Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 599

Chương 599: CHĂM SÓC

Sáng sớm! Tuyết ngừng rơi, ngoài cửa sổ hoa mai nở rực rỡ, nở rộ trong tuyết trắng phau phau.

Sáng sớm, những người giúp việc dẫn theo cô bé Hi Văn mặc chiếc váy nhỏ dài viền lông thỏ, mang theo cái bình nhỏ, đạp tuyết thật dầy chạy đi hái hoa mai, Trang Minh Nguyệt lo lắng Hi Văn bị lạnh, đứng ở sân bên này mỉm cười căn dặn người giúp việc: “Chăm sóc Tôn tiểu thư thật tốt …Đừng để cho nó bị lạnh, lúc này, khí trời không tốt lắm, gió rất lớn.”

“Vâng!” Người giúp việc mỉm cười đáp lời, liền cùng Hi Văn đi tới rừng hoa Mai.

Hàn Trí Trung cũng mặc áo khoác dầy cộm nặng nề đi ra, nhìn ánh nắng sớm, bóng dáng cháu gái chạy nhảy, ông không nhịn được nở nụ cười, hai tay chấp phía sau, vừa đi xuống bậc thang, vừa nhìn Trang Minh Nguyệt nói: “Đi cùng tôi một chút, vợ chồng chúng ta đã thật lâu không có đi tản bộ rồi, tối hôm qua, tuyết rơi rất nhiều, cảnh sắc nhất định không tệ …”

Trang Minh Nguyệt sửng sốt nhìn bóng lưng chồng đạp tuyết dầy cộm nặng nề, đi về phía trước, hai tròng mắt của bà đỏ lên, cũng mỉm cười đi xuống bậc thang, đi tới bên cạnh Hàn Trí Trung, nhưng vì bước chân quá mau, không cẩn thận té ngã, Hàn Trí Trung liền nhanh chóng đỡ bà, ở trong gió rét nhìn khuôn mặt dịu dàng động lòng người của vợ, trong tròng mắt có chút dịu dàng và hiền lành, ông chậm rãi nở nụ cười, liền vươn tay nhẹ dìu bả vai bà, cùng bà bước đi.

Trên mặt tuyết, bước chân thỉnh thoảng quấn quít, thỉnh thoảng trùng chung một chỗ, lưu lại dấu chân năm tháng!

Hạ Tuyết nằm ở trên giường mềm mại tỉnh lại, cũng đã thấy Hàn Văn Hạo đứng trước kính toàn thân, mặc quần tây đứng màu đen, khoác áo sơ mi trắng, đang cài từng cúc áo sơ mi của mình, ánh nắng sớm quét vào cửa sổ, thoáng qua bóng dáng của anh, phản chiếu trên khuôn mặt kiên nghị của anh, hai tròng mắt thoáng qua một chút dịu dàng, rất hoàn mỹ… Lòng của cô chợt thoả mãn, phát hiện loại cảm giác này nhẹ nhàng giống như đắm chìm trong mật ngọt, nghĩ tới đây, ánh mắt cô đột nhiên mông lung, nhấc chăn lên, có chút làm nũng ngồi ở trên giường, từ sau lưng ôm lấy cổ của Hàn Văn Hạo, hôn thật sâu trên mặt anh.

Hàn Văn Hạo nở nụ cười, nhìn Hạ Tuyết trong kính toàn thân, ôm mình, bộ dáng mềm mại, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng thật sự mê người, anh vừa cài cúc ống tay áo, vừa quay đầu hôn lên môi của cô một cái, thương yêu quan tâm nói: “Không ngủ thêm chút nữa?”

“Không ngủ nữa …” Thật ra khuôn mặt Hạ Tuyết vẫn có chút lim dim, dính vào cổ của anh, nói: “Buổi trưa phải quay một cảnh diễn đối thủ với Trầm Ngọc Lộ …”

Hàn Văn Hạo nghe được ba chữ Trầm Ngọc Lộ, ánh mắt chợt mãnh liệt lóe lên, rồi xoay người, ánh mắt dịu dàng ôm Hạ Tuyết, nhẹ giọng nói: “Tối hôm qua mệt như vậy, không bằng nghỉ ngơi một ngày đi, anh cho người đi tổ diễn kịch của em nói một chút?”

“Không được!” Hạ Tuyết mãnh liệt phản đối Hàn Văn Hạo ngăn cản công việc của mình, nói: “Đây là công việc của em, em phải hoàn thành nó thật tốt! Chỉ cần anh ngoan ngoãn không chọc thêm xì căng đan gì cho em nữa, vậy thì đủ rồi.”

Hàn Văn Hạo cau mày, đột nhiên ôm lấy cả người cô, áp cô lên giường, cúi đầu dùng chóp mũi anh tuấn mình dán vào chóp mũi nho nhỏ của cô, hai mắt nóng rực, bá đạo nói: “Em nói cái gì? Anh chọc xì căng đan cho em sao? Còn chưa tin anh?”

Hạ Tuyết nghe vậy, liền ôm cổ của anh nói: “Nghe nói …Trên thế giới này, mỗi một loại đồ vật đều có một thời hạn bảo đảm chất lượng! Không biết tình yêu của chúng ta có thể bảo đảm chất lượng được bao lâu?”

Hàn Văn Hạo nghe những lời này, hơi ngửa đầu, suy nghĩ một chút, mới cúi đầu nhìn Hạ Tuyết thật lòng nói: “Lâu như trời đất!”

“Tới đây!” Hạ Tuyết nghe ấm áp, dùng môi đỏ của mình hôn môi mỏng khêu gợi của anh, Hàn Văn Hạo cũng thuận thế hôn lên môi của cô, đầu lưỡi xông nhẹ vào cùng với cô triền miên hôn nhau, trong hơi thở phát ra kích tình cuồng nhiệt, trêu chọc toàn thân Hạ Tuyết nóng lên, hưởng thụ lồng ngực kiên cố của anh đè ở trên bộ ngực sữa mềm mại, truyền tới một chút cảm xúc mê người, cô vẫn đón nụ hôn của anh, hai tay nhẹ nhàng vuốt sau lưng anh, thậm chí đến cuối cùng, hai tay duỗi tới áo sơ mi của anh, cởi cúc áo thứ nhất trên cổ anh.

Hàn Văn Hạo đột nhiên cười khẽ, hai mắt hơi chớp một cái, nhẹ nhàng rời khỏi nụ hôn kia, nắm bàn tay nhỏ bé, chậm rãi cưng chiều nói: “Đã đến giờ, hôm nay anh có một cuộc họp quan trọng …”

Hạ Tuyết chu miệng, đột nhiên lật người một cái, đè trên người Hàn Văn Hạo, lại hôn lên môi mỏng của anh, muốn cởi áo sơ mi của anh, Hàn Văn Hạo cười nhỏ, đón nhận nụ hôn cuồng nhiệt của cô, tùy ý để cô cởi từng cúc áo sơ mi của mình, lại đưa ra tay dò vào lồng ngực của mình, vuốt nhẹ mang theo khiêu khích, anh chợt bị châm ngòi dục vọng, hai tay cách lớp áo ngủ mềm mại của cô, vuốt nhẹ cái mông của cô, cuối cùng tay vén nhẹ váy ngủ của cô, dò vào trong váy ngủ tơ tằm khêu gợi, xoa nhẹ da thịt mềm mại trên bắp đùi cô …

“Ưmh…” Hạ Tuyết rất yêu thích anh vuốt ve, nhẹ nhàng thở gấp ra tiếng, Hàn Văn Hạo lập tức xoay người đè cô lên giường, kéo áo ngủ của cô xuống, cắn nhẹ điểm nhỏ màu hồng trên ngực của cô, mút, đầu lưỡi trêu chọc …Hạ Tuyết ngẩng đầu lên, ôm cổ của anh, hưởng thụ.

Hàn Văn Hạo nhanh chóng cởi bỏ y phục của mình, tách hai chân của cô ra, lập tức áp vào trong thân thể cô, mạnh mẽ tiến vào, rút ra.

“A …” Hạ Tuyết ôm cổ của anh, để mặc cho anh tiến thẳng vào làm cho thân thể của mình lên xuống lắc lư theo nhịp, sáng sớm một vòng tiến thẳng vào, mang đến cho cô cảm giác hưng phấn, cô không nhịn được nâng cao đầu, hôn lên môi mỏng Hàn Văn Hạo, hai người cuồng nhiệt tiến thẳng vào, ngọt ngào ôm hôn, ngay cả chiếc giường cũng phát ra âm thanh nhún say mê.

Thời gian khá lâu, hơi thở hai người càng lúc càng phát ra nặng nề, Hàn Văn Hạo tiến sâu vào càng lúc càng nhanh, Hạ Tuyết nắm chặt ra giường, tách ra hai chân, kêu nhỏ…”Văn Hạo…”

“Hả?” Hàn Văn Hạo nhanh chóng tiến vào, nặng nề thở dốc, đáp lời, lại khó chịu giữa hai chân thần bí hấp dẫn của cô, mạnh mẽ nhanh chóng tiến sâu vào!

Hạ Tuyết không có cách nào nói nữa, chỉ ôm cổ của anh, trong ánh nắng sớm, từng đợt thở gấp, lắc lư.

Buổi sáng này, hai người ngọt ngào, bắt đầu cuồng nhiệt.

Kích tình đi qua, Hạ Tuyết vào phòng tắm, tắm một cái, mặc áo len cổ chữ V sâu màu trắng bó sát người, quần ống loe màu xanh dương, khoác áo khoác lông chồn, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, đứng ở trước bàn trang điểm, cầm một chiếc nhẫn ngọc bích mười mấy karla, đeo vào trên ngón trỏ tay phải của mình, cô đột nhiên có chút ủy khuất nhìn ngón áp út trống rỗng, trong lòng của cô hơi kêu gọi: tôi thật sự rất muốn gả cho Hàn Văn Hạo…

Hàn Văn Hạo đã mặc tây trang đen vào, từ phía sau ôm Hạ Tuyết, cúi đầu nhìn chiếc nhẫn ngọc bích trong tay cô, hôn nhẹ chiếc cổ mềm mại của cô, cảm động hỏi: “Thế nào? Không thích chiếc nhẫn này? Để lúc nào anh và em đi tiệm trang sức lựa chọn chiếc mới nhất?”

Vẻ mặt Hạ Tuyết hơi thất vọng, nhưng vẫn miễn cưỡng mỉm cười nói: “Ừ…”

“Đi thôi…” Hàn Văn Hạo ôm nhẹ Hạ Tuyết, hôn lên môi cô, nói: “Không nên để lỡ thời gian, anh còn xử lý một ít chuyện trong nhà…”

“Chuyện gì?” Hạ Tuyết lập tức quay đầu, nhìn Hàn Văn Hạo nói.

Trên mặt Hàn Văn Hạo thoáng qua một chút nụ cười tà mị, nói: “Tối hôm qua … Có người đối với anh như thế nào, đương nhiên, anh muốn chăm sóc lại cho người đó thật tốt …”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *