Tổng Giám đốc máu lạnh cầm tù vợ-Chương 4
Người dịch: Min
Nữ tiếp tân đi ở phía trước, Nguyễn Manh Phỉ theo ở phía sau, một đường đi tới, tò mò đôi mắt không ngừng mở to nhìn thấy căn phòng đó, người đến người đi, người ra người vào, thế giới này tựa như hiện tại, đầy đủ rồi người ta lại hướng đến cuộc sống cao cấp hơn.
“Giám đốc, vị tiểu thư này tới ứng tuyển.”
“Ừ, đưa người vào đi,” Người đàn ông trung niên trọc đầu lên tiếng.
Đi vào văn phòng, ngẩng đầu nhìn thấy người đàn ông trọc đầu trên bàn. Ánh mắt đánh giá cô, loại ánh mắt như vậy nhìn mình cô cảm thấy vô cùng khẩn trương, trong lòng tự nhủ phải thật bình tĩnh, chậm rãi mở miệng: “Chào ngài, giám đốc, tôi có nhìn thấy thông báo tuyển dụng dán bên ngoài khách sạn, cho nên mới vào ứng tuyển, tôi tên là Nguyễn Manh Phỉ.”
Người đàn ông đầu trọc đánh giá Nguyễn Manh Phỉ lần nữa, trong lòng âm thầm kinh ngạc, tuy rằng cô gái trước mắt này không trang điểm dù chỉ là một chút, nhưng từ ánh nhìn đầu tiên đã khiến cho người ta không thể nào rời mắt khỏi cô được, từ đầu đến chân tản mát ra một loại khí chất thanh mát, giống như một gốc lan giữa bầu trời đêm vậy.
Ở khách sạn mỗi ngày gặp qua không ít mỹ nhân, nhưng cô gái này, so với những người bình thường không giống nhau… Ít nhất bản thân ông ta chưa từng gặp qua cô gái nào có khí chất như vậy.
-Mời ngồi, Nguyễn tiểu thư, xin hỏi cô biết khách sạn chúng tôi thông báo tuyển dụng vị trí nào chứ.
-Đúng vậy, tôi nhìn thấy thông báo có ghi quý khách sạn thông báo tuyển dụng người phục vụ ở club đúng không, trước kia tôi đã từng làm nhân viên phục vụ rồi, tôi nghĩ tôi có thể đảm nhận tốt công việc này. Lần này nhất định không thể lại thất bại, Nguyễn Manh Phỉ âm thầm cổ vũ chính mình.
-Là thông báo tuyển dụng người phục vụ không sai, nhưng đây không phải tuyển người phục vụ thông thường, cô có thể nghĩ rõ ràng, khách sạn chúng tôi thông báo tuyển người phục vụ bao gồm tiếp rượu, đương nhiên, chỉ giới hạn tiếp rượu, nếu khách hàng có yêu cầu khác với cô, thì đây là do cá nhân cô quyết định! Người đàn ông đầu trọc nói..
-Không biết Nguyễn tiểu thư cô có thể đảm nhận công việc này không. Thật là một cô gái xinh đẹp, người đàn ông đầu trọc nhìn thẳng vào Nguyễn Manh Phỉ.
-Này… Ý tứ giám đốc là, tuy nói là người phục vụ, nhưng thực chất là tiểu thư tiếp rượu?
-Đúng vậy, Nguyễn tiểu thư thật thông minh. Đương nhiên, khách sạn chúng tôi khác với những khách sạn khác, tiểu thư tiếp tượu phải bồi cười còn bồi ngủ, tôi vừa nói rồi, trừ tiếp rượu là công việc bắt buộc, những cái khác là do cô quyết định, khách sạn chúng tôi đang lúc làm ăn phát đạt.
Nghe người đàn ông đầu trọc nói xong, Nguyễn Manh Phỉ hơi thả lỏng một chút, tuy nói bản thân mình cần tiền, nhưng nếu phải bán thân đổi lấy tiền tài, cô khẳng định sẽ không làm…
-Kia… Tôi không uống được, cái này… Giám đốc, tôi thật sự cần công việc, nhưng tiểu thư tiếp rượu, ừm… Tôi nghĩ là tôi không làm được, có việc khác không, nhân viên lau dọn cũng có thể, cái gì tôi cũng làm được, chỉ cần… Chỉ cần không phải công việc bán thân tôi có thể làm được… Nói tới đây, Nguyễn Manh Phỉ nhìn người đàn ông trọc đầu đối diện, nói như thế nào người ta cũng là giám đốc khách sạn lớn, lẽ nào lại nghe cô nói một đống lời vô nghĩa sao?
-A… Nguyễn tiểu thư nói đùa sao, nếu cô thực làm nhân viên vệ sinh cũng quá lãng phí đi, thật là lãng phí, ha ha…
Nghe tiếng cười trêu trọc này, nghĩ cũng đúng, khách sạn lớn nhà người ta, sao có thể để cô làm nhân viên vệ sinh!
-Cái kia… Xin hỏi tiền lương mỗi tháng là bao nhiêu? Tôi hỏi chính là lương của tiểu thư tiếp rượu, mở miệng hỏi tiền lương chính là trọng điểm, rốt cuộc hiện tại đây chính là tiền sinh hoạt của cô và cha mình.
-Oh, nói như vậy, Nguyễn tiểu thư quyết định làm việc này rồi. Người đàn ông đầu trọc nhướng mày hỏi. –Vậy được, tiền lương cơ bản mỗi tháng là ba ngàn, tiền khách boa cũng thuộc về cô, nếu cô làm khách hàng vui vẻ, có khi một tháng có thể kiếm được một vạn cũng không ngoa. Người đàn ông đầu trọc có chút kinh ngạc về quyết định của Nguyễn Manh Phỉ, rốt cuộc một cô gái thanh thuần như thế, nhìn như nào cũng không thấy cô có bất kỳ liên hệ với công việc này.
Ba ngàn, một vạn, không thể tưởng được tiền lương của tiểu thư tiếp rượu lại cao như vậy, khó trách trước kia bạn học thường tới khách sạn làm, hiện tại xem ra, tiền thật là một thứ mà người người đều yêu!
Nghĩ tới nghĩ lui, dù sao bản thân một ngày vấp phải vất vả trắc trở không biết bao nhiêu lần rồi, nếu muốn cuộc sống của cô và cha tốt hơn, tiếp rượu ở quán ba thì liền tiếp đi, dù sao cũng sẽ không thiếu miếng thịt nào, chỉ cần nhiều tâm nhãn, như người đàn ông đầu trọc này nói, những cái khác là do cô quyết định, nghĩ vậy Nguyễn Manh Phỉ không khỏi cười khổ một phen…
-Giám đốc, nhận công việc này, xin hỏi khi nào tôi có thể đi làm.
-Vậy thì ngày mai tới làm đi. Người đàn ông đầu trọc bấm điện thoại…: Tiểu Triệu à, cô vào đây đưa Nguyễn tiểu thư tới bộ phận nhân sự nhận biểu làm việc!
Giám đốc đầu trọc vươn tay ra “Hoan nghênh cô trở thành một thành viên của Lệ Cung”.
Ngồi xe về nhà, nhưng trong đầu cứ lặp lại câu nói đó, khách sạn Lệ Cung, là khách sạn cao cấp nhất… mà tiểu thư tiếp rượu, đó chính là công việc sau này của cô, khóe miệng khẽ nhếch lên, một nụ cười hiếm thấy nở rộ, chỉ là trong ánh mắt lại hiện lên một tia chua xót… Không cần biết nó khó đi như nào, nhưng ngày mai bắt đầu rồi, cuộc sống mới đang chờ mình!
Đườn về nhà lúc này sao mà chậm quá… Xuống xe, nhìn lại con đường kéo dài vô tận ngăn cách thành phố phồn hoa kia với khu dân nghèo, bản thân đứng ở giữa, nhìn cuối con đường… Nháy mắt đi vào khu dân nghèo, khóe mắt Nguyễn Manh Phỉ lặng lẽ rơi lệ, qua đêm nay, cố sẽ phải từ biệt với con người đơn thuần trước kia…
Không ai biết trước được tương lai, nhưng khách sạn lệ cung, xa hoa bên ngoài không che đậy nối sự thật bên trong thối nát nhường nào!
“Ba, con về rồi” Nguyễn Manh Phỉ bước vào cửa nhìn thấy cha mình nằm trên giường, cháo của buổi sáng còn đặt trên mặt bàn, có thể thấy cả ngày cha không ăn gì.
Mùi rượu nồng nặc khắp phòng, hơi nóng của mùa hè biến hơi rượu thành một mùi vị gì đó chua chua, hơi hơi nhíu mày, đến gần mép giường, thấy cha lại uống đến mặt mày đều đỏ lại, say rồi, Nguyễn Manh Phỉ không khách khí lắc lắc cha mình, “Cha, tỉnh tỉnh, ăn chút gì đó sau lại ngủ tiếp”…
“Tránh ra, mày tránh ra cho tao, đừng làm phiền ông mày, mày là cái gì…” Nguyễn phụ tức giận hét Nguyễn Manh Phỉ, thần trí không rõ tiếp tục làm bạn với rượu.
Nhìn cha uống rượu xong lại có bộ dáng như thế, cô đã quen rồi, mỗi lần cha đều như vậy, hôm qua còn thề thốt nói sẽ kiêng rượu, hôm nay vẫn là bộ dáng cũ, uống say đến phát điên.
Đem khăn lông vắt khô, giúp cha lau mặt, đắp chăn lên, để ông có thể ngủ một giấc an lành!
Cô bưng bát cháo trên bàn lên, ngửi được mùi thiu thoang thoảng, đổ bát cháo ấy đi, lấy bánh mì cô mua trên đường về ra, Nguyễn Manh Phỉ đứng dậy đi sang nhà bà Lý cách vách, “Bà Lý ơi, bà có ở nhà không?”
“Tới đây, vào nhà đi…”
Một vị đầu đầy tóc bạc, bà lão lưng có chút còng và nếp nhăn sệ xuống tay, nhiệt tình kéo cô vào trong phòng, “Con à ăn cơm chưa, bà Lý vừa làm chút bánh rán, đến đây ăn cùng bà đi, chút nữa lấy mấy cái mang về cho cha con”.
Nguyễn Manh Phỉ nhìn bà Lý trước mặt niềm nở với cô như cháu gái ruột, đẩy cô ngồi trên ghế, “Bà ơi, cha cháu lại uống say rồi, cháu vừa về nhà , cha cháu ngủ rồi, còn chưa ăn cơm chiều, cháu mua bánh mì mang sang cho bà hai cái”…
“Ha ha, Manh Phỉ ngoan nhất, aiz… Chuyện ngày hôm qua, bà cũng thấy khổ sở, mẹ con làm sao có thể nhẫn tâm như vậy, con à…đừn quá khổ sở cũng đừng nghĩ nhiều, chăm sóc cha con cho tốt, mẹ con nhất định sẽ trở về.” BÀ Lý đau lòng nhìn cô gái trước mặt, bản thân bà cũng không có con cái gì, ngày thường liền coi Manh Phỉ là cháu gái mà đối đãi!
“Bà ơi, cháu không sao, lựa chọn của mẹ cháu hiểu, cháu không trách bà ấy, được rồi, bà à… Chúng ta không nói đến chuyện đau lòng ấy nữa, cháu báo cho bà một tin tốt, cháu tìm được việc rồi ngày mai bắt đầu đi làm,”…
“Đấy là chuyện tốt, con à, yên tâm đi làm, cố gắng lên, bà sẽ trông chừng cha con cho, biết chưa”.
“Vâng, cám ơn cám ơn bà Lý, chúng ta ăn cơm đi, tối nay chúng ta có bánh mì, còn có bánh rán, cháu thích nhất bánh rán bà làm, ha ha…” Nguyễn Manh Phỉ cầm lấy bánh rán thơm véo lấy miếng nhỏ, đưa tới bên miệng bà Lý… “Ngoan, chúng ta cùng nhau ăn, ha ha” Bà Lý cảm động nói!
Dưới ánh đèn tối tăm nhàn nhạt, căn phòng xập xệ ọp ẹp, con đường yên tĩnh, vui vẻ vẫn cứ trong từng khe hẹp của sự bần cùng chen chúc tới, âm thầm mang nó đến trái tim từng người một! Ngăn cách bởi con đường , cũng không thể làm mất đi ánh sáng mơ màng của khu nghèo hiện tại, sự an tĩnh tại giờ phút này khiến cho con người ta cảm thấy cho dù là bần cùng nghèo đói, nhưng cũng tới một cách rất an bình thậm chí là an tâm…
Mà trung tâm thành phố phồn hoa, những thứ thấp kém vào lúc này bỗng sôi nổi lên, đàn ông mặc đồ tây vừa vặn, người phụ nữ bên người quyến rũ, mùi nước hoa Cologne hỗn hợp thành với mùi tại khu dân nghèo kia giống nhau đến lạ, cảnh đêm tại thành phố này thực sự xinh đẹp, rũ bỏ đi bề ngoài đoan trang đức hạnh, lại là một tấm màn chân thực về những con người thượng lưu mặt người dạ thú!
Khách sạn Lệ Cung ban đêm, trước cửa xếp hàng đầy những xe limousine, ánh đèn lộng lẫy, đàn bà xinh đẹp, là nơi này là cái cớ của trầm luân, club, âm nhạc sôi động, những người phụ nữ thân thể dán chặt lên người đàn ông, dùng sức vặn vẹo, người đàn ông ngày đó dùng tiền để hấp dẫn mọi ánh mắt, mà dùng tiền có thể làm cho mọi thứ trở lên đẹp đẽ như vậy… Thành phố không ngủ như một con quái vật gào rú đến hừng đông.
Giữa trưa ánh mặt trời với người người giống nhau mới lười nhác ló lên, không mãnh liệt, mang theo một chút mây đen, đứng trước cửa sổ sát đất, tay cầm chén rượu chậm rãi chuyển động, không vội uống, hương vị của ly rượu chậm chạp lan tỏa trong từng ngóc ngách của căn phòng, sơ mi trắng, cúc áo bỏ mở mấy nút, cơ bắp đằng sau lộ ra phảng phất như cơ thể của một tiên nhân, nam tính dương cương ,một thân quần tây nhàn nhã, phối hợp đơn giản nhưng cũng đủ hàng ngàn phụ nữ phun máu mũi…
Căn phòng hỗn loạn bừa bộn ngầm biểu thị, đêm qua nơi này phát sinh một hồi hoan ái kịch liệt… Dịch Hàn Nam uống sạch ly rượu trong tay, quay đầu nhìn về người phụ nữ trên giường, ánh mắt không mang theo một chút tình cảm nào chạy dọc trên người cô ta, từ trước đến nay đối với phụ nữ chỉ cần duy trì tình cảm trên giường là được, cầm lấy điện thoại, phân phó thủ hạ vài câu, nhàn hạ đi vào phòng tắm…
Người phụ nữ trên giường không mảnh vải che thân da dẻ trắng nõn bị bao phủ đầy những vết xanh tím, vẫn ngủ say như cũ, trên khóe miệng vẫn còn mang nụ cười, cô, có thể cùng một người đàn ông mà hàng ngàn người phụ nữ khác đều muốn trải qua một đêm cho dù sau đó liền là ác mộng cũng cảm thấy ngọt ngào…
Related Posts
-
Tổng Giám đốc máu lạnh cầm tù vợ-Chương 111-115
Không có bình luận | Th5 28, 2018 -
Tổng Giám đốc máu lạnh cầm tù vợ-Chương 26-30
Không có bình luận | Th5 28, 2018 -
Tổng Giám đốc máu lạnh cầm tù vợ-Chương 2
Không có bình luận | Th4 21, 2018 -
Tổng Giám đốc máu lạnh cầm tù vợ-Chương 51-55
Không có bình luận | Th5 28, 2018
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

