Hệ thống nuốt quỷ cực phẩm-Chương 9
Chương 9: Nhà cô có quỷ
Ngoại ô thành phố Thanh Phong.
Một mỹ nữ tuyệt sắc nghịch ngợm đi ở ven đường, đưa tới đông đảo người qua đường liên tiếp quay đầu lại, muốn liếc mắt nhìn mỹ nữ them một cái, mà ở bên người mỹ nữ, chính là thanh niên một người diện mạo anh tuấn đi theo, hai người vừa nói vừa cười, đi vào nội thành.
Hai người đúng là Lâm Huyền cùng Sở Nhược Hi.
Đáp ứng phải đưa Sở Nhược Hi về nhà, Lâm Huyền tự nhiên sẽ không nuốt lời.
“Nhược Hi, chúng ta vẫn là kêu xe đi, đi theo cô, tôi đều bị người nhìn trở thành khỉ.” Lâm Huyền cười khổ, một đường đi tới, hắn đã cảm nhận được không biết bao nhiêu lần ánh mắt hâm mộ ghen tị oán hận. Nếu ánh mắt có thể giết người, hắn đều đã chết vô số lần.
“Ừm, tôi trả tiền xe.” Sở Nhược Hi điềm tĩnh gật gật đầu.
Bình thường cô cũng là một cô gái thực an tĩnh, nếu không phải trước đó bởi vì liên quan đến ác quỷ hư thối, cũng không có khả năng cùng Lâm Huyền trong thời gian ngắn như vậy liền trở thành bạn tốt.
Lấy ra di động, Sở Nhược Hi dùng một phần mềm thuê xe kêu xe, liền chờ ở ven đường.
“Lâm Huyền, anh là đạo sĩ sao?” Sở Nhược Hi buông di động, nhìn Lâm Huyền hỏi.
“Xem như vậy đi.” Lâm Huyền cười nhạt. Nói hắn không phải đạo sĩ, hắn lại có thể đối phó ác quỷ, nhưng nói hắn là đạo sĩ, lại không chuẩn xác. Quên đi, liền giải thích như vậy cho Sở Nhược Hi, đỡ phải phiền toái.
“Vừa rồi nếu không phải anh, tôi sẽ rơi vào trong sông, cám ơn anh.” Sở Nhược Hi thiệt tình nói.
Nước sông sâu như vậy cô cũng không biết bơi lội, một khi ngã xuống…… Cô chỉ là ngẫm lại liền không rét mà run. Lâm Huyền chính là ân nhân cứu mạng của cô.
“Không cần khách sáo, đây đều là chuyện tôi nên làm, liền tính không có cô, tôi cũng sẽ tiêu diệt con ác quỷ kia.” Lâm Huyền biểu hiện đến chính nghĩa lẫm nhiên.
Đôi mắt Sở Nhược Hi lộ ra ánh sáng sáng ngời, nhợt nhạt nở nụ cười, khóe miệng cô có hai cái lúm đồng tiền, thập phần đáng yêu, bộ dáng nhỏ nhắn mềm mại, có một cổ phong tình quyến rũ khác.
Trái tim Lâm Huyền đập gia tốc.
Quá đẹp!
“Anh đang nhìn cái gì?” Sở Nhược Hi nhíu mày.
“Không có gì, xe tới, chúng ta qua đi đi.” Lâm Huyền thu hồi ánh mắt đặt ở trước ngực Sở Nhược Hi.
Nhìn ra tới, có C chứ? So với Linh nhi, phát dục kém ít nhất một nửa a. Trong lòng nghĩ như vậy, hai người đã lên xe.
Nhà của Sở Nhược Hi ở ngoài đường vành đai năm, là căn lầu nhỏ hai tầng, xem bài biện hẳn là phòng ở mười mấy năm trước. Hai người từ trên xe đi xuống, Sở Nhược Hi mời nói: “Đi nhà tôi ngồi một chút, tôi pha ly trà cho anh.”
“Vậy…… Làm sao không biết xấu hổ chứ.” Lâm Huyền ngoài miệng nói như vậy, thân thể lại rất thành thật, bước nhanh đi vào trong nhà Sở Nhược Hi.
Tuy rằng phòng ốc có chút cũ nát, nhưng dọn dẹp thật sự sạch sẽ, trong phòng có nhàn nhạt mùi hoa, cổ mùi hoa kia, tâm tình Lâm Huyền kích động bình tĩnh trở lại, ngồi ở trên sô pha phòng khách.
“Anh chờ một chút, tôi…… Tôi đổi quần áo một chút.” Sở Nhược Hi mặt chợt đỏ lên, cô mới phát hiện, trên người có không ít bùn đất cùng bụi bậm. Nói xong, cô liền tới lầu hai, tiến vào phòng của mình.
Lúc Sở Nhược Hi mở cửa trong nháy mắt, Lâm Huyền mày nháy mắt nhíu lại.
Hệ thống nhắc nhở: Trong vòng năm mươi mét phát hiện quỷ hồn, thỉnh ký chủ đi cắn nuốt!
Hệ thống nhắc nhở tuyệt không sẽ có sai, hắn đứng dậy đi một vòng ở lầu một, nhưng cũng không phát hiện cái gì. Nghĩ nghĩ, liền lập tức bước lên lầu hai.
Lầu hai trừ bỏ ngoài phòng khách, đó là hai gian phòng ngủ, phòng ngủ phụ đó là phòng Sở Nhược Hi.
Ánh mắt Lâm Huyền gắt gao nhìn chằm chằm cửa phòng Sở Nhược Hi.
Liền ở vừa rồi, hắn cảm ứng được một cổ quỷ khí mãnh liệt. Cổ quỷ khí này, thậm chí so với ác quỷ hư thối còn mạnh hơn.
Nhíu chặt mày, Lâm Huyền lấy ra kiếm gỗ đào, đột nhiên đẩy ra cửa phòng Sở Nhược Hi.
“A……” Trong phòng truyền đến một tiếng thét chói tai, chính là Sở Nhược Hi phát hiện Lâm Huyền tiến vào, vội vàng chui vào trong ổ chăn, lộ ra cái đầu nhỏ, khuôn mặt đỏ bừng trừng mắt nhìn Lâm Huyền.
“Anh đi ra ngoài.”
Sở Nhược Hi sắc mặt xấu hổ, nếu không phải Lâm Huyền là ân nhân cứu mạng của cô, cô đã sớm tức giận. Liền tính như thế, cô cũng đối với Lâm Huyền thất vọng tột đỉnh, không nghĩ tới Lâm Huyền là tiểu nhân hạ lưu như thế.
“Thơm quá!”
Nhưng mà, lúc này Lâm Huyền lại một chút không có tâm tình thưởng thức Sở Nhược Hi, ngay cả Sở Nhược Hi nói cũng căn bản không có nghe lọt vào trong tai, mà gắt gao nhìn chằm chằm chỗ góc phòng Sở Nhược Hi.
Trước đó ở lầu một ngửi được mùi hương, ở trong phòng này, nồng đậm vô số lần. Hơn nữa ở dưới thông thiên nhãn của hắn, thình lình nhìn đến, một bồn hoa trên ban công phòng, lộ ra một gương mặt phụ nữ tươi cười quyến rũ.
Gương mặt tươi cười kia quỷ dị như thế, mặc dù Lâm Huyền có chuẩn bị cũng hút một hơi khí lạnh.
“Ha hả a……” Phụ nữ mặt thực đẹp, ngoài miệng còn tô son môi đỏ tươi, hai con mắt to xinh đẹp, liền như vậy thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm Lâm Huyền, trong mắt có vẻ tà mị.
“Yêu nghiệt! Xem kiếm!”
Lâm Huyền gầm lên một tiếng, mang theo kiếm gỗ đào hung hăng đâm ra.
“Dừng tay!”
Nhưng mà, Lâm Huyền còn chưa đâm trúng, cửa liền truyền đến tiếng hét phẫn nộ một người già.
“Bà nội!” Trong ổ chăn Sở Nhược Hi khẩn trương gọi.
Lâm Huyền tức khắc quay đầu, liền nhìn đến một bà già hơn bảy mươi đi đến, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Huyền nói, “Đi ra ngoài!”
“Lão nhân gia, nhà bà có quỷ, hiện tại tôi đang muốn thu cô.” Lâm Huyền giải thích.
“Nói hươu nói vượn, dẹp bộ dáng lừa bịp gạt người của cậu đi, cậu gạt được Nhược Hi, không lừa được tôi.” Thanh âm của bà già càng ngày càng lạnh, “Đây là khuê phòng củs Nhược Hi, đàn ông con trai không thể tùy tiện vào, mời cậu lập tức đi ra ngoài.”
“Này……” Lâm Huyền có chút khó xử.
Khuôn mặt con quỷ kia gần trong gang tấc, hắn giơ tay liền có thể đâm trúng, nhưng bà già nói cũng không sai, đây là khuê phòng của Sở Nhược Hi, hắn xông vào vốn là đã sai.
“Nhược Hi, bảo bằng hữu của cháu đi ra ngoài.” Bà già nhìn về phía Sở Nhược Hi trên giường nói.
“Lâm Huyền, anh đi ra ngoài đi.” Sở Nhược Hi mở miệng nói.
“Vậy được rồi, bất quá cô phải tin tưởng tôi, trong phòng này của cô thật sự có quỷ, cô tốt nhất vứt bỏ toàn bộ những bồn hoa trên ban công.”
Nói xong, Lâm Huyền liền rời khỏi khuê phòng.
Nhưng mà hắn không biết, lúc hắn xoay người, trên mặt bà già lộ ra quái dị vẻ.
Nhưng loại này sắc mặt thực mau biến mất, gương mặt bà lộ ra nụ cười, nói với Sở Nhược Hi, “Nhược Hi trưởng thành, có thể mang bạn trai đến khuê phòng của mình, bà nội là quản không được.”
“Hắn không phải bạn trai của cháu.” Sở Nhược Hi mặc quần áo xong, đi tới bên người bà già, cầu xin nói, “Bà nội, cháu sai rồi, cháu bảo đảm về sau sẽ không để bất luận người nào tiến vào.”
“Cũng không cho luyến ái, nhớ kỹ sao?” Bà già nhìn chằm chằm mặt Sở Nhược Hi, “Đàn ông hư quá nhiều, bà nội chưa chết, cháu không được tìm bạn trai.”
“Nhược Hi nhớ kỹ.” Sở Nhược Hi ngoan ngoãn gật đầu.
Cô hiếu thuận căn bản sẽ không ngỗ nghịch ý tứ bà nội. Vốn là trong lòng đối Lâm Huyền tồn tại một chút hảo cảm, nháy mắt bị chôn dấu ở đáy lòng.
“Bà nội tin tưởng cháu, cháu đi ra ngoài đi, đuổi người kia đi.” Bà già từ ái sờ sờ đầu Sở Nhược Hi, cười nói.
“Ân.” Trong lòng Sở Nhược Hi buồn bã, rời khỏi phòng.
Đi xuống lầu, lại phát hiện Lâm Huyền đứng ở phòng khách, mặt đầy vẻ nghiêm túc.
Related Posts
-
Hệ thống nuốt quỷ cực phẩm-Chương 25
Không có bình luận | Th8 26, 2018 -
Hệ thống nuốt quỷ cực phẩm-Chương 126
Không có bình luận | Th9 19, 2018 -
Hệ thống nuốt quỷ cực phẩm-Chương 17
Không có bình luận | Th8 26, 2018 -
Hệ thống nuốt quỷ cực phẩm-Chương 120
Không có bình luận | Th9 14, 2018
About The Author
megau1976
Tự kỷ như con khỉ...già.

