Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 545
Sáng sớm.
Luồng khí lạnh thổi qua ngoài cửa sổ, không thể len vào, cho nên bên trong thật ấm áp.
Hàn Văn Hạo ngủ đến khi tự nhiên tỉnh lại, hơi mở mắt ra, lập tức tiếp xúc tia nắng mặt trời, anh chớp mắt, nghe có tiếng động, anh thở dốc một hơi, rốt cuộc nhìn thấy Hạ Tuyết mặc quần jean màu xanh dương, trên người mặc áo lót màu đỏ hấp dẫn, vòng eo khêu gợi, uốn người thành chữ S đang quay lưng lại với mình, cầm một cái áo len cao cổ màu trắng, tròng vào trong thân thể, vén nhẹ mái tóc quyến rũ, nhẹ nhàng ngồi trước bàn đọc sách, cầm một chiếc gương nhấc lên soi, đeo vòng tai cực lớn, hai mắt tô màu, có chút lim dim lộ ra hấp dẫn say lòng người.
Hàn Văn Hạo thật yên lặng nhìn cô.
Hạ Tuyết đeo vòng tai xong mới phát hiện Hàn Văn Hạo đã tỉnh giấc, đang bình tĩnh nhìn mình, cô nhìn anh nở nụ cười ngọt ngào, nói: “Anh tỉnh rồi?”
Hàn Văn Hạo vẫn im lặng nhìn cô, giống như còn đắm chìm trong giấc ngủ.
Hạ Tuyết lập tức đứng lên, nhảy lên giường, tinh nghịch ngồi ở trên bụng của anh, anh nhíu nhíu mày, hai tay quét qua mông của cô, đỡ hông của cô, cô lập tức cúi đầu hôn nhẹ trên môi anh, nằm trên ngực anh nhìn anh, giống như người vợ, quyến rũ, dịu dàng, nói: “Xin lỗi, hôm nay em không có cách nào làm bữa sáng cho anh, bởi vì em phải đến tổ diễn kịch trình diện, lúc tối quay về sẽ nấu cơm cho anh ăn, hả?”
Hàn Văn Hạo lại nhìn cô, chậm rãi nói: “Đã hết rồi ba ngày, tối nay không cần tới nữa…”
Hạ Tuyết lập tức sững người nhìn Hàn Văn Hạo.
Hàn Văn Hạo cũng bình tĩnh nhìn cô, ánh mắt kiên định, càng không có bất cứ tia tình cảm nào, bất cứ, bất cứ tình cảm nào cũng không có.
Giống như Hạ Tuyết không nghe được, lật người xuống giường, vừa cầm áo khoác vừa nói: “Tối nay em về làm món ăn Pháp mới cho anh …”
“Tôi không thích ăn…”
“Vậy thì món Trung Quốc…Hay món ăn Nhật Bản, món ăn Thái Lan, dù sao cũng có một món anh thích…” Hạ Tuyết mặc áo khoác, chân trần muốn đi ra ngoài, chuẩn bị đi khỏi.
“Hạ Tuyết…” Hàn Văn Hạo vén chăn xuống giường, sau đó đứng ở sau cô, lạnh nhạt nói: “Tôi tạm thời không muốn nói đến tình cảm…Không cần vì tôi làm bất kỳ chuyện gì…”
Hạ Tuyết đứng ở cửa, sắc mặt vô cùng lo lắng.
“Tối nay… Mặc kệ cô có trở về hay không, tôi cũng sẽ không trở về nơi này nữa…Đi đi…Giống như tối hôm qua cô nói, tình yêu có gì đặc biệt hơn người, xoay người là được, giống như lúc ấy cô rời khỏi tôi…” Hàn Văn Hạo lại nói.
Hạ Tuyết tái mặt, xoay người nhìn Hàn Văn Hạo, tức giận nói: “Em cũng không tin anh hẹp hòi như vậy, bởi vì em từ chối anh mà giận em! Anh rời khỏi em, anh không cần em, còn có lý do khác, đúng không?”
Hàn Văn Hạo nhìn cô.
Hạ Tuyết cắn chặt răng, quay đầu, trong tròng mắt lấp lánh nước mắt, cười khổ nói: “Đây không phải báo ứng sao? Anh đã từng liều mạng theo đuổi em… Nhưng em không biết quý trọng, hôm nay em quay lại thì anh muốn đi, em đột nhiên hiểu ra, lúc đó anh không ngừng theo đuổi em, sợ mất em là bởi vì lo sợ như vậy, lo sợ, lo sợ bị mất đi người này, nếu quả thật mất đi người này, tất cả thế giới đều biến mất …Tối qua em lén xem “My Best Friends Wedding” nhìn nữ chính thấy người đàn ông đã không còn thương mình, liều mạng điên cuồng theo đuổi, trong ánh mắt lộ ra đáng thương và mất mát, em thật sợ hãi… Sợ hãi … Thì ra tình yêu là như vậy, lúc ở bên cạnh phải thật quý trọng nó, đừng chờ đến mất đi, xoay người lại có lẽ người kia đã không còn ở chỗ cũ nữa rồi…”
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, nhàn nhạt nhìn cô.
Hạ Tuyết ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn chằm chằm Hàn Văn Hạo, nghẹn ngào nói: “Anh hỏi em, nếu mất đi anh, em có thể sống tốt sao? Đáp án của em chính là em vẫn có thể sống tốt … Trái đất vẫn quay, thời gian vẫn trôi, em vẫn có thể sống thật tốt…Nhưng mất đi anh, những gì thật tốt trở nên không còn giá trị nữa, cũng không còn gì, trải qua một chút ngày tháng bình thản không thú vị, ăn vốn ăn thật ngon nhưng không có mùi vị thức ăn, mặc vốn mặc rất đẹp nhưng không cảm thấy quần áo xinh đẹp, hát vốn rất ngọt ngào cũng không còn ngọt ngào nữa, cổ họng nuốt xuống chỉ là đắng chát…Chỉ như vậy thôi, trừ những thứ đó ra, ngày cũng có thể trôi qua thật tốt…”
Hàn Văn Hạo cắn răng, đột nhiên quay mặt đi, không lên tiếng.
Hạ Tuyết hít mũi một cái, lau nước mắt rơi xuống, ngẩng mặt lên cảm thán nói: “Em nói thật với anh, tối hôm qua em nằm trong ngực của anh đã suy nghĩ tại sao nhất định anh phải vứt bỏ em, nhất định phải có lý do chia tay với em ! Em nghĩ tới nghĩ lui nhưng em vẫn không hiểu nổi, sau đó, em không muốn nghĩ nữa, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, em phải dũng cảm bước về phía anh! ! Em đã bỏ lỡ mối tình đầu, hiểu rõ mất đi rất khổ sở, em không muốn lại mất đi anh! ! ! Em muốn kết hôn với anh, muốn sinh con cho anh, em muốn cùng anh sinh mấy đứa bé, em muốn mặc áo cưới anh chọn cho em, dắt tay của anh bước trên thảm đỏ, đi tới trước mặt của Chúa, nhìn trời và đất, lớn tiếng nói với Chúa: Con yêu Hàn Văn Hạo! Con yêu người đàn ông này, mặc kệ sinh lão bệnh tử, bệnh tật hay nghèo khó, con cũng yêu người đàn ông này, cả đời đến chết cũng không thay đổi! ! Em nói xong, mặc kệ tối nay anh có trở về không, em cũng muốn trở về! Em vĩnh viễn lại ở chỗ này chờ anh! ! Chờ đến lúc anh trở lại mới thôi! !”
Cô vừa nói xong, cũng đã sải bước xoay người đi khỏi, phịch một tiếng, đóng cửa lại! !
Một tia nắng mặt trời chiếu vào trên người Hàn Văn Hạo, giống như anh là nam chính trên sân khấu, nhìn một điểm nào đó nơi phương xa, nhớ tới câu nói của cô sau khi đi khỏi: “Em muốn kết hôn với anh, muốn sinh con cho anh, em muốn cùng anh sinh mấy đứa bé, em muốn mặc áo cưới anh chọn cho em, dắt tay của anh bước trên thảm đỏ, đi tới trước mặt của Chúa, nhìn trời và đất, lớn tiếng nói với Chúa: Con yêu Hàn Văn Hạo! Con yêu người đàn ông này, mặc kệ sinh lão bệnh tử, bệnh tật hay nghèo khó, con cũng yêu người đàn ông này, cả đời đến chết cũng không thay đổi! !”
Hai tròng mắt anh kích động, đỏ lên.
Related Posts
-
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 334
Không có bình luận | Th7 7, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 278
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 322
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 160
Không có bình luận | Th4 28, 2017
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

