Tổng Giám đốc máu lạnh cầm tù vợ-Chương 5

Chương 5: Gặp lại lần nữa
  Người dịch: Min

Đoàn người di chuyển khỏi khách sạn Lệ Cung, Dịch Hàn Nam đi ở giữa, vài tên vệ sĩ bao quanh trước sau, cho dù ở hắc bang, cũng là như thế, sinh mệnh chỉ như hô hấp một cái liền biến mất, địa vị càng cao, thì bất cứ lúc nào cũng có người tới sẵn sàng cướp đoạt, mỗi ngày ra ngoài như vậy vệ sĩ đã tập thành thói quen, chuyện này đối với Dịch Hàn Nam mà nói là chuyện thường, bản thân không cẩn thận, thì chính là cho kẻ thù cơ hội để ra tay.

“Đến công ty.” Dịch Hàn Nam mở miệng nói với thủ hạ.

“Vâng, ông chủ”

“Đợi một chút”

Từ cửa kính nhìn ra bên ngoài, đôi mắt Dịch Hàn Nam lại có một giây ngưng tầm nhìn trước mắt… Nhìn cô gái đi vào cửa khách sạn, ánh mắt thâm thúy phát ra tia sáng chói, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lẽo.

Quay đầu nói với thủ hạ “Cậu đi theo cô gái kia, xem xem cô ta là khách của khách sạn hay làm việc ở đây”

“Vâng, ông chủ” thủ hạ nhanh chóng xuống xe, đi cách cô gái một khoảng, mãi cho đến khi cô được lễ tân mang vào hậu trường của club, mới xoay người vào lại xe.

“Ông chủ, cô gái ban nãy có thể là tới đây làm việc, cô ấy vào hậu trường của club” thủ hạ đơn giản báo cáo lại.

Khóe miệng Dịch Hàn Nam nở nụ cười càng sâu, “Cậu gọi điện cho giám đốc Trương”…

“Ông chủ, cô gái kia hôm qua mới tới phỏng vấn vào club để tiếp rượu, hôm nay bắt đầu đi làm”

Thì ra là nhân viên tiếp rượu… Dịch Hàn Nam cảm giác tâm tình của mình lúc này không được sảng khoái, nhìn bộ dáng của cô không liên quan đến công việc này lắm.

“Tới công ty!” Sương mù giăng khắp mặt lúc này biểu thị chủ nhân không vui.

Xe chậm chạy ra khỏi khách sạn, mà bên trong hậu trường club khách sạn, hiện tại Nguyễn Manh Phỉ nhìn bộ đồng phục trước mặt, khuôn mặt đỏ bừng từng đợt.

“Tiểu thư, bộ quần áo này có phải hay không… Quá hở hang, xin hỏi có bộ nào hở ít hơn như này không?” ngại ngùng nói với cô gái bên cạnh, cô xác thật không nghĩ tới công việc tiếp rượu này lại phải mặc quần áo hở hang như vậy.

Nhìn cô gái thanh thuần đáng yêu trước mắt, Yên Mị cười ra tiếng.

“Em là người mới đến sao, gọi chị là chị đi”

“Công việc này của chúng ta, quần áo càng hở lại càng giúp chúng ta kiếm thêm được tiền, hở một chút cũng không mất miếng thịt nào, đừng sợ”

Vuốt ve những thứ này cảm giác đặc biệt tốt, vải dệt cũng là loại cực kỳ cao cấp, Nguyễn Manh Phỉ lộ ra biểu tình xấu hổ.

“Mi… Chị Mị, chào chị, tên em là Nguyễn Manh Phỉ, hôm nay là ngày đầu tiên em đi làm, em nghĩ rằng công việc của chúng ta cần bồi rượu, nhưng mà quần áo này, em thực sự không dám mặc”

Nguyễn Manh Phỉ khẩn trương vặn vẹo dây đeo ba lô sau lưng, nói với Yên Mi sợ hải của bản thân.

“Ha ha… Từ này về sau chị gọi em là Tiểu Phỉ nhé, chúng ta là phụ nữ phải làm bản thân càng trở nên xinh đẹp, đặc biệt là ở cái ngành nghề này, càng khiến bản thân đẹp nhất mức có thể, vận khí tốt, được những thiếu gia con nhà giàu để mắt tớ, cả đời này không cần phải lo ăn lo mặc” Ánh mắt Yên Mị phát sáng tưởng tượng tới cuộc sống sung sướng sau này.

“Nhưng mà… Nhưng mà em…”

“Ai da, đừng nhưng mà nữa, giám đốc để em theo chị, chị sẽ dạy dỗ em thật tốt, nhìn khuôn mặt này của em đi, xinh đẹp biết bao, lại rất xứng với bộ quần áo đó, chị đảm bảo đàn ông nhìn thấy em sẽ bị mê hoặc đến chết đấy” Yên Mi nói với Nguyễn Manh Phỉ, ý muốn thay đổi quan niệm bảo thủ của cô đi.

“Nhiều nhất là như này, chị giúp em tìm một bộ không lộ là được, được rồi đi”

“Như vậy, kia… Vậy được rồi, cám ơn chị Mị”

Nguyễn Manh Phỉ nhìn phòng hóa trang màu sắc sặc sỡ, còn có những cô gái dáng người yểu điệu thướt tha mị hoặc, bản thân cô sau này sẽ giống như những cô gái ấy… Dưới mắt bỗng nhiên ảm đạm, trong đầu hiện lên gương mặt của mẹ, nơi sâu đáy lòng cô vẫn luôn nhớ mẹ, mẹ người có khỏe không? Mẹ bây giờ đang ở đâu?

“Đến đây, cái này đi, đáng yêu lại không mất đi sự gợi cảm” Yên Mị không cảm giác được khuôn mặt ưu thương của Nguyễn Manh Phỉ, đại tỷ tính tình hào sảng cầm bộ quần áo trên tay khoa tay múa chân với Nguyễn Manh Phỉ …

“Vâng, đêm nay em mặc bộ này” Nguyễn Manh Phỉ nhìn cái này quần áo, tuy so với quần áo cô mặc hàng ngày chênh lệch rất lớn, nhưng mà bộ đồ này thực sự rất đẹp, trên tơ lụa màu đỏ điểm những ngôi sao lấp lánh thêm từng hạt trân châu sáng chói mắt đính trên đai eo tạo nên sự gợi cảm, càng tôn lên đường con chết người của phụ nữ…

“Oa, em đẹp quá, Tiểu Phỉ” nhất định sẽ làm điên cuồng khách khứa tới đêm nay, Yên Mi không khách khí mà khen Nguyễn Manh Phỉ.

“Cám ơn chị Mị” nhìn người trong gương, cô cũng không thể nào tin được đó là mình, thì ra người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân là có thật, trước giờ cô chỉ biết tới quần jean áo thun!

“Không thể tưởng được dáng người em lại đẹp đến vậy, … Tiểu Phỉ à, về sau đừng mặc quần jean áo thun đó nữa, lãng phí vóc dáng này quá” Yên Mi lộ ra nụ cười chết người nói với Nguyễn Manh Phỉ! Nhìn cô gái trong gương, làm cô nhớ tới em gái mình, nếu em gái cô còn sống, chắc bây giờ cũng lớn bằng Tiểu Phỉ… Đáy mắt thương cảm hiện lên trong nháy mắt, tuy nhiên gương mặt vẫn treo nụ cười yêu mị…

Công ty

“Ông chủ, tin tức bên kia tôi đã tra qua, bên kia xác thực có người gom chuyển, hơn nữa bọn họ đã bắt đầu có động tác” một thủ hạ ghé sát tai Dịch Hàn Nam nói.

“Ừ, biết rồi, đi xuống đi” Dịch Hàn Nam tiếp tục lộ vẻ mỉm cười, không làm ra bất kỳ hành động gì tiếp tục mở cuộc họp với cổ đông.

“Thành tích tiêu thụ tháng này không tồi, nhưng chỉ tăng 10% không phải là điều tập đoàn Dịch Miện mong muốn, tôi muốn chính là 100% thậm chí 200% lợi nhuận.”

“Đúng vậy, chúng tôi hiểu rồi, Tổng Giám đốc, chúng tôi sẽ nỗ lực hơn” hai vị phó giám đốc ở bộ phận tiêu thụ vã mồ hôi hưởng ứng.

“Bộ phận phát triển” Lạnh mặt nhìn tới giám đốc của bộ phận phát triển chính là loại ánh mắt khiến người ta hít thở không thông, vẻ mặt Dịch Hàn Nam đen lại trừng vị giám đốc kia, chỉ thấy vị giám đốc nọ cảm thấy bản thân không cách nào thở được, thậm chí bệnh tim có nguy cơ tái phát.

“Đúng… Thực xin lỗi, Tổng Giám đốc, tôi… Tôi…” Giám đốc bộ phận phát triển sợ tới nỗi hít thở không thông lời nói đứt quãng.

“Nói đi, ông sao vậy, nói chuyện đàng hoàng, đừng có lắp bắp như thế, ông biết thừa tôi không phải là người kiên nhẫn nghe người khác nói chuyện.” Dịch Hàn Nam bắt đầu lộ vẻ giận dữ, lạnh giọng nói!

Bùm.. chợt thấy giám đốc bộ phận phát triển quỳ xuống.

“Tổng Giám đốc, ngài tha cho tôi đi, lần này tôi bị bọn họ lừa, chỉ trách tôi tham lam, ngài tạm tha cho tôi lần này đi” Giám đốc nọ toát mồ hôi lạnh quỳ xin tha thứ…

“Ha ha, tôi không gọi tên ông ra, ông còn nghĩ những chuyện bẩn thỉu ông làm có thể lừa gạt được tôi sao?”

“ Dịch Hàn Nam tôi là người nào, tôi năm lần bảy lượt nhân nhượng ông, chính là nể tình ông theo cha tôi nhiều năm như vậy, không thể tưởng được…”

“Vâng… Vâng, trách tôi trách tôi, Tổng Giám đốc, tôi biết sai rôi, tôi tình nguyện từ chức, nể mặt cha ngài tha cho tôi đi, tha cho tôi lần này đi” Giám đốc phát triển biết thế cục không có cách nào vãn hồi nữa rồi, một bên chảy mồ hôi hột một bên nghĩ ra biện pháp, đáng tiếc a… ông ta cho rằng trước mặt Dịch Hàn Nam chỉ là một vị Tổng Giám đốc bình thường, ông ta sai rồi, lần này sai hoàn toàn rồi.

Anh biết lão già này đang nghĩ gì, lùi người ra, thật tốt… Không hổ là lão già giảo hoạt!

“Chú Minh, tôi nghĩ cũng đúng, chú cũng cao tuổi rồi, có một số việc khó tránh khỏi bị người khác mê hoặc, nếu nếu chú nguyện ý tự mình từ chức, tôi đây cũng không tiện giữ lại chú”…

“Hy vọng ông rời khỏi Dịch Miện rồi hãy nhớ tới mọi người ở đây” mỉm cười thay mặt mọi người nói, thật sự giống như trước mặt nhân viên cao tuổi, câu nói động lòng người, dễ đi vào lòng người khác.

“Cám ơn… Tổng Giám đốc, ở lại đây nhiều năm như vậy, có thể cùng lão tổng và mọi người làm việc là vinh hạnh của tôi.”

Giám đốc bộ phận phát triển vui vẻ đến không khép được miệng lại, trong đầu ông ra đã vạch ra kế hoạch rời khỏi tập đoàn Dịch Miện như thế nào rồi, khóe miệng cười càng rõ hơn, ông ta cho rằng Dịch Hàn Nam là người trẻ tuổi vẫn còn non nớt, nói mấy câu đã lừa gạt được rồi…

“Tốt, chú Minh, nếu chú đã muốn rời khỏi Dịch Miện, bất hòa của quá khứ tôi sẽ không so đo nữa.”

“Chú đi thu dọn đi, tôi để thủ hạ tiễn chú”… Mỉm cười nói xong những lời này, không mang theo bất cứ một sắc mặt nào, thật sự quá hoàn mỹ, người đàn ông này, giết người không chớp mắt!

“Khải Dân, cậu vào đây” Dịch Hàn Nam gọi thủ hạ ngoài của phòng họp vào.

“Ông chủ, có chuyện?” Khải Dân tới trước mặt anh.

“Cậu giúp chú Minh thu dọn đồ đạc, sau đó đưa ông ấy về nhà… Nhớ rõ, nhất định phải hoàn hảo đưa ông ấy “về nhà”, Dịch Hàn Nam đặc biệt tăng thêm hai chữ về nhà, anh cho rằng bản thân chưa phải người tốt đến mức này, ai cũng không có khả năng trước mặt anh toàn thân trở ra.

Những cổ đông còn lại xem màn hai người đối thoại với nhau, đều nhịn không được sờ gáy mình, Giám đốc phát triển từ chức khiến họ có chút kinh ngạc, mà ông ta rốt cuộc làm ra chyện gì, lại còn muốn từ chức, mà Tổng Giám đốc cũng khoan dung đồng ý… Nếu đã không ai thuyết mình, vậy bọn họ tự nhận thông minh cũng không giải thích được, tốt nhất vẫn nên làm tròn bổn phận của mình là được rồi!

“Sau này có thời gian tôi sẽ đến thăm mọi người” Giám đốc phát triển nhiệt tình chào tạm biệt các đồng nghiệp, rốt cuộc cũng là cộng sự nhiều năm như vậy, nói không có chút cảm tình nào là giả, đáng tiếc ông ta không biết lần này, là thật sự “về nhà” … Có lẽ bọn họ không biết Dịch Hàn Nam có thân phận khác, cho nên bọn họ cũng sẽ không biết vị tổng giám trẻ tuổi này, so với cha anh, khác như thế nào!

”Tan họp đi “Dịch Hàn Nam khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt, có những người phạm sai lầm, có thể giữ lại, nhưng có những người… Không thể giữ!

Chú Minh, chính là loại không thể giữ!

Màn đêm buông xuống, âm nhạc nhảy múa, trời sao đêm nay rất sáng!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *