Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 557

Chương 557: GỌI TÊN ANH
Ngôi nhà nhỏ, ánh đèn neon hắt ra ngoài cửa sổ, lúc hồng lúc xanh, vừa vặn chiếu vào vị trí nằm trên giường.Trác Bách Quân đỡ nhẹ Tĩnh Đồng nằm trên giường nệm thoảng mùi hương anh đào, đè nhẹ ở trên người cô, cúi đầu nhìn hai tròng mắt của cô mê ly, có chút xấu hổ, anh cười dịu dàng khẽ.

“Tổng giám …” Tĩnh Đồng có chút sợ, nhẹ giọng gọi anh.

“Đừng gọi Tổng giám, gọi tên tôi …” Trác Bách Quân vén nhẹ sợi tóc trên trán cô, nhẹ giọng ra lệnh.

Mặt của cô đỏ lên, chút xấu hổ gọi nhỏ: “Bách Quân.”

Tiếng gọi nhẹ nhàng giống như người mẹ, tràn đầy tình yêu và dịu dàng …Trác Bách Quân đột nhiên mập mờ nở nụ cười, nhìn hai mắt mê ly của cô, cúi đầu hôn lên môi cô, trong lòng của Tĩnh Đồng ngọt ngào, hai mắt rưng rưng đón nhận nụ hôn của anh, chậm rãi mở đôi môi đỏ của mình, cùng đầu lưỡi ấm áp của anh nhẹ nhàng quấn lấy, hai tay khẽ run rẩy nhẹ nhàng ôm cổ của anh.

Cho tới bây giờ, Trác Bách Quân cũng chưa từng đối xử như vậy với một cô gái, mút vào đầu lưỡi nhỏ, cọ sát môi mềm vê ra vô hạn tình cảm, anh không tự chủ được, đưa hai ta, xông vào trong chăn, ôm nhẹ eo nhỏ của cô, nắm eo thon của cô, dán chặt vào thân thể cô, cảm nhận bộ ngực đầy đặn, hồi hộp thở hổn hển, anh cười khẽ một tiếng, khẽ mút lấy làn môi của cô, vừa hôn, vừa xúc động nói: “Đừng sợ…”

Thân thể Tĩnh Đồng giống như dần dần đắm chìm, đón nhận nụ hôn thật dịu dàng của anh, cùng anh quấn lấy nhau.

Trác Bách Quân vừa hôn môi của cô, tay vừa đưa vào trong áo len của cô, xoa nắn bộ ngực sữa của cô, thậm chí nắm điểm nhỏ màu hồng …

“Ưmh …” Mặt của Tĩnh Đồng đỏ lên, hơi thở dốc, lại bị tay anh kéo một góc áo len, thuận lợi cởi áo len ra, lộ ra áo lót nhỏ, mặt của cô đỏ lên, Trác Bách Quân lại cười khẽ, cúi đầu hôn nhẹ cổ của cô, liếm dọc theo ngực của cô, bàn tay đưa tới ngang lưng, cởi áo lót màu trắng của cô, cắn nhẹ điểm nhỏ màu hồng, thậm chí thật dịu dàng mút lấy.

Tĩnh Đồng nhắm mắt lại, thở phì phò, cảm nhận mạnh máu trong thân thể chuyển động, cánh tay trắng bóng có chút rét lạnh, ôm chặt cổ của anh, Trác Bách Quân thuận thế hôn nhẹ cánh tay của cô, rồi đến bả vai, thậm chí cắn nhẹ, Tĩnh Đồng rên nhỏ “Đau …”

Anh lại im lặng, cười nhỏ, hôn nhẹ cổ, xúc động và dựa dẫm, nói: “Tôi thật sự rất thích mùi thơm trên người em …”

“Có phải …Vì tôi giống mẹ của anh, cho nên anh mới …” Tĩnh Đồng bị tổn thương trong lòng, nhìn Trác Bách Quân, ngược lại cũng ngớ ngẩn thổ lộ tình cảm của mình, nhưng hỏi xong, mặt đỏ lên.

Trác Bách Quân cúi đầu, nhìn cô nở nụ cười, sau đó cởi bỏ tây trang, từ từ cởi từng cúc áo trên ngực, mặt của Tĩnh Đồng đỏ lên, xoay mặt đi cắn nhẹ môi dưới, không dám nhìn …Anh mập mờ nhìn cô, ánh mắt tà mị dần dần thu lại, dịu dàng khẽ cười, cởi áo sơ mi lộ ra lồng ngực rắn chắc màu đồng, thừa dịp cô xoay mặt qua bên, lại mạnh mẽ ôm cô vào trong ngực, kéo chăn phủ lên hai người, ở bên tai của cô nhẹ giọng xúc động, nói: “Đứa ngốc, tôi thích em thì là thích em…không liên quan đến mẹ tôi…”

Tĩnh Đồng đột nhiên cười nhỏ, mặt tựa vào lồng ngực anh, có chút xấu hổ đặt hai tay ở bên hông anh, phát hiện bắp thịt rất rắn chắc, trái tim của cô nhảy lên, Trác Bách Quân cúi đầu hôn lên mặt của cô, nắm bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt trên ngực của mình, ở bên tai của cô nhỏ giọng nói: “Sợ sao? Đừng nói với tôi, là lần đầu tiên của em …”

Tĩnh Đồng không dám lên tiếng, cảm thấy nói thật có chút mất ặt, liền vội vàng nói: “Tôi …Tôi …”

Trác Bách Quân đột nhiên cười khẽ, tay vuốt nhẹ cái bụng trơn nhẵn của cô, rồi đến bên hông trên quần jeans, quen thuộc buông lỏng cúc quần trên eo cô, rồi từ từ kéo quần xuống, vuốt nhẹ cặp đùi đẹp thon dài của cô, mặt của Tĩnh Đồng lại đỏ lên, nuốt một ngụm nước bọt, không nhịn được ngẩng đầu nhìn anh một cái … Trác Bách Quân cũng mập mờ nhìn cô, lại bá đạo đè trên người của cô, vừa hôn cô, vừa cởi quần dài của cô, sau đó nhanh chóng cởi quần áo của mình, hai người gần như trần truồng ôm nhau, vừa ôm hôn, vừa di động thân thể, khiến cho hơi thở hai người quấn lấy nhau, cuối cùng Trác Bách Quân đột nhiên kéo rơi quần lót của Tĩnh Đồng, mạnh mẽ tiến vào, nhưng giữa hai chân bị ngăn trở, anh lập tức hơi ngẩng đầu nhìn Tĩnh Đồng, trong hai tròng mắt lộ ra một chút vui mừng!

Tĩnh Đồng cắn chặt môi, có chút mất mặt nắm nhẹ chăn, quay đầu đi.

“Lần đầu tiên …” Trác Bách Quân vừa nói xong, đè mạnh xuống người Tĩnh Đồng …Sau đó tiến vào! !

“A …” Tĩnh Đồng đột nhiên đau đến đổ mồ hôi lạnh toàn thân, nắm chặt chăn, rên nhỏ, ngay sau đó nước mắt rơi xuống.

Trác Bách Quân quá mê luyến khít khao của cô, lại tiến mạnh hơn một cái, rốt cuộc trượt vào chỗ ướt át của cô, ngay sau đó, thân thể truyền đến từng trận kích tình giống như lần đầu tiên, anh cảm nhận được sự kết hợp đẹp đẽ và hạnh phúc, anh lại đè mạnh xuống …

“A …Đau quá …” Tĩnh Đồng thở dốc, cổ họng khô khốc, xin tha nói: “Không muốn …Đau quá …”

Hai tay Trác Bách Quân lại chống hai bên thân thể của cô, mạnh mẽ tiến vào, chiếc giường lay động kêu ken két, ngay sau đó bật trở lại, anh cố sức tiến vào, hưởng thụ khít khao của cô, làm cho mình mê luyến thân thể của cô thật sâu, anh hít mạnh một hơi, đột nhiên cúi người xuống, triền miên hôn cô, vẫn tiến thẳng vào thân thể của cô, Tĩnh Đồng thở dốc, hai chân không nhịn được mở nhẹ ra, vừa cùng anh cuồng nhiệt hôn, vừa hưởng thụ đau đớn bên dưới dần dần đưa tới khoái cảm, nước mắt lại từng giọt rơi xuống.

Một đêm này triền miên mang theo đau đớn, trên người của cô, khắp nơi là vết hôn của Trác Bách Quân, người đàn ông này yêu thương hôn khắp người của mình, thậm chí khi tiến vào cũng rất dịu dàng, chỉ sợ làm đau cô, giờ phút này, cũng vô cùng dịu dàng và yêu say đắm, cô bị cảm động, nước mắt lại rơi xuống …

Giờ phút này, ít nhất thật tốt đẹp, thì ra cho dù chúng ta làm chuyện gì, cư xử với người yêu, bạn bè, người nhà, chỉ cần thật lòng thật dạ, luôn có thể đạt được hạnh phúc.

Đèn neon vẫn nhấp nháy trong màn đêm rét lạnh, lúc tối lúc sáng, giống như cuộc sống đầy mâu thuẫn, giống như ở bên này và bên kia trái đất! Cuối cùng, cho dù ban ngày có hiểu ban đêm hay không, ban ngày vẫn chuẩn bị …Mang tia nắng ấm áp chiếu vào ngôi nhà nhỏ, trong ngôi nhà nhỏ này truyền đến âm thanh chiên trứng, âm thanh nướng bánh mì và một khúc dương cầm “Người Tuyết…”

Một đêm này, Trác Bách Quân giống như quay lại thời gian hạnh phúc trong quá khứ, ở nơi đó có hoa anh đào, có mẹ và một chút vui vẻ của tuổi thơ, loại cảm giác này giống như nằm mộng làm cho anh đắm chìm …Cuối cùng anh sâu kín mở mắt ra, lập tức tiếp xúc ánh nắng ban mai chiếu vào trên tường, trên tường có dán hình Tĩnh Đồng và bạn trai cô thân mật rúc vào nhau, còn có hình Tĩnh Đồng ngồi trên đùi bạn trai, nhìn rất ngọt ngào…

Anh nhìn chằm chằm tấm hình này, lặng yên nhìn Tĩnh Đồng trong hình, cười thật hạnh phúc, ở trên người của cô, anh cảm thấy có lẽ hạnh phúc rất đơn giản, ánh mắt anh thoáng qua một tia bất đắc dĩ, đột nhiên nghe được sau lưng có tiếng động, anh hơi xoay người nhìn phòng ngủ, phòng khách và phòng bếp nhỏ nối liền thành một ngôi nhà nhỏ, khắp nơi đều ấm áp, Tĩnh Đồng mặc áo len rộng cổ màu trắng, quần thể thao màu trắng, đang đứng ở trước tủ bếp, cẩn thận bưng ra một nồi cháo, đặt trên bàn ăn phòng khách nhỏ, rồi xoay người bưng trứng chiên và bánh mì đặt trên bàn …

Hai tròng mắt Trác Bách Quân thoáng qua nụ cười, thừa dịp cô xoay người đi vào phòng bếp, vừa mặc quần vào, vừa bước xuống giường, nắm áo sơ mi, khoác lên người, cũng không cài cúc, đi đến bên cạnh Tĩnh Đồng, từ phía sau cô nhẹ nhàng ôm …

Mặt của Tĩnh Đồng đỏ lên, có chút hoảng sợ, cảm thấy kích tình đi qua, hơi lo sợ đối mặt thực tế, cô cũng không dám quay lại, chỉ cúi đầu, vội vàng muốn rửa chén …

Trác Bách Quân cúi đầu hôn nhẹ cổ của cô, cảm động, cưng chiều nói: “Thế nào? Tối hôm qua còn rất tốt mà …”

Tĩnh Đồng lập tức xoay người, nhìn Trác Bách Quân vội nói: “Anh không cần chịu trách nhiệm với tôi đâu …”

Trác Bách Quân nhìn cô, nhíu mày, nói thẳng: “Ai muốn chịu trách nhiệm với em? Chỉ một buổi tối? Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em sao? Vậy tôi phải chịu trách nhiệm với bao nhiêu cô gái đây?”

Trong lòng của Tĩnh Đồng có chút ủy khuất vội vàng cúi đầu.

Trác Bách Quân đột nhiên nở nụ cười, nâng nhẹ cằm của cô, dịu dàng nói: “Thế nào? Nghe tôi nói như vậy, em thất vọng sao?”

“Tôi …Không có …” Tĩnh Đồng vội vàng cúi đầu, không muốn thừa nhận …

“Còn nói không có?” Trác Bách Quân lập tức ôm chặt cô, hôn nhẹ môi nhỏ của cô, ở bên tai của cô giống như nói lời thì thầm sau khi kích tình qua đêm qua, nhỏ giọng nói: “Tôi chịu trách nhiệm với em …Cả đời …Chỉ cần em đồng ý…”

Tĩnh Đồng không khỏi cười khẽ, cúi đầu lầu bầu nói: “Tôi không tin…”

Trác Bách Quân cắn nhẹ vành tai của cô, tay không nhịn được vuốt ve sau lưng cô, xoa nhẹ cái mông của cô, nói đùa với cô: “Vậy em muốn chịu trách nhiệm với tôi?”

“Không để ý tới anh …” Mặt của Tĩnh Đồng đỏ lên, sau đó đẩy nhẹ anh ra, nói: “Đi rửa mặt một chút đi …”

Trác Bách Quân cười khẽ, sau đó xoay người vừa đi vào toilet vừa nói: “Đem tất cả hình ảnh có liên quan đến bạn trai cũ em dán bên giường đều gỡ xuống cho tôi …Sau này tôi đến đây, không muốn nhìn thấy nữa…”

Tĩnh Đồng đột nhiên cười nhỏ, lại không lên tiếng, Trác Bách Quân cũng nở nụ cười đi vào phòng tắm, liền nhìn thấy trên bồn rửa tay để một ly thủy tinh trong suốt hoàn toàn mới, trên ly để một cây bàn chải đánh răng, trên bàn chải đánh răng đã quét kem đánh răng màu xanh dương trong suốt, anh hài lòng nở nụ cười, cầm bàn chải đánh răng, giơ lên nhìn một chút, rốt cuộc cầm cái ly nhanh chóng đánh răng rửa mặt xong, thuận tiện tắm nước nóng, mặc quần áo vào, vừa dùng khăn lông trắng lau tóc đi ra, liền nhìn đến Tĩnh Đồng đang nửa quỳ ở bên giường, nghe lời gỡ hình trên tường xuống, động tác giống như một con mèo, thắt lưng lõm xuống khêu gợi, cái mông tròn hơi nhếch lên, anh nhìn dáng vẻ khêu gợi của cô, đột nhiên đi tới phía sau của cô, cũng quỳ trên giường, hôn nhẹ cái mông của cô…

Tĩnh Đồng sững sờ, hai tay nhẹ chồng vào trên tường, không dám cử động.

Trác Bách Quân nhẹ nhàng kéo cái quần của cô xuống, lộ ra cái mông hoàn mỹ, khêu gợi, anh hôn nhẹ, thậm chí nhẹ nhàng liếm vào giữa hai chân, một trận kích thích mãnh liệt tiến vào thân thể, Tĩnh Đồng thở hổn hển, không dám cử động, để mặc cho anh khẽ mút lấy, chỉ đành phải nhắm hai mắt lại hưởng thụ cảm giác thân thể bị kích thích …Trác Bách Quân bị trêu chọc dựng đứng cực nhanh, anh lập tức ngồi dậy, từ phía sau mạnh mẽ tiến vào thân thể của cô …

“A …” Tĩnh Đồng dựa nhẹ vào trên tường, tay nắm chặt hình bạn trai cũ, vo thành một nắm.

Trác Bách Quân ôm chặt hông của cô, chỉa vào cái mông của cô, kích động tiến vào, từng trận tiến thẳng vào, cô căng đầy bao quanh mình thật chặt, không ngừng kích thích, anh mạnh mẽ tiến vào, Tĩnh Đồng nhẹ nhào vào trên tường, hưng phấn gọi nhỏ “Tổng giám …”

“Gọi tên tôi …” Trác Bách Quân nắm chặt hông của cô, vẫn từng trận tiến vào, thậm chí xuất thần hỏi: “Thích không? Vui không?”

“Ừ…” Thân thể Tĩnh Đồng nhấp nhô cực nhanh, Trác Bách Quân cúi người hôn lên cổ của cô, khi tiến vào, hai tay nắm chặt bộ ngực to lớn của cô, ở bên tai của cô động tình nói: “Tôi thích em …Tĩnh Đồng …”

Cô đột nhiên cảm động nở nụ cười, hai mắt rưng rưng.

Hai người động tình đi qua, Trác Bách Quân ôm nhẹ Tĩnh Đồng ngồi trên đùi của mình, vừa hôn nhẹ vành tai của cô, vừa nhìn bàn tay nhỏ nhắn thon dài mềm mại của cô, cuốn lên một phần bánh mì sandwich đưa đến bên môi của mình, anh khẽ mỉm cười, cắn một cái, nhai khẽ mới nói: “Em rất giống một cô vợ nhỏ …”

“Em vốn phải lập gia đình …” Tĩnh Đồng vừa nói xong, cũng đã thấy Trác Bách Quân mất hứng, cô khéo léo nói: “Về sau em không dám …”

Trác Bách Quân lại cười khẽ.

Tĩnh Đồng vừa đút bánh mì sandwich cho Trác Bách Quân ăn, vừa hỏi: “Vậy… Chị Ngọc Lộ làm thế nào …Hai người …”

“Chuyện này tôi sẽ xử lý …Em chỉ cần ở bên cạnh tôi là được! Tối nay nấu cơm cho tôi ăn!” Trác Bách Quân ra lệnh.

Tĩnh Đồng có chút vui vẻ quay đầu nhìn Trác Bách Quân nói: “Tối nay anh còn muốn tới đây? Thật không?”

“Chúng ta mỗi buổi tối cũng sẽ ở bên nhau …Cho dù ở nơi nào …” Trác Bách Quân khẳng định nhìn cô nói! !

Mặt của Tĩnh Đồng đỏ lên, hai mắt rưng rưng, kích động nhìn Trác Bách Quân, đột nhiên ôm cổ của anh, hôn lên môi anh.

Trác Bách Quân thừa dịp cô hôn cuồng nhiệt, hai tay quét nhẹ bộ ngực sữa của cô, có chút xung động nói: “Lại quyến rũ tôi phải không?”

“Em không có …” Tĩnh Đồng lập tức nhìn anh, lắc đầu.

“Rõ ràng là vậy!” Trác Bách Quân lập tức ôm lấy Tĩnh Đồng đi đến trên giường …

“Tổng giám …Đừng …Có chút đau …” Tĩnh Đồng hoảng sợ nói.

“Tôi sẽ nhẹ nhàng …” Trác Bách Quân đè Tĩnh Đồng xuống giường, cùng cô triền miên, đang lúc này, điện thoại di động bên giường vang lên, anh vừa cách lớp quần áo hôn Tĩnh Đồng, vừa nghe điện thoại “Ừ…”

“Hàn Văn Hạo! ! Mất tích! !” Giọng nói sâu kín của Trầm Ngọc Lộ truyền đến!

Trác Bách Quân lập tức đứng lên, hai mắt đông lại, nói: “Chắc chắn không?”

“Chắc chắn! !” Trầm Ngọc Lộ hưng phấn nói: “Đúng lúc người của chúng ta đã xâm nhập Hàn thị rồi…Tôi cũng phải thừa cơ hội này lấy tánh mạng của Hạ Tuyết! !”

“Là …” Tĩnh Đồng không nhịn được, nhẹ giọng hỏi, Trác Bách Quân nhanh chóng che nhẹ miệng của cô, Trầm Ngọc Lộ lập tức hỏi: “Ai vậy?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *