Mật ngọt tình yêu 100 điểm: Vợ đẹp bất lương có chút ngọt ngào-Chương 314

Chương 314: Làm cho người ta khóc
“Ta cả đời giúp mọi người làm điều tốt, nhưng thế nhân khinh ta nhục ta…… Ta tự hỏi không thẹn cùng trời đất, nhưng trời đất này cũng khinh ta nhục ta……”Nói tới đây, thiếu niên đột nhiên cười, nụ cười kia giống như đóa hoa trà mi nở rộ.Anh rõ ràng vẫn chỉ đứng ở studio, quanh mình lại phảng phất có cuồng phong mãnh liệt gào thét, khuôn mặt sạch sẽ hồn nhiên nhiễm một chút sắc thái hoa lệ, trong nháy mắt thế quyến rũ người tới cực hạn, ánh mắt âm u hơi lộ ra điên cuồng, “Từ nay về sau, một người ngăn ta, ta sẽ giết một người, thế nhân không dung, ta liền giết hết thế nhân, thiên hạ phụ ta, ta liền……”

—— “Điên đảo càn khôn này!”

Lúc thiếu niên rơi xuống một câu cuối cùng nháy mắt, tựa hồ có thứ gì đáng sợ tránh thoát trói buộc, trong nháy mắt gào thét từ thân thể anh tránh thoát ra, nhằm phía chín tầng mây trên cao.

Lặng im……

Trong Studio tất cả mọi người bị rung động, ngơ ngác nhìn chằm chằm Lạc Thần phảng phất hoàn toàn lột xác thành một người khác.

Rõ ràng vẫn là người kia, rõ ràng vẫn là khuôn mặt kia, như thế nào…… Sao lại có thể kinh diễm thành như vậy……

Không biết qua bao lâu, mọi người mới bừng tỉnh nhận ra, mới vừa rồi Lạc Thần đang diễn kịch, diễn đến là hình ảnh kinh điển trong nháy mắt hóa thành nhân vật phản diện đại BOSS trong《kinh long》.

Quá…… Quá chấn động……

Năm đó《kinh long》bùng nổ phố lớn ngõ nhỏ, cơ hồ tất cả mọi người xem qua, Lạc Thần mới vừa rồi diễn trong nháy mắt làm tất cả mọi người nhớ lại một màn kịch trong《kinh long》.

Giờ phút này Lạc Thần cùng thiếu niên Lâm Giáng Trần trong TV năm đó bị buộc đến đường cùng trong nháy mắt trùng điệp, tuy rằng lúc này Lạc Thần mặc quần áo hiện đại, nhưng hiệu quả này hoàn toàn không kém hình ảnh trên TV, thậm chí xem tại hiện trường càng thêm chấn động.

Bất quá, ngại dư âm oai phong của người đại diện ở đây, mọi người vẫn không dám nói lời nào, tất cả tầm mắt đều theo bản năng nhìn tới người thanh niên trên ghế dựa không nói một lời.

Trình độ như vậy, đã phi thường lợi hại nha, sẽ không phải vẫn không qua chứ?

Lạc Thần chậm chạp trong chốc lát, lúc sau mới từ trong nội dung vở kịch thoát ra, theo đó khí thế quanh thân trong nháy mắt biến mất, lại khôi phục bộ dáng bản thân.

Anh bất an nhìn chằm chằm người đại diện ở đối diện, thân thể bởi vì quá căng thẳng mà kéo thành một đường thẳng tắp, vô cùng cứng ngắc đứng ở nơi đó.

Giống như đứng ở nơi đó chờ đợi…… phán quyết cuối cùng ……

Sau một trận trầm mặc, trên ghế dựa Diệp Loan Loan rốt cuộc chậm rãi đứng lên.

Ở trong tầm mắt mọi người, từng bước đi về phía thiếu niên.

Theo cô đến gần, nhìn khuôn mặt đối phương vẫn lạnh băng, thiếu niên rõ ràng càng ngày càng khẩn trương và cứng ngắc, thậm chí ngay cả hô hấp cũng sắp đình chỉ.

Rốt cuộc, Diệp Loan Loan đứng yên ở trước mặt thiếu niên, vươn một bàn tay, ở trên sợi tóc đen nhánh mềm mại của thiếu niên tùy tay sờ sờ, giọng nói sâm hàn giống như băng tuyết hòa tan, nhẹ giọng mở miệng nói, “Đây không phải làm được thật tốt sao?”

Sắc mặt Lạc Thần vốn không còn máu, đôi mắt thanh triệt mở càng to, giây tiếp theo, nước mắt theo hốc mắt tràn ra, xoạch một chút không tiếng động theo gương mặt tinh xảo rơi xuống ……

Giống như không dự đoán được tình huống như vậy, ngón tay Diệp Loan Loan che ở trên mái tóc thiếu niên không thể vuốt mà cứng ngắc một cái chớp mắt.

Ách…… Làm quá mức rồi?

Như thế nào khóc chứ!

Cô cư nhiên làm cho người ta khóc!

Là cô quá hung sao?

Vừa rồi cô thật sự có rất hung sao?

Trong lòng Diệp Loan Loan điên khùng mất trật tự, trên mặt lại vẫn phải duy trì uy nghiêm và người sắt của mình, vì thế mặt vô biểu tình lấy ra một khăn tay đưa qua, âm thanh lạnh lùng nói, “Khóc cái gì? Nam nhi có nước mắt nhưng không dễ dàng rơi.”

Lạc Thần nghẹn ngào, hơi gật đầu một cái, sau đó dùng sức lau đôi mắt một phen, cẩn nhận tiếp nhận khăn tay.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *