Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 571
Hàn Văn Hạo chậm rãi từ trên ghế salon đứng lên, đầu tiên nhìn cô một cái, rồi chậm rãi cúi đầu, cởi bao tay da đen của mình ném cho Hi Thần, ngẩng đầu lên, hai mắt giống như con báo nhỏ rình mồi, mang theo tàn nhẫn đáng sợ nhìn cô…
Trầm Ngọc Lộ lập tức hoảng sợ, hai mắt trợn to nhìn Hàn Văn Hạo.
Hàn Văn Hạo từng bước, từng bước đi tới trước mặt cô, sắc mặt tĩnh lặng giống như bóng đêm, trên thế giới này không có ai biết người đàn ông này đang suy nghĩ gì, chỉ thấy anh chậm rãi vươn tay bóp cằm Trầm Ngọc Lộ, nâng mặt của cô lên…
Trầm Ngọc Lộ bị hoảng sợ giống như bị rắn cắn, nhìn anh, da mặt sau khi bị xé rách, Hồ Điệp sợ nhất là người đàn ông này, sợ nhất, sợ nhất người đàn ông này.
Ánh mắt Hàn Văn Hạo lạnh lùng rời khỏi khuôn mặt Trầm Ngọc Lộ, chậm rãi, thật chậm rãi, ánh mắt anh giống như một con báo nhỏ đang ẩn nấp, nhìn Trầm Ngọc Lộ chậm rãi nói: “Giỏi cho một con bướm, bẻ gảy cánh còn có thể bay lên lần nữa, sáu năm trước, niệm tình cô đã từng ở bên tôi, tha cho cô một mạng, không ngờ tôi nhất thời mềm lòng, tạo ra sai lầm lớn hôm nay …Cô thật to gan, lại dám khiêu chiến tôi?”
Trầm Ngọc Lộ hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch nhìn anh, nhưng cũng không dám nhúc nhích, thậm chí không dám nói lời nào, sợ vừa nói anh có thể biết manh mối nhiều hơn!
Cửa nhẹ nhàng chậm rãi mở ra, Daniel cũng mặt lạnh đi vào, phía sau là Mặc Nhã và Hạo Vũ theo vào, còn có Sophie, trong tay Sophie mang theo một cặp công văn, vẻ mặt cũng nghiêm túc nhìn cô!
Trầm Ngọc Lộ liếc mắt nhìn Daniel một cái, lúc này mới phát hiện, thứ Sophie cầm trong tay là túi công văn chuyên dụng của chính phủ Nhật Bản, trong lòng của cô lạnh lẽo, thở phì phò, nhìn chằm chằm Hàn Văn Hạo!
Hàn Văn Hạo nhìn cô, trầm giọng nói: “Cô đừng cho rằng đổi một miếng da, đổi mùi vị của cô, cô liền cho rằng cô không phải là cô? Giết Trầm Ngọc Lộ thật, chỉnh sửa khuôn mặt thành cô ấy, đóng kịch tiếp cận hoàng phi Nhật Bản, cố ý tạo ra thế lực xã hội đen, liền muốn chống lại tôi?”Anh làm sao biết tôi chính là Hồ Điệp?”
Hàn Văn Hạo cười lạnh, siết chặt cằm của cô nói: “Cô vĩnh viễn đừng quên, cô không phải là con bươm bướm thật, cô là người …Cô là một người khác với Trầm Ngọc Lộ …Xem như cô thay đổi hình dạng của cô ấy để tôi không nhận ra mặt của cô, để cho tôi không ngửi được mùi vị trên người cô, sẽ không phát hiện ra được? ADN của người với người luôn không đồng dạng như vậy …”
Lúc này, trái tim Trầm Ngọc Lộ đột nhiên căng thẳng, liếc nhìn Mặc Nhã nhận lấy tài liệu trong tay Sophie, mở ra, bày ra cho cô nhìn, nói: “ADN bên trái là Trầm Ngọc Lộ thật, tóc khi còn bé tóc màu hung, bên phải là tóc của Trầm Ngọc Lộ bây giờ, AND các người chênh lệch 60%! Chúng tôi đã chuyển giao kết quả này cho hoàng phi Nhật Bản! Sau khi cô ấy biết, vô cùng tức giận, ra hạn cho cô vài ngày sau, trở về nước…”
Daniel mới từ Nhật Bản quay về, vẻ mặt đông lạnh nhìn Trầm Ngọc Lộ.
Trầm Ngọc Lộ căng thẳng nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Anh phát hiện được tôi từ lúc nào?”
Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn cô nói: “Còn nhớ rõ đêm hôm đó, cô dẫn tôi đi vào thang máy, tôi theo cô cùng nhau tiến vào phòng, lúc cô muốn hôn tôi …Cô quá động tình, muốn học tàn nhẫn giống tôi, còn chưa đủ, bị tôi mê hoặc …”
Trầm Ngọc Lộ nhanh chóng nhớ lại lúc Hàn Văn Hạo cúi đầu chuẩn bị hôn mình, trong lúc đó, nếu mình thật lòng tiếp nhận nụ hôn của anh, đầu lưỡi của mình chắc chắn có thói quen cuốn lại, cô tức giận nhìn Hàn Văn Hạo, hai tròng mắt chợt đỏ bừng!
Hàn Văn Hạo nhắc cằm của cô, lạnh lùng nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, nói: “Gương mặt xinh đẹp như vậy, chính xác xuất hiện trước sân khấu đủ đánh vào thị giác và hưởng thụ, đáng tiếc gương mặt này …Không phải của cô …Vì báo thù, chuyện gì cô cũng chấp nhận làm, ngang nhiên không sửa đổi bản tính tàn nhẫn, cô nói tôi làm sao bỏ qua cho cô?”
Trầm Ngọc Lộ cắn chặt răng, giận dữ rơi lệ, không dám nói nữa!
Hàn Văn Hạo nới lỏng ngón tay, buông cằm của cô, lạnh lùng nói tiếp: “Nói! ! Kế hoạch tối nay của cô!”
Trầm Ngọc Lộ trừng chặt anh, không lên tiếng, nước mắt từng viên rơi xuống!
“Không nói?” Hàn Văn Hạo híp mắt, ngạc nhiên nhìn Trầm Ngọc Lộ, anh nở nụ cười, nói: “Cô biết tôi đang cho cô cơ hội chứ? Cô không cần …”
Anh lạnh lùng thu ánh mắt lại, chậm rãi nhìn cô một cái, ngồi trở trên ghế sa lon, cùng Daniel nhìn cô, từng điểm một, phân tích kế hoạch của cô, nói: “Phụ nữ trên mặt tình cảm bị thương, phần đông bọn họ sẽ lựa chọn đi tổn thương phụ nữ, buổi lễ trao giải tối nay, bên cạnh Hạ Tuyết đều là cao thủ, cô nhất định không đến gần cô ấy được, trong hội trường tôi đã bố trí người, cô cũng không hại được cô ấy …Như vậy …Chỉ có khi cô ấy ở trên sân khấu, cô mới có cơ hội này …”
Ánh mắt anh trong nháy mắt lạnh lẽo, nhìn chòng chọc Trầm Ngọc Lộ, mím chặt môi mỏng, chậm rãi buông ra, từng chữ, từng chữ nói: “Bên ngoài sân vận động …Nhất định cô đã an bài tay bắn tỉa từ xa!”
Hứa Mặc và Nhậm Phong nhanh chóng đi ra ngoài, Chính Hách nhai kẹo cao su, ánh mắt lạnh lẽo căn dặn Hi Thần nói: “Chuẩn bị cho tôi một cây súng trường, tôi muốn gặp qua người kia …”
Toàn thân Trầm Ngọc Lộ lạnh lẽo phát run, đứng tại chỗ thở phì phò nhìn Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo cũng lạnh lùng nhìn cô, đôi mắt ẩn chứa rất nhiều số liệu, cô giống như đã tiến vào trong bẫy rập của anh, cả đời không cách nào trở mình, thế nhưng anh lại không giết chết cô, anh cứ lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, ánh mắt sâu lạnh như dao găm, lần lượt cắm vào trong trái tim của cô.
“Tổng Giám đốc …Cô gái kia …” Tả An Na tiến lên một bước, nhìn Hàn Văn Hạo và Daniel hỏi.
Hàn Văn Hạo chớp mắt, ánh mắt lạnh lùng nhìn dáng vẻ Trầm Ngọc Lộ phát run, nước mắt rơi xuống, anh chậm rãi mở miệng …”Cút …Để cho cô ấy tham gia hết buổi lễ trao giải này …”
Trầm Ngọc Lộ lập tức sửng sốt nhìn anh, trong lòng càng lo sợ hãi, vẫn không dám tin nhìn anh.
“Cút …” Ánh mắt Hàn Văn Hạo cứng rắn, nhìn cô lạnh lùng nói!
Trầm Ngọc Lộ run rẩy xoay người, cảm giác sau lưng mình chợt lạnh, giống như cô cảm giác có rất nhiều khẩu súng nhắm ngay mình, tay cô run run nắm khóa cửa kéo ra, một cơn gió lạnh đập vào mặt, cô nhanh chóng chạy thẳng ra bên ngoài …
“Tổng Giám đốc …Tại sao anh phải thả cô ấy?” Tả An Na lập tức nhìn Hàn Văn Hạo không hiểu, hỏi.
Daniel mỉm cười nhìn Tả An Na nói: “Như vậy một người khác cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, tối nay …Trước hết xem buổi lễ trao giải thôi…”
Trầm Ngọc Lộ lạnh lẽo nhanh chóng sợ đi ra sân khấu, nói với Ban Tổ chức thân thể mình khó chịu, cho nên không cách nào trao giải thưởng, sau khi giải thích xong, sắc mặt tái nhợt, mất hết ý thức ngồi trở lại chỗ cũ, Trác Bách Quân nhìn thấy cô trở lại, dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm cô, hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Trầm Ngọc Lộ không dám lên tiếng, hai mắt rưng rưng ngồi trong hội trường, cắn chặt răng nhớ tới thái độ tàn nhẫn vừa rồi của Hàn Văn Hạo, cô nắm chặt hai bên ghế, ngẩng mặt nói: “Cuộc sống này chính là phải đánh cuộc một lần! Bây giờ tôi nhìn xem Hạ Tuyết cô có thể đoạt ảnh hậu hay không! ! Trước khi chết Trầm Ngọc Lộ tôi cũng muốn thắng cô một lần! !”
Related Posts
-
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 240
Không có bình luận | Th5 5, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 483
Không có bình luận | Th8 7, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 495
Không có bình luận | Th8 7, 2017 -
Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 126
Không có bình luận | Th4 26, 2017
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

