Hello, ngài nam thần-Chương 29
Chỉ thấy Đường Vi Tiểu ngay cả tay cũng chưa động, liền như vậy chậm rì rì mà nâng lên một cái chân tinh tế thẳng tắp, một chân một cái giống như đá bóng, đá đến những tay đấm nhanh như chớp lăn đầy đất.
Cũng không thấy được cô có động tác gì, chỉ là sân vắng xoải bước đi tới, nhưng những tay đấm đó chính là ngay cả góc áo cô cũng chưa đụng tới. Ngược lại là cô ra chân một đá một cái chuẩn!
Mọi người xem đến trợn mắt há hốc mồm, Tiểu thiếu gia hôm nay là mở ra quải mị.
Không đến hai phút thời gian, mười mấy tay đấm tất cả đều bị đá ngã lăn trên mặt đất, thống khổ kêu rên.
Rõ ràng chỉ là mỗi người bị Đường Vi Tiểu thưởng một cú song phi cước, lại cố tình mọi người tất cả đều bò không đứng dậy, tiếng kêu kia, quả thực chính là cực kỳ bi thảm.
Đặc biệt là Tô Phú Quý, còn răng rơi đầy đất đâu, thật là thảm không nỡ nhìn.
Mọi người ở đây xem đến nuốt mạnh nước miếng, một thanh âm như lụ khụ nổ vang ở cửa.
“Ai dám đánh cháu trai ta!”
Ngay sau đó, liền nhìn đến một ông già vẫn tráng kiện, trung khí mười phần mà vọt vào.
Trong tay cầm một gậy gỗ thô bằng cánh tay trẻ con, phía sau đi theo một đám người hầu trong tay cầm vũ khí.
Đường lão mới vừa vào cửa, nhìn đến trên mặt đất nằm mười mấy người kêu rên, mặt lộ vẻ nôn nóng.
Muốn mệnh!
Nhiều người như vậy cùng nhau đánh, cũng không biết tiểu tử thúi nhà hắn bị đánh gãy bao nhiêu xương cốt.
“Tiểu tử thúi, tiểu tử thúi nhà ta ở nơi nào, nói, các ngươi đem người giấu nơi nào, thật khi Đường gia ta không ai có phải không!”
Đường lão gào to, gào to tìm người ở trong đại sảnh.
Nhìn trước mắt rõ ràng là một vị lão giả đức cao vọng trọng trầm ổn cơ trí, chính là lại vì cháu trai rầu thúi ruột, từ đại sư một thế hệ trở thành một Đường lão thổ phỉ, Đường Vi Tiểu nóng mắt.
Thân thể nguyên chủ này, đến tột cùng là tạo gì a? Có ông nội tốt như vậy cư nhiên không biết quý trọng, lại nhiều lần đem lão nhân gia tức giận vào bệnh viện. Cô chỉ cảm thấy lồng ngực một trận sóng nhiệt quay cuồng, cảm xúc mãnh liệt sắp thủng ngực ra.
Đè ép cảm xúc trong lòng, đi đến trước mặt Đường lão.
Đường lão ánh mắt có chút tang thương dừng ở trên người cô, trong lòng Đường Vi Tiểu càng chua chua.
Một câu “Ông nội” còn không có kêu ra miệng, cô đã bị Đường lão một phen đẩy ra.
“Phiền toái nhường một chút, đừng cản ta tìm cháu trai.”
Đường Vi Tiểu, “……”
Mọi người, “……”
Đường lão, ngươi vừa mới đẩy ra, đúng là bảo bối kim tôn của ngài!
“Ông nội.” Đường Vi Tiểu quả thực dở khóc dở cười.
Nghe được thanh âm quen thuộc, Đường lão quay ra sau vừa thấy, liền thấy Đường Vi Tiểu nhìn tới hắn cười.
Đường lão giật mình, “Ngươi vừa mới kêu ta cái gì?”
“Ông nội, ta là cháu trai của ngươi nha.” Cô có chút ủy khuất, đây là ông nội ruột mà, thay đổi cái tạo hình liền không nhận biết.
Đường lão hai mắt tang thương, trừng đến giống như mắt trâu, thiếu chút nữa cho rằng chính mình ảo giác.
Mà người hầu đi theo phía sau cũng tất cả đều nhìn Đường Vi Tiểu như nhìn quái vật.
Này này này đây là Tiểu thiếu gia nhà bọn họ?
Dựa!
Ai đánh tráo Tiểu thiếu gia nhà bọn họ!!!
Nhìn chằm chằm Đường Vi Tiểu nhìn hơn mười giây, Đường lão rốt cuộc nhận ra người trước mắt đúng là tiểu tử thúi của hắn.
Theo sau khẩn trương trên dưới đánh giá cô một phen, “Vừa mới có phải hay không lại bị người đánh? Có bị thương hay không? Xương cốt nứt ra không? Tay chân không gãy đi?”
Đường Vi Tiểu, “……”
Ông nội, ngài xác định là ông nội ruột của ta sao.
Đây thật sự không thể trách Đường lão, ai bảo trước kia mỗi lần đánh nhau cô đều phải vào bệnh viện nằm nửa tháng.
Nhìn đến ánh mắt Đường lão quan tâm, trong lòng Đường Vi Tiểu một trận cảm động. Đang muốn nói vài câu lừa tình, liền nhìn đến tay từ phía sau Đường lão cầm một nhánh cây thô to.
“Tiểu tử thúi, ngươi còn dám ra đánh cuộc, cư nhiên còn tụ chúng đánh nhau, xem ta đánh chết ngươi không!”
Related Posts
-
Hello, ngài nam thần-Chương 249
Không có bình luận | Th3 28, 2018 -
Hello, ngài nam thần-Chương 218
Không có bình luận | Th3 28, 2018 -
Hello, ngài nam thần-Chương 294
Không có bình luận | Th3 29, 2018 -
Hello, ngài nam thần-Chương 346
Không có bình luận | Th3 30, 2018
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

