sạn hôm nay, rồi tự mình điều tra ra nhân viên phục vụ hôm nay không phải là người nhà họ Hàn!

Hạ Tuyết đã ngây ngô như con gà gỗ ngồi một bên, cả người run rẩy tựa vào trong ngực Lam Anh, lặng lẽ rơi nước mắt, trong đầu không ngừng nhớ tới con gái mất tích, các loại hình ảnh đáng sợ và không tốt, tâm trạng sụp đổ, cố nhỏ giọng tuyệt vọng sụt sùi khóc!

Lúc này, Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt từ phía bên trái ngoài phòng đi tới, cõi lòng mọi người đầy hi vọng nhìn hai anh em bọn họ…

Hàn Văn Kiệt và Hàn Văn Vũ vẫn lắc đầu, nói: “Vẫn không có tin tức, cảnh sát đã lục soát khắp thành phố, trong phạm vi trăm dặm gần nhà họ Hàn chúng ta, cũng đã thiết lập trạm kiểm soát, tất cả chó cảnh sát cũng thả ra nhưng vẫn không có tin tức. Loại cảm giác này thật đáng sợ!”

Trong lòng Hạ Tuyết lạnh lẽo, bị sợ đến cả người không còn chút sức lực nào, hai mắt mờ mịt, mất hồn bật khóc.

Hàn Văn Hạo nhanh chóng đi xuống, dẫn Hứa Mặc và Nhậm Phong, vừa muốn tự mình tra xét tất cả nhân viên phục vụ, lúc này, nhìn thấy Daniel vẻ mặt lạnh lùng dẫn hai vệ sĩ và thư ký bước nhanh vào.

Hạ Tuyết vừa nhìn thấy Daniel liền khóc rống lên: “Daniel, Hi Văn mất tích rồi, nhất định là con bé trừng phạt em năm đó không muốn nó, cho nên nó mất tích, ông trời trừng phạt em!”

“Đừng nói nhảm!” Daniel nhanh chóng ngồi bên cạnh Hạ Tuyết, ôm cô vào lòng, sắc mặt nghiêm túc, hôn lên tóc cô, nói: “Mấy ngày nay anh cảm thấy có quá nhiều chuyện xảy ra, cho nên gắn thiết bị truy tìm trên đồng hồ đeo tay của con bé!”

Hạ Tuyết và mọi người lập tức đầy mong đợi nhìn Daniel!

Hàn Văn Hạo nhìn anh nhanh chóng nói: “Nhưng hôm nay con bé không mang đồng hồ đeo tay!”

Hai cận vệ của Hi Văn, Mặc Nhã và Hạo Vũ lập tức tiến lên nhìn mọi người nói: “Bởi vì hôm nay là ngày vui, cho nên chúng tôi gắn thiết bị truy tìm vào trong vòng cổ!”

“Mau!” Hàn Văn Hạo không nói thêm lời nào, bảo dì Lý lập tức mời Cục Trưởng cục cảnh sát dẫn người vào!

Hạo Vũ và Mặc Nhã lập tức mở laptop, mở dữ liệu quan trọng, bên trong màn hình máy tính, xuất hiện một tấm bản đồ, trên bản đồ có một điểm màu đỏ, quả nhiên đang từ từ di chuyển, Mặc Nhã vui mừng nói: “Tìm được rồi!”

Hạ Tuyết cùng mọi người lập tức căng thẳng hỏi: “Ở nơi nào?”

“Dọc theo đường cao tốc Đông Hồ chạy thẳng về phía trước!” Mặc Nhã lập tức ngẩng đầu nhìn bọn họ nói!

“Vậy đi tìm! ! Tôi muốn đi tìm con gái tôi! Tôi cũng muốn đi!” Hạ Tuyết khóc đứng lên, ôm một chút hi vọng muốn xông ra ngoài, nhưng Hàn Văn Hạo lại nhanh chóng nói: “Cô đừng gây thêm phiền toái nữa! Thông báo cảnh sát và vệ sĩ, dọc theo phương hướng điểm đỏ của Hi Văn, đi ngược lại phương hướng chính và quay lại mấy con đường cái, tìm dọc theo đường!”

“Tại sao? Không phải chúng ta đã tìm được vị trí rồi sao?” Mộng Hàm ngạc nhiên hỏi.

Sắc mặt Daniel nghiêm túc nói: “Người cướp đi Hi Văn nhất định là sát thủ! Bọn họ có thực lực và kế hoạch tinh vi, không thể nào không biết trên người Hi Văn cất giấu thiết bị truy tìm, cái này chỉ là một dữ liệu biết con bé còn sống mà thôi! Cho nên chúng ta không thể nào bị này thiết bị truy tìm này đánh lạc hướng!”

Hạ Tuyết ngẩn ngơ, trái tim phịch một tiếng, vỡ vụn ra, mới vừa nổi lên hi vọng nhỏ nhoi, đã bị đả kích tan thành mây khói.

Mặc Nhã và Hạo Vũ lập tức đứng lên, nhìn bọn họ nói: “Chúng tôi phục vụ cô chủ nhỏ cũng đã một thời gian, luôn ăn ý với cô ấy, nếu lúc cô ấy xảy ra chuyện, có lẽ chúng tôi sẽ biết, vóc người cô ấy nhỏ nhắn, thật sự tự mình có biện pháp giải cứu, hơn nữa nhất định cô ấy sẽ dùng sự thông minh khéo léo của mình để lại cho chúng tôi một chút tín hiệu, chuyện này chỉ có chúng tôi mới biết! Chúng tôi sẽ chạy một vòng trong vườn hoa! Tôi tin là trước khi lên xe cô chủ nhỏ nhất định để lại một thứ gì đó!”

Chuyện này Hàn Văn Hạo đành phải căn dặn mọi người đi theo điểm đỏ tìm kiếm, bảo mọi người nói cho Hạo Vũ và Mặc Nhã nơi Hi Văn xảy ra chuyện lần cuối, hai người bọn họ nhanh chóng cùng với Hứa Mặc và Nhậm Phong vọt ra cửa chính, khuôn mặt Hàn Văn Hạo lạnh lùng ngồi trên ghế sa lon, hai tròng mắt nhìn Hạ Tuyết đang dựa sát vào trong ngực Daniel, khóc rống, anh cắn chặt răng, nhanh chóng nhìn về phía Daniel!

Sắc mặt Daniel cũng trầm trọng nhìn anh!

Cuối cùng Hàn Văn Hạo quay mặt sang chỗ khác, không lên tiếng!

Hạo Vũ và Mặc Nhã nói cảnh sát cùng người giúp việc mở tất cả đèn lên kiểm tra lại một lần nữa nơi Hi Văn xảy ra chuyện hôm nay, hai người bọn họ dùng kính hiển vi từ từ tìm kiếm trên thảm trải sàn, rốt cuộc Mặc Nhã phát hiện trong một buội hoa, thoáng qua một chút màu sắc, cô lập tức cúi đầu nhặt lên một cúc áo, khi cô cầm lên cúc áo màu trắng, ngay sau đó trong đầu xuất hiện một hình ảnh, trước khi Hi Văn xảy chuyện chắc chắn đã giãy giụa, hơn nữa cô bé biết mình sắp sửa bị bắt cóc, cho nên cái tay nhỏ bé nhanh chóng kéo xuống dấu hiệu nào đó trên người của người này, cô đi theo phương hướng trên màn hình, lập tức cầm cúc áo nhanh chóng đứng lên chạy vào bên trong nhà!

“Tìm được rồi!” Mặc Nhã vọt vào trước.

Mọi người cùng nhau căng thẳng nhìn cô.

Khuôn mặt Mặc Nhã lạnh lùng đưa cúc áo trong tay nói: “Cúc áo này tìm được ở nơi cô chủ nhỏ xảy ra chuyện! Nếu tình huống này trùng khớp, vậy người này nhất định làm cho cô chủ nhỏ hôn mê mới có thể ôm cô ấy lên xe, bởi vì nếu không hôn mê, nhất định cô chủ nhỏ có thể để lại rất nhiều manh mối!”

Hàn Văn Hạo lập tức đứng dậy, cầm lấy cúc áo giơ dưới ánh đèn, híp mắt nhìn, trong đầu nhanh chóng lưu chuyển hình ảnh, mãnh liệt nổi lên ý muốn giết người nói: “Đây là cúc áo nhân viên phục vụ!”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *