Mật ngọt tình yêu 100 điểm: Vợ đẹp bất lương có chút ngọt ngào-Chương 313

Chương 313: Bị cả thế giới vứt bỏ
Trong khoảng thời gian ngắn, không khí trong cả studio cơ hồ đều đọng lại đông lại.Vốn người thanh niên tuổi trẻ kia nhìn qua thực dễ nói chuyện, luôn biểu tình lười biếng nhàn nhã, giống như công tử ăn chơi trác táng, giờ phút này lại trở thành một vị ngọc diện la sát, quanh thân đều tản ra hơi thở làm cho người ta sợ hãi.

Ngay cả đám nhiếp ảnh gia cùng nhân viên công tác khác ở một bên đều đã bị khí thế đối phương trong nháy mắt bùng nổ đáng sợ làm cho kinh hãi, càng đừng nói Lạc Thần ở vào trung tâm gió lốc.

Lạc Thần run rẩy thân thể, trên mặt không có một tia huyết sắc, môi nhỏ bé căng chặt thành một đường thẳng tắp, bởi vì tiếng quát lớn một phen đinh tai nhức óc toàn thân tựa hồ đều bị lửa đốt lên, hận không thể chính mình hóa thành không khí biến mất.

Diệp Loan Loan thoáng thu liễm tức giận, bất quá trên mặt lạnh lẽo lại một chút không có suy yếu, “Hiện tại, một lần cơ hội cuối cùng, nếu cậu vẫn vẫn là loại trạng thái này, hợp tác giữa chúng ta, dừng lại ở đây.”

Nghe được bốn chữ cuối cùng nháy mắt, đồng tử Lạc Thần trong nháy mắt co rút lại, lập tức ngẩng đầu lên.

Anh …… Lại một lần bị từ bỏ sao……

Hợp đồng của anh và Quang Diệu còn chưa hết hạn, nếu Diệp Bạch từ bỏ anh , như vậy, quản lý anh sẽ trở lại trên tay Chu Văn Bân.

Diệp Loan Loan cũng không có liếc anh một cái, nhìn lướt qua nhân viên công tác, “Mọi người chuẩn bị.”

Một bên mấy cái nhân viên công tác sửng sốt nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần, nhiếp ảnh gia vội điều chỉnh góc độ, kỹ thuật viên ánh sáng căn cứ góc độ đánh ánh sáng, chuyên gia trang điểm vội vàng đi lên lau mồ hôi trang điểm dặm cho Lạc Thần.

Nhìn sắc mặt thiếu niên trắng bệch, chuyên viên trang điểm cũng có chút đồng tình, nhưng cô lại không lời nào để nói, giới giải trí vốn dĩ chính là địa phương cá lớn nuốt cá bé, Diệp Bạch nói tuy rằng nghiêm khắc thậm chí khắt nghiệt, lại cũng là sự thật.

Thực mau, hết thảy chuẩn bị ổn thoả, dưới ánh đèn rốt cuộc lại chỉ còn lại có Lạc Thần một mình.

Ánh mắt mọi người, tất cả đều dừng ở trên người thiếu niên mặc áo sơmi trắng trong ánh đèn.

Lạc Thần mờ mịt mà dại ra mà đứng ở nơi đó, tựa hồ vẫn vô pháp từ một phen lời nói của Diệp Loan Loan mới vừa rồi, phục hồi lại tinh thần, trên mặt biểu tình yếu ớt đến giống như chạm vào một cái lập tức vỡ ra.

Thật giống như…… Bị cả thế giới vứt bỏ……

“Bắt đầu.”

Cùng với Diệp Loan Loan một tiếng bắt đầu, trên camera sáng lên hồng quang, máy móc bắt đầu làm việc.

Tất cả mọi người theo bản năng mà ngừng thở.

Một giây đồng hồ qua đi, hai giây qua đi, ba giây đồng hồ đi qua……

Lạc Thần vẫn giống như mất hồn đứng ở nơi đó, bất động, cũng không nói lời nào.

Lại qua vài giây, Lạc Thần vẫn không có phản ứng, giống như một pho tượng gỗ không có sinh cơ.

Chuyên viên trang điểm có chút tiếc hận mà lắc lắc đầu, người quay phim cũng âm thầm thở dài, chuẩn bị đóng thiết bị, đối diện trên ghế dựa cao, người thanh niên tuổi trẻ sắc mặt cũng hơi lạnh xuống.

Bên trong gian nan tĩnh mịch, Diệp Loan Loan rốt cuộc mở miệng, “Một khi đã như vậy……”

Ngay lúc Diệp Loan Loan mở miệng trong nháy mắt, studio to như vậy, vang lên một tiếng trầm thấp khàn khàn cười khẽ, “A……”

Dưới ánh đèn, Lạc Thần cúi mặt, đột nhiên cười một tiếng trầm thấp.

Thực mau, Lạc Thần ngẩng đầu lên, con ngươi rất sạch sẽ quét sang mọi người ở đây một cái, rõ ràng “Sinh ra đã là tội ác…… Hay cho một cái…… Sinh ra đã là tội ác ……”

Đáy mắt thanh triệt của thiếu niên giống như con thú bị vây rít gào muốn mở lồng giam, phảng phất đang dùng hết toàn lực đè nén một cổ lực lượng mãnh liệt điên cuồng, “Ta, Lâm Giáng Trần…… Cùng chư vị không oán không thù, nhưng một đám các ngươi, tất cả các ngươi lại từng hồi bứ bách, càng muốn đưa ta vào chỗ chết……

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *