Ông xã cầm thú thuần khiết không đáng tin cậy-Chương 144

Chương 144: Mơ

 

Sân bay Thành phố A.

Cô gái chẳng qua ăn mặc đơn giản sơ mi trắng, quần jean, mang khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi con ngươi thông minh nghịch ngợm, đối với phương hướng dòng người nhón chân mong chờ, cho đến trong đám người xuất hiện một bóng dáng mảnh khảnh, hai tròng mắt lập tức sáng lên, không ngừng vẫy tay.

“Darling ~ Ta nhớ ngươi muốn chết rồi ~” Người tới mới vừa đi đến trước mặt, cô gái liền nhào, bất quá bị một bàn tay vô tình ngăn cách.

“Không phải nói không cần tới đón ta sao? Còn rêu rao như vậy! Bị người nhận ra tới sẽ thực phiền toái! Trợ lý biết ngươi tới sao?”

Kiều Tang không chút nào cho là đúng, trực tiếp làm lơ cô dạy bảo, giống như con khỉ nhảy nhót lung tung, không ngừng nhìn xung quanh phía sau, “Ôi ôi? Hai tiểu bảo bối đâu? Cơm Nắm đâu? Không cần nói cho ta ngươi nhẫn tâm để bọn chúng ở lại Mỹ như vậy a!”

“Nơi công cộng, chú ý hình tượng.” An Lâu bất đắc dĩ nhìn cô một cái, “Bọn chúng cùng Tiểu Hạ ở bên nhau, chờ ta thu xếp bên này xong sau đó đưa qua.”

Cái gọi là thu xếp, kỳ thật là điều tra đi?

“Ừm…… Ngươi cũng quá cẩn thận rồi, bất quá cũng đúng, Phó Thần Thương hắn không có tính người như vậy!” Nhắc tới tên này Kiều Tang liền nghiến răng nghiến lợi.

Bốn năm a, cô tốn thời gian lâu như vậy ẩn núp ở bên người hắn, kết quả nửa điểm tiến triển đều không có, người đàn ông này quả thực là tường đồng vách sắt đao thương bất nhập.

“Không cần lo lắng nữa! Tin tức mới nhất, gần đây Phó Thần Thương bận rộn xem mắt, khẳng định không có tinh lực chú ý chuyện khác! Bất quá liền tính chú ý cũng không có việc gì, dù sao lão gia tử sẽ chống lưng cho ngươi!”

Chuyện năm đó, người ngoài tự nhiên không biết nội tình sâu nhất, tương đối gần gũi Kiều Tang, Monica biết cũng chỉ là trong thời gian hôn nhân Phó Thần Thương cùng Tô Hội Lê ngoại tình bức cô phá thai, lão gia tử chủ trì công đạo cho An Lâu công khai tuyên bố Tô Hội Lê đời này đều không thể tiến Phó gia, để tránh An Lâu bị trả đũa mới đưa cô đưa đến nước ngoài, còn giấu trời qua biển sinh ra hai đứa bé.

“Ta hiểu rõ.” Nghe đến người nhạy cảm, đề tài nhạy cảm, An Lâu cũng bất quá thoáng trầm tư một chút. Nếu không phải cũng có đủ nắm chắc cùng tự tin, cô không có khả năng quyết định về nước.

Kiều Tang nhìn nhìn An Lâu thần thái bình tĩnh tự nhiên, đấm ngực dậm chân. Mấy năm không thấy mình vẫn là bộ dáng cũ, tại sao người ta là có thể trổ mã đến ưu nhã đoan trang mỹ lệ động lòng người như thế? Chính cái gọi là trong lòng có sách vở tất mặt mũi sáng sủa, khí chất của cô cùng quyến rũ trải qua thời gian lên men từ trong phát ra ngoài, giống như rượu ngon hương tinh khiết. Ánh mắt đầu tiên nhìn qua tuyệt đối sẽ không giọng khách át giọng chủ, thậm chí có thể làm cho người xem nhẹ tồn tại của cô, không phải kim cương, lại ôn nhuận như ngọc đẹp sau khi tỉ mỉ tạo hình mài giũa, có loại yên bình lắng đọng theo thời gian.

Kiều Tang an ủi bản thân mình, nhất định là bởi vì mình cũng đã đủ hoàn mỹ, đã không có lý do có không gian phát triển.

“Phòng ở đã sớm giúp ngươi sắp xếp xong, ừm, ngươi thật sự không suy xét dọn lại đây ở cùng ta sao?”

“Qua một đoạn thời gian cũng sẽ đón Cơm Cơm cùng Đoàn Đoàn, ở chỗ ngươi không tiện.”

Nhắc tới bảo bảo, ánh mắt An Lâu ôn nhu đến quả thực có thể chết chìm người.

Biết cô quyết định chủ ý liền sẽ không thay đổi, Kiều Tang đành phải thôi, “Vậy được rồi! Aiz, rất hy vọng ngươi có thể tới làm người đại diện của ta a! Bất quá ta biết ngươi khẳng định sẽ không kí với Tụ Tinh! Tính toán xong kí với nhà ai sao? Không phải là Sở Thiên chứ? Sở Mạch tên kia kỳ thật cũng không phải là kẻ dễ đối phó, năm đó Tô Hội Lê bị lão gia tử phong sát, nghèo túng thành như vậy, hắn cũng vẫn không gặp mặt cô lần nào, còn mỗi ngày kéo người mẫu rêu rao khắp nơi! Thẳng đến cô nếm hết chua xót lưu lạc đầu đường mới đón cô trở về, nhưng vẫn nâng Mạc Y Y đối thủ một mất một còn của cô, để cho cô ở Sở Thiên vĩnh viễn không làm được chị cả! Chà chà, quá độc……”

“Xin hỏi, hai vị tiểu thư đang thảo luận về ta sao?”

Kiều Tang bị phía sau đột nhiên xuất hiện âm thanh, hoảng sợ lui về phía sau vài bước thiếu chút nữa té ngã, may mắn An Lâu đỡ lấy cô.

“Sở Mạch? Gặp quỷ! Sẽ không xảo như vậy đi! Thật là không thể nói sau lưng người!”

Sở Mạch một bộ dáng vẻ mới vừa xuống phi cơ, cười thật phúc hậu và vô hại, “Có thể được Kiều đại minh tinh nghị luận, là vinh hạnh của ta.”

“Ta như vậy, ngươi cũng có thể nhận ra tới?” Kiều Tang chỉ vào cái mũi của mình.

An Lâu vô ngữ mang lại khẩu trang cho cô do động tác quá độ đã sắp rớt ra, “Ngươi liền không thể để ta bớt lo?”

Đây là phiền toái lớn khó giải quyết mới vừa về nước đã bị cô rước lấy.

“Tống……” Sở Mạch nhìn cô, ngây người hơn mười giây, sau đó một phen tháo kính râm trên mũi, kinh ngạc không thôi, biểu tình kia còn muốn thấy quỷ hơn so với Kiều Tang lúc nãy, “Tống An Lâu?”

“Sở tổng, từ khi chia tay đến nay vẫn khỏe chứ.” So sánh mà nói, An Lâu bình tĩnh hơn nhiều, chỉ có chút kinh ngạc, bất quá là gặp qua một lần trên tiệc tối từ thiện, 5 năm sau hắn cư nhiên còn có thể nhận ra mình.

“Ngươi cư nhiên còn sống?”

“……Phương thức thăm hỏi của Sở tổng thật đặc biệt.”

“Ha ha! Đây cũng không nên trách ta, năm đó sau khi ngươi ly hôn đã không tin tức, nhiều phóng viên giải trí thần thông quảng đại như vậy đều đào không ra tin tức của ngươi, tất cả mọi người đồn đãi ngươi bị Phó Thần Thương ghìm xuống sông rồi!”

“……”

“Như thế nào? Đang tìm công tác sao? Có hứng thú tới công ty chúng ta hay không? Tất cả người có tên tuổi tùy ngươi chọn lựa! Đương nhiên, muốn làm người có tên tuổi cũng có thể đấy!” Sở Mạch đưa cho cô một tấm danh thiếp, một bộ biểu tình dùng kẹo que dụ lừa gạt tiểu loli.

An Lâu không có tiếp, “Sở tổng, ngài như vậy có thể quá tùy tiện hay không. Huống hồ, ta cùng ngài tựa hồ không thân?”

“Tùy tiện thêm một chút tự nhiên sẽ thân.”

“Sở tổng đối với phụ nữ của Phó Thần Thương cũng thật chấp nhất.”

“Không phải vậy! Ngươi là phụ nữ Phó Thần Thương sao? Đã sớm không phải đúng hay không? Cho nên, cô gái nhỏ, không cần ác ý mà phỏng đoán ta như vậy mà! Ta chính là người tốt!”

Thật nhiều năm không bị người gọi cô gái nhỏ, An Lâu có chút hoảng hốt, người trong vòng gọi cô là Ann hoặc Ann tỷ. Mấy năm nay gầy không ít, khuôn mặt trẻ con mềm mại tất cả đều gọt nhọn, hơn nữa ngày thường trang điểm đều sẽ cố tình nghiêng về thành thục, cuối cùng đã tẩy thoát hiềm nghi trẻ vị thành niên.

“Kiều tiểu thư cũng có thể suy xét một chút xem nga?”

Kiều Tang tránh danh thiếp tay hắn đưa giống như khoai lang phỏng tay, “Ta không có một người coi tiền như rác có thể tốn nửa tỷ chuộc thân cho ta!”

Sở Mạch không chút nào thèm để ý cô trào phúng, không ngừng cười to, “Không thể tưởng được danh thiếp của ta cũng có một ngày đưa không ra.” Nói xong thực thành khẩn mà nhìn An Lâu, “Tống tiểu thư, ta thành tâm mời, hy vọng ngươi có thể nghiêm túc suy xét một chút.”

“Ta cũng là thành tâm từ chối, cám ơn ý tốt của Sở tổng, lần này trở về, ta không tính toán kí bất kì công ty quản lý minh tinh nào.”

“Nga?” Sở Mạch thật ra có chút tò mò, bất quá dù sao cũng là việc riêng người ta, không hỏi nhiều, bất quá……

“Tương lai còn dài, Tống tiểu thư, tin tưởng chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác.”

Nhìn bóng dáng Sở Mạch rời đi Kiều Tang vỗ vỗ ngực, “Như vậy đều có thể gặp được, cũng quá thần kỳ! Còn may gặp được người là hắn, tuyệt đối sẽ không tiết lộ hành tung ngươi với Phó Thần Thương ……”

“Ngươi thật chuẩn bị công ty nào đều không ký? Vậy ngươi chuẩn bị làm gì?”

“Khả năng đi dạy học, có người bạn giúp ta giới thiệu đại học M. Như vậy sẽ có nhiều thời gian hơn bồi bảo bảo.”

“Không cần làm ta sợ a! Ngươi chuẩn bị đi đại học làm lão sư? Tuy rằng đi đại học M nói cũng coi như hợp nghề nghiệp, nhưng một khi đã như vậy, năm đó tại sao ngươi liều mạng chui vào trong vòng này a! Ta còn tưởng rằng ngươi nhất định sẽ làm nghề này đấy!”

“Dư hận khó cân bằng đi.” Sau khi cân bằng mới phát hiện, những chuyện tồi tệ đó, chỉ cần hai bảo bảo hôn hôn khuôn mặt cô dính dính gọi một tiếng mẹ thì cái gì cũng không sao cả.

“Tóm lại mặc kệ ngươi đưa ra quyết định nào ta đều ủng hộ ngươi rồi! Đi đi đi, ta dẫn ngươi đi xem phòng ở, bảo đảm ngươi vừa lòng……”

Kiều Tang nghe được nửa mê nửa tỉnh, bất quá thực mau liền quên mất sau đầu, tách ra đề tài bầu không khí hư “Năm đó”.

----

Kiều Tang đang muốn bồi cô thu dọn căn phòng, mua đồ vật, cuối cùng cùng nhau ăn cơm chiều, khuyên can mãi mới bức cho cô mở di động, trốn việc cả ngày, phỏng chừng trợ lý của cô tất cả đều gấp sắp phát điên. Con bé này ở phương diện diễn kịch xác thật thiên phú cực cao, nhưng tính tình quá ngang tàng, làm việc quá mức tùy tính, còn tiếp tục như vậy, một ngày nào đó sẽ xảy ra chuyện.

An Lâu thả nước ấm, tích vài giọt tinh dầu, vừa ngâm tắm vừa cùng các bảo bối nấu cháo điện thoại.

Tắm rửa xong ra tới, đứng ở trước cửa sổ sát đất nhìn ánh đèn muôn nhà cố hương đã xa cách nhiều năm trong bóng đêm, đồng dạng cảnh tượng, 5 năm trước sẽ tịch mịch đến đau lòng, giờ phút này trong lòng lại tràn đầy ấm áp, cho dù thân cô ở chỗ nào, cho dù lẻ loi một mình cách xa nhau ngàn dặm, cũng sẽ được chờ đợi, được mong ngóng, giờ này khắc này, trong đầu khó hiểu hiện lên câu nói của Kiều Tang, Phó Thần Thương đang bận rộn xem mắt liền gây mất hứng ……

An Lâu dùng khăn lông xoa xoa tóc dài tới eo, không thú vị cười cười, có lẽ quá đánh giá cao sức ảnh hưởng của mình đối với hắn, trên đời này ai thiếu ai sẽ sống không nổi, hắn bận trăm công nghìn việc, lại như thế nào đi làm khó một đối tượng không liên quan, trêu chọc một người không hề có giá trị lợi dụng ……

Mà cô, cũng không hề là cô gái ngốc nghếch ngây thơ vô tri lúc trước ……

Trong lòng thoải mái. Tâm tình An Lâu không tồi gọi một cuộc điện thoại, kết quả di động đối phương tắt máy, chẳng lẽ Thẩm Hoán thay đổi dãy số? Rõ ràng khoảng thời gian trước còn có thể gọi được, liền tính thay đổi cũng không có khả năng không thông báo cho mình a?

An Lâu hồ nghi mà gọi số máy bàn phòng làm việc của hắn.

“Uy! Uy? Thẩm Hoán? Là ta, ta về nước.”

Đầu kia di động yên tĩnh không tiếng động.

Phó Thần Thương cả người đều còn đang ở trạng thái trong giấc mộng chưa thanh tỉnh.

Một giờ trước, Thẩm Hoán mới vừa làm thôi miên cho hắn, một giấc này ngủ đến đặc biệt sâu, thế cho nên hắn nghe được tiếng chuông điện thoại vang lên còn tưởng rằng đây là ở trong nhà mình, theo bản năng liền đi tới phương hướng tiếng chuông đi nhấc điện thoại lên, sau đó……

Quả nhiên là nằm mơ sao?

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *