Đào hôn 100 ngày: Vợ ngọt ngào trộm sinh bảo bối-Chương 125

Chương 125: Nghĩ muốn cái gì đều có thể

  

Tình huống tệ nhất cũng không phải cô đại náo, mà giống như bây giờ, hoàn toàn nhìn không thấu cô rốt cuộc muốn làm gì. Lần đầu tiên, anh lại đối với tâm tư của cô không có nắm chắc.

“Đúng rồi, Tiểu Kiều, trang phục dâu phụ của cô cũng phải làm, ngày mai tôi sẽ mời người tới đo may cho cô!” Cố Tiêu Nhu hưng phấn mở miệng nói.

Cung Tiểu Kiều mỉm cười: “Được thôi.”

Sau khi cùng Cố Tiêu Nhu thử áo cưới xong, bởi vì buổi tối còn có sắp xếp, Cung Tiểu Kiều từ chối ý kiến cùng nhau ăn cơm.

Đang chuẩn bị đi gara lái xe rời đi, lại đột nhiên bị người chặn lại.

Cung Tiểu Kiều lưng dựa ở trên thân xe, đôi tay Cố Hành Thâm chống ở phía sau cô, “Em có bằng lái?”

Cung Tiểu Kiều: “Anh chạy tới chính là vì hỏi em cái này?”

Cố Hành Thâm: “Không phải.”

Cung Tiểu Kiều: “Cho dù anh muốn làm gì, làm ơn đổi tư thế thuần khiết một chút.”

Cố Hành Thâm cũng không có để ý tới cô kháng nghị, nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt kia phảng phất một đường vượt mọi chông gai suông sẻ xông vào trong lòng cô, “Tiểu Kiều, Tiêu Nhu nợ em, anh có thể đền bù cho em, em nghĩ muốn cái gì… Đều có thể.”

Cung Tiểu Kiều thần sắc khó hiểu nghe câu “Nghĩ muốn cái gì đều có thể” của Cố Hành Thâm, khóe miệng lộ ra một nụ cười châm biếm, “Không cần anh Thâm, anh nhớ rõ lời hứa của anh là được.”

Cung Tiểu Kiều có ý ám chỉ nhắc nhở, tuy rằng cô biết, một khi đề cập đến Cố Tiêu Nhu, cho dù hứa hẹn gì đều chỉ là đánh rắm…

Cố Hành Thâm: “Em xác định không muốn?”

Cung Tiểu Kiều: “Không muốn…”

Ánh mắt Cố Hành Thâm nặng nề nhìn chằm chằm cô gái trước mắt, xác định ở trong mắt cô không nhìn ra câu trả lời nào khác, nắm tay đặt ở bên cạnh người siết chặt một chút, sắc mặt bỗng nhiên trở nên vô cùng đông lạnh, tiếp theo bỗng nhiên đứng dậy rời đi, không nói thêm một câu nào nữa, “Anh đã biết.”

“Người không thể hiểu được …” Cung Tiểu Kiều nhìn bóng dáng anh đột nhiên rời đi, nỗ lực xua đi cảm giác không giống bình thường trong lòng, thất thần đi mở cửa xe.

Kết quả không quá vài giây, Cố Hành Thâm đột nhiên lại đi vòng vèo trở về.

Cung Tiểu Kiều lập tức trận địa sẵn sàng đón địch nhìn anh, ai ngờ anh chỉ mở cửa xe cô, sau đó tự mình ngồi ở trên ghế lái của cô, “Lên xe, anh đưa em.”

Cung Tiểu Kiều: “Tuy rằng em không có bằng lái, nhưng kỹ thuật lái xe của em vẫn có thể.”

Cố Hành Thâm: “Xe của ai?”

Cung Tiểu Kiều: “Nhị sư huynh.”

Cố Hành Thâm: “Sắp tới sinh nhật của em rồi?”

Cung Tiểu Kiều: “A? Ừm.”

Cố Hành Thâm, anh nói chuyện có thể đừng nhảy lên như vậy sao? Cung Tiểu Kiều chửi thầm!

Cố Hành Thâm: “Đi đâu?”

Cung Tiểu Kiều: “Đoàn phim.”

Xe dừng lại ở chỗ phía trước đoàn phim một chút, Cố Hành Thâm xuống xe, con ngươi thâm thúy nhìn chăm chú cô, nói một câu, “Ngoan một chút.”

Cung Tiểu Kiều: “…”

Quả thật là… Không thể hiểu được…

Chẳng lẽ là bị chứng lo âu trước khi cưới trong truyền thuyết sao? Nhưng kết hôn rõ ràng là em gái của anh được không, anh lo âu cái con khỉ?

Mấy ngày sau, tất cả mọi người đang vội vàng chuyện hôn lễ, không có thời gian rảnh đến phiền cô, Cung Tiểu Kiều mừng được thanh nhàn, liền như vậy vẫn luôn trả qua tới ngày hôn lễ, ngày ba tháng ba.

Tiệc cưới được tổ chức tại khách sạn Triều Gấm, người điều khiển chương trình là Tạ Dĩnh là phát thanh viên nổi tiếng trên radio, tiệc chiêu đãi khách khứa có bạn bè thân thích, trong đó cũng không ít lãnh đạo cấp cao của thành phố A.

Cung Tiểu Kiều, Lãnh Tĩnh là dâu phụ của Cố Tiêu Nhu và Tần Nghiêu, rể phụ là Lãnh Thấu, Đường Dự.

Cung Tiểu Kiều vốn tưởng rằng Cố Hành Thâm sẽ an bài Đường Dự cùng Thẩm Thiên Nhạc làm rể phụ cho Cố Tiêu Nhu, không thể tưởng được lại là Đường Dự cùng Lãnh Thấu.

Rốt cuộc lấy tính tình của Lãnh Thấu, thật sự bộ dáng không giống thích hợp làm rể phụ.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *