Tổng Giám đốc máu lạnh cầm tù vợ-Chương 1

Chương 1: Gặp lại
Người dịch: Min

Trên đường đi, gió vương vít từng trận qua khuôn mặt, giống từng dòng tơ lụa khiến cô cảm nhận được một cảm giác rất quen thuộc, cảm giác của tự do cả, thật tốt… giơ tay lên theo bản năng che đi ánh mặt trời chói chang, vô ý chiếu rọi dấu vết nhàn nhạt trên cánh tay cô… Nhìn những dấu vết này, trái tim bỗng co rút lại, lần nữa bị cảm giác này đánh úp, tôi luôn cảm thấy có một ánh mắt dán chặt lên người co, người đi lại trên đoạn đường này, hoặc là chính mình bị ảo giác, liền bỏ tay vào túi áo, che đi những vết thương xấu xí đó, cô tiếp tục đi về hướng giao lộ người đến người đi tấp nập…

ban đêm yên tĩnh , hồi ức như thủy triều tràn ngập trong đầu, chuyện của ba năm trước, nó giống như cơn gió thổi đến một nơi nào đó rất xa xôi… Mà cô vẫn ở chỗ cũ một mình liếm láp vết thương, lựa chọn quên, lại khiến bản thân càng thêm đau lòng, tiến vào giằng co trong dòng ký ức ấy…

Không cần, tôi xin anh thả tôi ra, thả tôi đi đi… Không! Giật mình ngồi bật dậy, nhìn căn phòng quen thuộc, bả vai hơi buông lỏng xuống, là mơ, lại là mơ, tuy rằng cô đã được tự do, nhưng bóng đè hàng đêm vẫn chưa ngừng qua dù chỉ một ngày, luôn trong lúc cô ngủ say mà choàng tới, giống như nhắc nhở cô rằng, cô mãi mãi sẽ không có được tự do chân chính.

Thức dậy sớm, nhìn đôi mắt gấu trúctrong gương, Nguyễn Manh Phỉ le lưỡi chọc vui bản thân, hôm nay lại bưng khuôn mặt tiều tụy này ra gặp người, cười khổ một cái, nhanh chóng rửa sạch mặt xong, xách túi ra khỏi nhà bắt đầu một ngày làm việc mới.

Đi trên đường, cảm giác quen thuộc lại đeo bám lấy cô, cảm giác bị ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm khiến cô không được thoải mái, loại cảm giác này qua thời gian nhiều năm như vậy, vẫn luôn bám lấy cô không buông, loại cảnh giác này khiến cô trở nên nhạy bén, lòng thầm nghĩ phải nhanh lên, sắp đuổi kịp rồi, chỉ cần đến ngã tư phía trước, rẽ phải là đến nơi cô làm việc, nghĩ đến đó bước chân không khỏi rảo nhanh một chút…

A, tiếng hét kinh hãi, một cánh tay từ phía sau bịt chặt lấy miệng cô, mùi thuốc gay mũi xộc lên, trước mắt tối sầm rơi vào hôn mê!

-Ông chủ, điện thoại tìm ngài.

A lô: Tôi là Dịch Hàn Nam, cái gì… Cậu lặp lại lần nữa cho tôi, người đàn ông gần như gào thét với người bên kia điện thoại khuôn mặt tức giận. Tôi cho cậu một tiếng, tìm cho bằng ra người cho tôi, nếu không làm được, tôi sẽ khiến cậu biến mất vĩnh viễn, Bùm… Người đàn ông tức giận ném điện thoại trên mặt đất, chiếc điện thoại đáng thương trong nháy mắt biến thành một đống vỡ vụn dưới đất!

Dám động đến người phụ nữ của tôi, tôi sẽ cho cậu biết hai chữ hối hận viết như thế nào! Xung quanh người đàn ông cao lớn tản mát ra hơi thở nguy hiểm, giống như một con báo dùng tốc độ nhanh nhất ra khỏi phòng! Cửa phòng dội lại tiếng sập cửa, đã đủ chứng minh chủ nhân tức giận như thế nào…

Giây phút mở mắt ra, cô biết bản thân lại phải thoát khỏi cuộc sống bình thường lần nữa, bóng tối luôn nhắc nhở cô, cô cho đến cuối cùng cũng không thể nào trở về cuộc sống tự do tự tại trước kia!

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cảm giác máu toàn thân đang chầm chậm chảy xuống.

Két, cửa bị mở ra, nhất thời không thể nào thích ứng nổi ánh sáng trước mắt, dùng tay chắn lại, đôi mắt thả lỏng dần thích ứng được trước mặt, trước mặt cô có năm người đàn ông mà người đứng đầu tiên chắc hẳn là người có địa vị cao nhất, còn bốn tên còn lại đêu không có khí chất đó, bị hắn nhìn chằm chằm vào, cô cảm thấy lạnh hết sống lưng,
-Các người muốn làm gì, vì sao lại bắt tôi tới nơi này?

-Ha ha, vì sao mỗi lần có người bị bắt tới đây đều dùng câu này để mở đầu thế, vị tiểu thư này, cô còn có lời nào khác để nói không, người đàn ông nhìn cô khinh miệt cười nói.

-Nếu bắt cóc tôi, muốn từ chỗ tôi lấy được tiền, vậy các người phải tốn công vô ích rồi, tôi không có bất kỳ người thân nào, cũng không phải kẻ có tiền, các người, ngoài ra tìm mục tiêu khác đi, đừng lãng phí thời gian của các người nữa, ha ha… Người đàn ông nhìn người phụ nữ trước mặt, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác vui mừng, lớn tiếng cười,
-Tôi Kỷ Tư Niên này cũng chưa đến mức làm ra chuyện bắt cóc vặt vãnh này, ha ha, cô thật đáng yêu, Nguyễn Manh Phỉ tiểu thư!

-Tại sao anh lại biết tên tôi, mấy người rốt cuộc là ai? Tôi nói cho các anh biết, nếu các anh còn không thả tôi ra, cảnh sát sẽ tới liền thôi, tôi không đi làm, đồng nghiệp của tôi chắc chắn sẽ báo cảnh sát…

-Phải không, chi bằng chúng ta tiếp tục ở đây tán gẫu, sau đó chờ cảnh sát tới đón cô về nhà được không, ha ha…! Ha ha ha… mấy tên ở đằng sau cũng hùa theo cười thật to.

-Các người… Oán hận trừng tên đàn ông trước mắt, thấy mấy người đàn ông này như buông lỏng cảnh giác, cô thừa dịp lúc bọn chúng phân tán lực chú ý chạy về phía cửa, đáng tiếc, mới vừa chạy hai bước đã bị một tên trong số đó chặn lại, hất cô thật mạnh một cái vào tường… cái gì vậy, đau quá, thật xui xẻo, cho rằng chính mình có thể chạy thoát được đám người này, cô lại chêu chọc ai rồi, mới đi một đám lại tới một đám, bản thân cô có thể chất hấp dẫn người xấu thế sao…?

-Cô chạy cái gì, tôi lại không làm gì cô. Cho dù tôi làm gì cô đi chăng nữa, tôi cũng không muốn đi tìm chết, Kỷ Tư Niên trong lòng thầm bổ sung một câu!

-Thiếu gia, điện thoại của dịch tiên sinh, Kỷ Tư Niên nhìn thủ hạ cầm điện thoại, chân mày cau lại, trong lòng không khỏi nghĩ, tmd, nhanh như vậy đã tìm tới rồi!

Miệng lại cười nói với người trong điện thoại: cậu tìm tôi có chuyện gì, chờ cuộc điện thoại của cậu còn quý hơn cả nấm Truffle, ha ha!

-Bớt nói nhảm, cậu dám động đến một sợi tóc của cô ấy, tôi sẽ nhấn chìm toàn bộ gia tộc nhà cậu, có tin không.

-Ôi… Dịch Hàn Nam, cậu đã nói như vậy rồi, tôi cũng không thể làm cậu thất vọng đúng không, cậu dìm đi, tôi vốn dĩ cũng chẳng hứng thú với những thứ ấy lắm, vừa lúc giúp tôi trừ đi mối phiền não trong lòng! Ha ha ha…

-Tôi lập tức đến, cậu trông chừng cô ấy cho tôi, đừng có nghĩ là tôi nói đùa với cậu. Tút tút tút… điện thoại đã biến thành một tràng tút dài!

Dịch Hàn Nam, tại sao lại có thể trùng tên, không có khả năng, chắc chỉ là trùng họ trùng tên thôi, nhưng mà, thực sự trùng hợp vậy sao? Lần này thực sự cô cảm giác có một luồng khí lạnh từ chân xông lên đầu, rõ ràng là tháng sáu, mùa hè 38 độ, Nguyễn Manh Phỉ lại cảm giác được mình rơi xuống hố băng, bởi vì anh ta, cô nỗ lực làm khiến bản thân quên đi anh ta, lại lần nữa bước vào cuộc sống của cô…

Không cần, không cần, cô lập tức ý thức được người đàn ông trước mặt khẳng định có mối quan hệ với anh ta, cho nên cô mới bị bắt tới nơi này, ba năm, vết thương trên người mới lành lại, còn đau đớn trong tim bị chôn dưới đáy lòng, sẽ không có khả năng đổ máu lần nữa, chỉ là… Dịch Hàn Nam, chỉ cần anh tiếp đến gần cô, miệng vết thương mới lành của cô sẽ bắt đầu rỉ máu, thậm chí thối rữa!

-Trông trừng cô ta cho tốt, không được làm cô ta bị thương, đợi lát nữa có người đến sẽ đưa cô ta đi.
– Vâng, thiếu gia!

-Không, thả tôi ra ngoài, các người thả tôi ra, tôi không muốn bị anh ta đưa đi, tôi không muốn, cầu xin anh, tôi không muốn…

Kỷ Tư Niên vừa bước ra khỏi cửa, nhìn người phụ nữ trước mặt gương mặt tái nhợt , không cần đoán cũng biết cô đang sợ cái gì, haiz… Thật là nghiệt duyên!

-Trông chừng cô ta cho tốt. đi tới chỗ thủ hạ lại dặn dò lần nữa, bản thân mình từ khi nào lại trở nên dài dòng như vậy! Trong lòng không khỏi tự mắng chính mình một câu!

Ba chiếc porsche màu đen nhanh chóng phóng vào tòa biệt thự hoa lệ , Dịch Hàn Nam xuống xe, ngẩng đầu nhìn lên lầu hai thấy Kỷ Tư Niên đang đứng bên cửa sổ, trên mặt bốc lên từng đợt nguy hiểm, bước nhanh đi vào biệt thự!

Cửa bị người dùng sức đá văng ra, thấy người tới, Kỷ Tư Niên không giận mà ngược lại cười cười đi tới, còn chưa đi được hai bước, giây tiếp theo trực tiếp bị một quyền đấm thẳng vào mũi… -Oa, cậu là đồ hỗn đàn, chỗ nào không đánh cậu lại đánh chỗ đẹp trai nhất của thôi, lấy tay bịt lỗ mũi đang chảy máu. Khuôn mặt Kỷ Tư Niên đau khổ vặn vẹo , nhưng khi anh ta nhìn thấy khuôn mặt bạo nộ của Dịch Hàn Nam, lời nói tiếp theo cũng chỉ tự nuốt xuống bụng… anh tạ lại không muốn thêm cặp mắt gấu trúc nữa!

-Cô ấy ở chỗ nào? Dịch Hàn Nam đánh xong một quyền trực tiếp đòi người, 2 tiếng đồng hồ trước lúc anh ta nghe được điện thoại của thuộc hạ, ngay lúc anh biết cô mất tích, bình tĩnh trước giờ tan rã không còn một mảnh, ba năm, ba năm thời gian anh cho người âm thầm bảo vệ cô, cho dù cô đã từng nói, kiếp này và cả kiếp sau nữa tôi cũng không muốn lần nữa gặp lại anh, không muốn cùng anh dây dưa không dứt. Anh ta vẫn sẽ để cô sống một cuộc sống yên bình trong thế giới của cô, bởi vì cô nên thuộc về thế giới như vậy, nhưng vẫn có người cố tình không biết sống chết mà chạm vào điểm mấu chốt của anh, mà người này chính bạn tốt nhiều năm của mình, không cần biết mục đích của cậu ta là gì, không cần biết cậu ta với mình giao hảo tốt như nào, chỉ cần là chuyện liên quan đến cô, ai cũng không thể lưu tình!

Tại căn phòng nhỏ này , cô biết mình không thể chạy thoát được rồi, có lẽ giây tiếp theo anh ta sẽ tới đây, sau đó mang cô đi, sau đó đối xử với cô giống như ba năm trước, tiếp tục khiến cô nhận lấy những tra tấn người thường khó mà chấp nhận nổi, Ông trời ơi… tại sao , mỗi ngày tôi đều cầu nguyện ông hàng trăm lần, khiến anh ta vĩnh viễn rời xa sinh mệnh tôi, để tôi vĩnh viễn thoát khỏi anh ta, thượng đế ơi, rốt cuộc ông có nghe thấy tôi nói không, chẳng lẽ mỗi ngày tôi thành tâm cầu nguyện chưa đủ để ông cảm động rơi lệ giữ lại cho tôi một con đường hay sao!

Hành lang lại truyền đến tiếng bước chân lần nữa, tay cô dùng lực nắm chặt lại, cô khẩn trương cũng sợ hãi, cô khẩn trương khi anh nhìn thấy cô, đã hơn ba năm, cô sợ hãi ánh mắt của anh khi nhìn cô, trước giờ cô không nghĩ tới việc gặp anh ta, ba năm trước đây lúc anh ta thả cô đi, cô đã xác định tương lai của cô hoàn toàn không có chút nào dính dáng đến anh , ai… cuối cùng tới rốt cuộc sẽ tới!

Nguyễn Manh Phỉ cúi đầu, thấy cửa mở ra, một đôi màu đen giày da đi tới gần cô, dừng lại, đứng ở phía trước cô, cánh cửa một lần nữa bị đóng lại, không khí thật tĩnh lặng, từng đợt nước hoa Cologne thoang thoảng xông vào khoang mũi cô, hương vị này quen thuộc cỡ nào, hương vị này nhắc nhở cô, nó chủ nhân của nó là người nguy hiểm cỡ nào, mà hiện tại hương vị này đang vây lấy cô, mà cô biết, chủ nhân của mùi vị này đang chăm chú nhìn cô, cô ngẩng đầu, đối diện là đôi mắt luôn xuất hiện trong giấc mơ của cô, khiến cả thể xác lẫn tinh thần cô mệt mỏi.

Anh ta không thay đổi, vẫn là người khiến người đối diện không rời được mắt, gương mặt góc cạnh, môi mỏng, chiếc mũi, đôi mắt, những thứ này hợp lại một chỗ chính là gương mặt từng khiến cô đau khổ, là người đàn ông khiến cô muốn vứt bỏ sinh mệnh của mình, anh ta, Dịch Hàn Nam!

Cô vẫn xinh đẹp như thế, ba năm qua mặc dù vẫn có lúc đứng từ xa nhìn cô, nhưng lại một lần nữa nhìn thấy cô, xúc động trong lòng vẫn quay cuồng, cố gắng áp chế xúc động muốn điên cuồng hôn cô, chờ cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt cô, thời gian đã biến cô trở thành một người phụ nữ thành thục, ánh mắt kia đã không lanh lợi như lúc trước, cũng không có sợ hãi khi nhìn thấy anh, hiện tại ánh mắt của cô chỉ có tĩnh lặng, cảm giác mất mác bao trùm lấy anh! Cô, người đã từng bị anh khiến cho thương tích đầy mình, người phụ nữ này đã không thuộc về anh, Nguyễn Manh Phỉ!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *