Bữa tiệc không có ý tốt-Chương 1

Chương 1: Cuộc hẹn có điềm xấu

 

Hắn lại suốt đêm chưa về.

Lúc gần đi hắn nói như thế nào? “Hôm nay bọn anh phải chấp hành một nhiệm vụ quan trọng, em không cần chờ anh, ngủ trước đi.” Lời nói dối! Tất cả đều là lời nói dối!

Mấy tháng qua, hắn vô số lần rời khỏi nhà vào đêm khuya với nhiều lý do, sáng sớm mới trở về.

Cô sớm biết rằng hắn đang nói dối.

Nhưng tại sao chứ? Trước nay cô không nghĩ tới muốn chọc thủng hắn. Cô ngồi ở trên giường nhìn bức ảnh kết hôn trên tường, đầu cũng tỉnh táo so với bất cứ lúc nào, cô biết, cô không phải không muốn mà là không dám, cô sợ hãi hắn sẽ thuận nước đẩy thuyền, kết thúc mối quan hệ của bọn họ.

Bởi vì hắn không yêu cô, thật lâu trước kia hắn đã không yêu, hắn đã từng không cố kỵ nói thẳng với cô, “Nhược Lâm, chúng ta tách ra đi, anh cảm thấy khoảng cách của chúng ta càng ngày càng xa. Đương nhiên, tất cả chuyện này đều là lỗi của anh.” Những lời này cô nghe được rành mạch, nhưng cô không rõ ý tứ phía sau những lời này, cũng chưa từng nghĩ tới muốn làm rõ, cô tình nguyện xem đây là một chuyện vui đùa. Đương nhiên là vui đùa, con của bọn họ đều đã 5 tuổi. Đó là một cô bé cỡ nào xinh đẹp.

Hắn thích đứa bé, là người cha tốt, hắn nở vứt bỏ các cô sao?

Hắn đã thật lâu không muốn gần gủi với cô, thân thể lửa nóng ngủ ở bên người cô lại chỉ làm cô cảm thấy rét lạnh thấu xương. Không biết bắt đầu từ khi nào, hắn bắt đầu thích ngủ đưa lưng về phía cô. Cô nghĩ, nếu bọn họ còn có một gian phòng ngủ khác, hắn sẽ tìm được lý do ở riêng với cô, cho nên có đôi khi, phòng ở chen chúc cũng có chỗ lợi.

Cô vì chuyện này đã rất đau lòng, cũng từng muốn một lần nữa kéo hắn về bên người, nhưng hiện tại cô càng ngày càng cảm thấy, hết thảy nỗ lực đều là uổng công, lòng hắn sớm đã đi xa. Có lẽ hắn luyến tiếc chỉ là đứa bé.

Cô đã sớm nghĩ tới, nếu bọn họ thật sự tách ra, cô sẽ không để cho hắn gặp đứa bé, muốn cho hắn tiếc nuối cả đời. Cô chịu đủ rồi.

Cô phủ thêm quần áo, đi đến phòng khách rót cho mình ly nước, sau đó một ngụm uống hết.

Trước đây hắn suốt đêm không về, cô sẽ trộm khóc thút thít, nhưng hôm nay lại rất bình tĩnh. Cô nhìn thoáng qua đồng hồ trên tường, 3 giờ đêm. Hắn đã đi gần 11 giờ. Căn cứ lẽ thường, gần 6 giờ sáng hắn về nhà, mỗi lần đều không sai biệt lắm.

Cho nên, cô có rất nhiều thời gian đi xem xét tủ âm tường. Cô biết vào tuần trước, hắn nhét một cái rương nhỏ vào tận cùng bên trong tủ âm tường.

Hắn cho rằng cô sẽ không phát hiện. Bởi vì tủ âm tường có quá nhiều đồ lặt vặt, trừ khi chuyển nhà, nếu không ai cũng lười lục lọi nó. Khi bọn họ kết hôn mua một bộ đồ sứ cùng hai cái khung ảnh đến nay bị ném ở tầng một tủ âm tường, mặt trên phủ đầy bụi bậm, nếu không phải đứng ở trên ghế, thò toàn bộ thân thể vào, cô căn bản đã sớm đã quên chúng nó tồn tại, cô chính là phát hiện cái rương nhỏ kia như vậy.

Nếu không phải bởi vì nhàm chán, cô cũng sẽ không đi lục lọi tủ âm tường.

Nhà này mỗi món đồ, mỗi cái góc đều làm cô khó có thể dứt bỏ, cô không biết mình còn có thể ở tại nơi này bao lâu. Phòng ở là đơn vị của hắn cấp, nếu tách ra, phải đi chỉ có thể là cô.

4 giờ rạng sáng, Kiều Nạp cảnh sát Phân cục cảnh sát khu C bị điện thoại của Vương Nhược Lâm bạn tốt của cô, làm bừng tỉnh.

“Kiều! Còn ở ngủ sao?!” Vương Nhược Lâm đè thấp giọng hỏi.

“Ai?” Kiều Nạp còn mơ mơ màng màng.

“Là tôi, Nhược Lâm.”

“Cô có bệnh! Biết hiện tại mấy giờ sao? Cho dù tôi làm việc chăm chỉ,” Kiều Nạp lười biếng từ trên giường bò dậy, nhìn đồng hồ báo thức bên cạnh giường, “Hiện tại cũng quá sớm! Còn chưa đến 4 giờ!”

Vương Nhược Lâm đối với cô oán giận ngoảnh mặt làm ngơ, cô thấp giọng hỏi nói: “Này, lần trước cô nói, cô cùng Phó Cục trưởng bên các người dan díu? Việc này xác định sao?”

“Mẹ nó! Dan díu?!” Kiều Nạp cảm thấy đã chịu sỉ nhục, không nhịn được cất cao giọng, “Cô làm gì không nói chúng tôi đang làm loạn?”

“Nói dễ nghe một chút, các người đang yêu đương, đúng không?” Giọng điệu của Vương Nhược Lâm mang hoài nghi.

Những lời này một chút đều không dễ nghe. Thật ra Vương Nhược Lâm rất ít nói năng dễ nghe, tuy rằng người là người tốt. Kiều Nạp hiểu cô, cho nên không tính toán so đo với cô, cô nén giận hỏi:

“Cô rốt cuộc tìm tôi có chuyện gì?”

“Cô và hắn bây giờ còn loại quan hệ này sao?” Vương Nhược Lâm hỏi.

Kiều Nạp rất muốn mắng chửi người, nhưng lại cảm thấy có chút buồn cười.

“Họ Vương kia, chuyện này liên quan gì đến cô?” Cô hỏi lại.

“Kiều, mau trả lời vấn đề của tôi, việc này liên quan đến tánh mạng, tôi không nói đùa với cô, các người có phải ở bên nhau không, chuyện này đối với tôi rất quan trọng.” Giọng điệu của Vương Nhược Lâm đích xác không giống như đang nói đùa.

“…” Kiều Nạp không rõ việc này tại sao sẽ liên quan đến tánh mạng.

“Làm gì? Cô muốn thay thế tôi?” Cô tức giận hỏi.

“Cô trở nên dong dài như vậy từ lúc nào? Có thể sảng khoái một chút không?” Vương Nhược Lâm bắt đầu không kiên nhẫn, trong giọng nói của cô tràn ngập lo âu.

Cũng đúng, khuya khoắt làm gì lãng phí thời gian cùng cô khua môi múa mép? Kiều Nạp ngáp một cái, đáp: “Được rồi, chúng tôi là người yêu.”

“Vậy là tốt rồi!” Vương Nhược Lâm tựa hồ cười, nhẹ nhàng thở ra, cô thấp giọng nói, “Kiều, 11 giờ rưỡi giữa trưa hôm nay, chúng ta cùng nhau ăn cơm trưa, thế nào? Liền ở quán trà chúng ta thường đi, cô ở cửa chờ tôi, tôi có đồ vật quan trọng muốn đưa cho cô. Còn có, tốt nhất bảo em họ của cô cũng tới.”

“Đồ vật quan trọng gì? Còn phải mang theo em họ tôi?”

“Tôi có việc nhờ cô ấy, hiện tại nói không rõ, gặp mặt rồi nói. Đừng quên, 11 giờ rưỡi.”

Kiều Nạp càng muốn ăn cơm trưa ở nhà ăn đơn vị, vì thế cô đề nghị: “Tôi đi làm đến nhà cô một chuyến, cô giao đồ vật cho tôi không phải được rồi?”

“Không được, không được, buổi sáng tôi có việc. Được rồi, không nói nữa, tôi phải cúp.” Kiều Nạp muốn nói cho Vương Nhược Lâm, gần quán trà kia đang sửa đường, nhưng còn không có mở miệng, tiếng của Vương Nhược Lâm liền ở đầu kia điện thoại đột nhiên im bặt, chờ cô gọi điện thoại qua, bên kia vẫn luôn là âm thanh tút tút tút.

Lúc giữa trưa, Kiều Nạp nôn nóng chờ ở cửa quán trà.

Cô không biết Vương Nhược Lâm muốn mang cho cô đồ vật quan trọng gì, cô chỉ biết là, người bạn tốt này chưa bao giờ đến trễ, hiện tại đã đến muộn 20 phút. Kiều Nạp lại nhìn thoáng qua đồng hồ, sắp 50 phút, Nhược Lâm rốt cuộc đang làm cái quỷ gì! Di động lại đóng, muốn liên hệ cô cũng tìm không thấy người. Đang lúc cô chuẩn bị gọi điện thoại một lần nữa cho Vương Nhược Lâm, có người đụng phải một chút, cô ngẩng đầu vừa nhìn, đứng trước mắt là người phụ nữ đầu trùm khăn mỏng, lại nhìn cẩn thận, đúng là Vương Nhược Lâm.

“Oa, cô phát thần kinh gì……” Kiều Nạp nhìn khăn mỏng trên đầu Vương Nhược Lâm, không nhịn được hỏi, nhưng Vương Nhược Lâm không cho phép cô mở miệng.

“Ít dong dài, mau đi với tôi!” Vương Nhược Lâm nói xong, sau đó, chính cô đi trước một bước, bước vào quán trà.

Kiều Nạp bị ném trên đường không thể hiểu được, bất đắc dĩ, cô chỉ phải đi theo.

Vài giây sau, cô ở góc tường phát hiện Vương Nhược Lâm.

“Cô rốt cuộc đang làm cái quỷ gì?” Kiều Nạp ngồi xuống liền tức giận hỏi, cô phát hiện Vương Nhược Lâm đã từ trên đầu lấy xuống cái khăn mỏng màu sắc sặc sỡ.

“Tôi không muốn để Kiến Dân phát hiện tôi, hắn giống như đang theo dõi tôi.” Vương Nhược Lâm tâm thần không yên nhìn phía bốn phía một chút, “Còn may, vị trí này thật kín, cho dù hắn đứng ở cửa sổ cũng nhìn không thấy chúng ta.”

Trương Kiến Dân là chồng Vương Nhược Lâm, trước mắt là tiểu đội trưởng đội chống ma túy phân cục cảnh sát khu A.

“Tại sao Trương Kiến Dân muốn theo dõi cô?” Kiều Nạp hỏi.

Vương Nhược Lâm nhìn cô một cái, không trả lời vấn đề này.

“Chúng ta nên gọi đồ ăn trước đi.” Cô nói.

“Được rồi, tôi vẫn nguyên tắc cũ, cơm sườn nướng, cô thế nào?”

“Tôi chỉ cần một ly nước đá chanh là được, tôi không muốn ăn. Đúng rồi, chúng ta có AA mà, nếu không, tôi không phải bị thua thiệt?”

Vương Nhược Lâm lại nhìn thoáng qua phía sau Kiều Nạp, hỏi, “Em họ cô đâu? Tại sao cô ấy còn không có tới?”

“Cô không biết em họ tôi là cụ đến trễ sao?” Kiều Nạp nghĩ đến 10 phút trước gọi điện thoại cho Mạc Lan liền tức giận.

“Cô tới đâu rồi? Tại sao còn chưa tới?” Cô hỏi Mạc Lan.

“Kiều Nạp, ngượng ngùng, em giúp ông già chuẩn bị nguyên liệu thịt dê cho bữa tiệc tối, đã quên thời gian, em mới vừa ra cửa, cửa lại không có xe taxi, em đợi thật lâu……”

Cô mới ra cửa! Mà tôi lại ngây ngô ở đây đợi 20 phút! Kiều Nạp tức giận đến thất khiếu bốc khói.

“Thực xin lỗi, các người ăn trước đi, vừa ăn vừa chờ em không phải giống nhau sao?” Mạc Lan cười hì hì nói.

“Mẹ nó, cô cút trở về ngửi mùi khai thối của dê cho tôi!”

Kiều Nạp tức giận mà ấn tắt điện thoại.

“Buổi tối dượng của tôi muốn mời khách ăn cơm, em họ của tôi sáng sớm lên đã giúp hắn chuẩn bị nguyên liệu. Cho nên đến muộn một chút.” Kiều Nạp hầm hừ nói.

“Không sao, chúng ta vừa ăn vừa chờ cô ấy.” Vương Nhược Lâm nói xong, lại hỏi, “Cô ấy nhất định sẽ đến chứ?”

“Cái này cô yên tâm, em họ của tôi đã nói đến, nhất định sẽ đến.” Kiều Nạp nghĩ, mặc dù mình vừa mới thực hung dữ, nhưng cô tin tưởng Mạc Lan sẽ không so đo, cô nói với Vương Nhược Lâm “Cô không phải có đồ vật quan trọng đưa cho tôi sao? Mau lấy ra đi. Tôi cũng đã chờ nửa ngày.”

“Cái này…… Được rồi.” Vương Nhược Lâm hơi do dự, từ túi xách da lấy ra một gói báo đặt ở trước mặt Kiều Nạp.

Kiều Nạp muốn mở ra, nhưng lập tức bị Vương Nhược Lâm kinh hoảng ngăn cản.

“Đừng! Mau cất đi! Nơi này là nơi công cộng, không an toàn, có lẽ sẽ có người nhìn thấy……” Vương Nhược Lâm lại nhìn nhìn bốn phía.

Kiều Nạp liếc mắt một cái trợn cô, có chút không tình nguyện cầm gói đồ kia bỏ vào túi xách của mình.

“Tôi nói, cô có phải đang ngoại tình hay không? Tại sao sợ thành như vậy?”

Vương Nhược Lâm không trả lời, lúc này, cơm cùng đồ uống của bọn họ đưa lên bàn.

“Tại sao Trương Kiến Dân muốn theo dõi cô? Hai người các người có vấn đề gì sao?” Sau khi ăn xong ngụm sườn nướng, Kiều Nạp không nhịn được lại hỏi.

Vương Nhược Lâm uống một ngụm nước chanh xong mới mở miệng: “Kiều, tôi muốn ly hôn.”

Kiều Nạp hoảng sợ, lập tức hỏi:

“Hả, tại sao? Cô ngoại tình?”

“Tôi không ngoại tình.”

“Vậy tại sao? Là hắn ngoại tình?”

“Không biết. Thật ra, từ bốn tháng trước sau khi hắn bị thương, chúng tôi liền bắt đầu xảy ra vấn đề. Phát triển đến bây giờ, quan hệ vợ chồng chúng tôi đã tồn tại trên danh nghĩa.” Vương Nhược Lâm ưu thương nhìn ly nước chanh.

Kiều Nạp có chút không phản ứng lại, cách trong chốc lát, cô mới nói: “Nhưng cô vẫn luôn nói với tôi, các người rất hài hòa, rất hài hòa. Tôi vẫn luôn cảm thấy các người là vợ chồng gương mẫu.”

“Đây lại không phải chuyện quang vinh gì, sao có thể nói khắp nơi chứ.”

“Cô gạt tôi làm gì? Chúng ta không phải bạn bè sao?”

Vương Nhược Lâm nhẹ giọng nói: “Cô nói đúng, tôi không nên dối gạt cô, nếu tôi nói với cô sớm một chút, có lẽ cô còn có thể đưa ra ý kiến cho tôi, nhưng hiện tại cái gì đều đã chậm.”

“Rốt cuộc là chuyện như thế nào? Cô có phải lầm hay không? Trương Kiến Dân cũng không giống loại người này nha.” Kiều Nạp đè thấp giọng nói.

“Ban đêm hắn thường xuyên đi ra ngoài rạng sáng mới trở về, mỗi lần đều nói có hành động, ngay từ đầu, tôi thực tin tưởng hắn, nhưng sau đó có một lần, buổi tối hắn không có mặt, đồng nghiệp hắn gọi điện thoại tới tìm hắn, tôi liền biết hắn không nói thật. Bắt đầu từ khi đó, trong nhà liền thường xuyên sẽ nhận được một ít cuộc điện thoại không thể hiểu được, chỉ cần là tôi tiếp, đối phương sẽ không nói lời nào, có một lần, tôi hỏi đối phương là ai, hắn vội vã chạy tới đoạt lấy điện thoại, sau đó đóng cửa phòng, không cho tôi nghe. Gần đây, điện thoại như vậy ít đi, nhưng tôi phát hiện hắn mua một bộ di động mới, hắn không chịu nói cho tôi số điện thoại, hắn nói đó là đơn vị cấp cho hắn chuyên dùng để liên hệ công tác, ngay cả người nhà đều không thể nói.”

Kiều Nạp rất muốn nói, loại tình hình này ngược lại thật đúng là giống ngoại tình, nhưng cô nhìn đến trên mặt bạn tốt lộ nét u buồn, cô lại nuốt xuống những lời này. Cô nói:

“Có lẽ thật là di động công tác thì sao? Đừng suy nghĩ vớ vẩn, tôi giúp cô đi hỏi thăm trước một chút.”

Kiều Nạp và Trương Kiến Dân cùng công tác tại phân cục cảnh sát khu A, Kiều Nạp là nhân viên lưu trữ hồ sơ vụ án.

Vương Nhược Lâm giống như đối với đề nghị của Kiều Nạp cũng không cảm thấy hứng thú, cô uống xong một ngụm nước nói: “Gần đây tôi còn phát hiện một chuyện kỳ lạ.”

“Chuyện gì?”

“Chủ nhật tuần trước, hắn nói muốn đi gặp một người bạn học cũ, tôi không lên tiếng, chờ hắn đi một lúc sau, liền trộm đuổi kịp hắn. Tôi phát hiện hắn cùng một người phụ nữ ăn cơm ở tiệm cơm, bọn họ trò chuyện thật sự vui vẻ. Người phụ nữ này tôi đã thấy, hai ngày trước khi xảy ra chuyện, tôi đã nhìn thấy ảnh cưới của cô ta ở một tiệm chụp ảnh cưới kiểu cũ đường Đông Lâm, nó được trưng bày ở tủ kính, tôi nhớ rõ ngày đó khi tôi và Kiến Dân cùng đi qua tiệm chụp ảnh kia, Kiến Dân nhìn tấm ảnh cưới kia thật lâu. Tôi còn hỏi hắn, anh quen người này sao? Hắn lắc đầu không nói câu nào.”

“Ảnh cưới?”

“Nhìn qua giống ảnh chụp cũ,” thấy mặt Kiều Nạp lộ vẻ nghi ngờ, Vương Nhược Lâm giải thích nói, “Thật giống như là hình kết hôn thời đại của ba mẹ tôi, trên mặt thoa phấn hồng hồng, hai người đều tô son môi, áo cưới cũng thật cũ, trong tay cô dâu còn ôm hoa nhựa, chính là như vậy.”

“Ồ, vậy bọn họ có thể là cố ý làm cũ đi ảnh chụp.” Kiều Nạp suy đoán nói.

“Cô nghe tôi nói tiếp đây, sau đó tôi cố ý chạy đến tiệm chụp ảnh kia hỏi thăm người phụ nữ này, ông chủ tiệm chụp ảnh nói, có người đàn ông cầm hình kết hôn của mẹ hắn tới phục chế, chuyện khác hắn cũng không biết gì.”

“Vậy tại sao hắn cầm ảnh chụp của người ta đặt ở tủ kính?”

“Hắn cảm thấy người phụ nữ này thật ăn ảnh, liền muốn đưa lên tủ kính, người đàn ông kia giống như cũng không có ý kiến gì, sau đó ông chủ thu tiền phục chế của hắn, mặt khác lại thanh toán cho hắn 100 đồng, như vậy liền thành giao.” Vương Nhược Lâm nói đến đây, bỗng nhiên trở nên kích động, “Nhưng người phụ nữ ăn cơm cùng Kiến Dân rõ ràng thật trẻ tuổi, nhiều lắm hai mươi mấy tuổi. Tôi không rõ đây đến tột cùng là chuyện như thế nào.”

“Cô có thể nhìn lầm hay không? Trương Kiến Dân ăn cơm cùng người phụ nữ này là không sai, nhưng người phụ nữ này cùng người phụ nữ trong ảnh cưới không phải cùng một người.” Kiều Nạp suy đoán.

“Xuy! Tôi làm sao có thể nhìn lầm? Đó là vào ban ngày ban mặt, tôi nhìn hơn một giờ, còn sẽ không nhớ được cô trông như thế nào sao? Đương nhiên, tôi không có chụp lại ảnh chụp, nhưng dáng vẻ của cô rất giống diễn viên Matsushima Nanako, cười rộ lên thực quyến rũ.” Vương Nhược Lâm bĩu môi, vẻ mặt đố kỵ.

Kiều Nạp cúi đầu ăn hai ngụm cơm sườn nướng, uống một ngụm canh, hỏi: “Cho dù cô nắm giữ chứng cứ Trương Kiến Dân ngoại tình, hắn cũng không cần theo dõi cô chứ?”

Vương Nhược Lâm liếc mắt nhìn cô một cái, thấp giọng nói: “Đêm qua hắn lại đi ra ngoài. Tôi nhân lúc hắn không có mặt, trộm cạy một cái rương nhỏ hắn giấu ở trong tủ âm tường, đây là hắn bỏ vào tuần trước, hắn giấu nó ở phía sau một đống đồ lặt vặt, bởi vì ngày thường tôi rất ít đi xem tủ âm tường, cho nên hắn có lẽ cho rằng tôi sẽ không phát hiện, nhưng tôi vẫn phát hiện. Kiều, nơi đó có rất nhiều tiền, có lẽ có, có hơn mười vạn,…… Hơn nữa, trong ngăn kéo còn có một quyển nhật ký cùng mấy tấm hình, tôi xem vài trang, quyển nhật ký kia do một cô gái điếm tên Mẫn Mẫn để lại, hoa danh của cô gọi là Lucy, cô ta giống như…… Có quan hệ mật thiết cùng rất nhiều người có uy tín danh dự, cô ta còn ghi chép hết trong nhật ký, về phần mấy tấm hình kia……” Vương Nhược Lâm ngừng lại, tựa hồ có chút khó có thể mở miệng.

“Ảnh chụp như thế nào?” Kiều Nạp sớm bị khơi dậy hứng thú, cô sốt ruột hỏi.

“Theo lý thuyết, tôi không nên nói ra những chuyện này, dù sao Kiến Dân cũng là chồng tôi, nhưng tôi đã tính cùng hắn ly hôn, Kiều, tôi chịu đủ rồi, hắn cũng sớm không xem tôi là vợ……”

“Ồ, nói đi, nói đi, nơi này chỉ có cô và tôi.” Kiều Nạp thúc giục nói.

“Hình là Kiến Dân chụp cùng mấy người bạn khi đi du lịch mười mấy năm trước, nơi đó có bốn năm người, tôi chỉ nhớ rõ một người trong đó. Người đó là……” Vương Nhược Lâm uống một ngụm nước chanh, mới lấy hết can đảm nói tiếp, “Người đó là Tư Đồ Lôi.”

Tư Đồ Lôi! Cái tên này Kiều Nạp rất quen thuộc. Nửa năm gần đây, hồ sơ người này, cô đã xem không dưới mấy chục lần. Tư Đồ Lôi bên ngoài là ông chủ một doanh nghiệp tư nhân thành phố S, nhưng sau lưng vẫn làm giao dịch phi pháp. Sớm tại ba năm trước hắn cũng đã lọt vào tầm mắt của cảnh sát, nhưng bởi vì người này quỷ kế đa đoan, ở thành phố S có vây cánh đông đảo, căn cơ lại sâu, cho nên cảnh sát chậm chạp không thể nắm giữ chứng cứ xác thực hắn phạm tội. Kiều Nạp tin tưởng, trước kia phát sinh sự kiện tấn công cảnh sát ở quán bar Lợi Ích Quần Chúng (nói rõ “Tang lễ sau tang lễ”), cũng có liên quan với người này. Hắn cũng là kẻ địch lớn nhất của Trịnh Hằng Tùng.

“Nói như vậy, Trương Kiến Dân đã sớm quen biết hắn?” Kiều Nạp vẫn không thể tin được.

“Xem ra không chỉ có quen biết, bọn họ giống như…… Giống như còn là bạn bè.” Vương Nhược Lâm do dự nói.

Kiều Nạp nghĩ, gần nửa năm qua, Trịnh Hằng Tùng vẫn luôn đang tìm kiếm nội gian bên trong Cục cảnh sát, nếu Trương Kiến Dân cùng Tư Đồ Lôi có bí mật lui tới, vậy hắn có thể âm thầm tiết lộ tin tức hành động của cảnh sát cho đối phương hay không? Chẳng lẽ nội gian này chính là Trương Kiến Dân? Đây thật đúng là quá ngoài dự đoán của mọi người.

Kiều Nạp nghĩ đến đôi mắt thành thật của Trương Kiến Dân cùng lời hắn đã từng nói, “Kiều Nạp, Nhược Lâm có rất nhiều khuyết điểm, nhưng tôi sẽ bao dung cô ấy.” Mẹ nó, thật là biết người, biết mặt, chẳng biết lòng.

“Vậy tại sao Trương Kiến Dân theo dõi cô? Cô cạy cái rương của hắn bị hắn phát hiện?” Kiều Nạp hỏi.

Vương Nhược Lâm gật gật đầu.

“Lúc tôi ra cửa, nhìn đến hắn đang lục tủ âm tường, hắn nhất định phát hiện đồ vật không thấy, tôi giống như còn nghe được hắn đang gọi tôi, nhưng tôi đi không để ý đến hắn. Sau đó tôi vẫn luôn cảm thấy có người đi theo ở sau lưng tôi.” Vương Nhược Lâm liếc mắt một cái nhìn về phía sau, khiếp đảm nói, “Tôi đem mấy tấm hình kia cùng quyển nhật ký đều gói ở trong tờ báo giao cho cô, Kiều, cô chuyển nó cho Trịnh Hằng Tùng. Tôi biết vụ án của Tư Đồ Lôi ở trong tay hắn, đến lúc đó hắn muốn làm thế nào thì làm thế đó.”

“Vậy cô và hắn chuẩn bị làm thế nào?”

“Tôi và hắn xong rồi, đợi chút nữa tôi sẽ đi nhà trẻ đón Thanh Thanh, về nhà mẹ đẻ trước rồi nói.” Vương Nhược Lâm nói xong, đau lòng thở dài, Kiều Nạp thấy vành mắt của cô đỏ lên, “Thật ra, làm người phụ nữ đã ly hôn, tôi tình nguyện làm một người đàn bà góa giống cô. Ít nhất, đàn ông của cô đến chết vẫn thật yêu cô, không phải sao? Thương tâm chia tay, còn không bằng vĩnh biệt. Hiện tại tôi thật hận hắn.”

Kế Tiểu Cường chồng trước của Kiều Nạp là cảnh sát phòng chống ma túy, mấy năm trước đã hy sinh ở trong một lần hành động. Nghe Vương Nhược Lâm nói những lời này, Kiều Nạp không nhịn được phản bác: “Hừ, cô cho rằng làm đàn bà góa thật vui vẻ sao? Cô không có tự mình trải qua, không biết đó là cảm giác gì. Chết mới là đáng sợ nhất nhất nhất.”

“Không tranh cãi với cô nữa, cô sẽ không hiểu được cảm giác của tôi bây giờ. Tôi cảm thấy mình rất thất bại, sẽ không bao giờ có đàn ông thích tôi, đó có thể so với chết còn khó chịu hơn nhiều,” Vương Nhược Lâm nâng đôi mắt, thương cảm nhìn Kiều Nạp, sau đó lại mang theo giọng điệu không cam lòng nói, “Tôi thật không rõ, người thô lỗ giống như cô, tại sao sẽ liên tục không ngừng làm cho đàn ông động lòng vì cô? Hơn nữa đều vẫn là đàn ông thật không tồi, có phải bọn họ bị mù mắt hay không? Thật không công bằng! Mẹ hiền vợ ngoan giống như tôi bị đàn ông vứt bỏ, mà người đàn bà giống đàn ông như cô lại đang nói yêu thương với người đàn ông tuyệt vời nhất cả Cục, đây là đạo lý gì chứ!”

Bởi vì tôi xinh đẹp, gợi cảm, sảng khoái, rộng lượng, kiến thức uyên bác, nhiệt tình hào phóng, còn khéo hiểu lòng người, xuất thân con nhà trí thức, hừ, mẹ nó, chính là mạnh hơn cô! Kiều Nạp đang muốn hung tợn phản kích, lúc này, “Tích tích tích ……” di động của cô vang lên, cô tiếp điện thoại, tiếng của Mạc Lan liền từ đầu kia điện thoại truyền đến.

“Kiều Nạp, các chị ngồi ở quán trà nào hả? Tại sao tìm không ra chứ?”

Lúc này Kiều Nạp mới nhớ tới, con đường ở cửa quán trà bởi vì đang thi công, cho nên chia thành hai đoạn, bên này quán trà vừa lúc che khuất ở chỗ khúc cua, hơn nữa cô cũng không nói cho Mạc Lan số nhà nơi này, thật ra ngay cả cô cũng không biết số nhà.

“Được rồi, tôi tới cửa tới đón cô, cô chờ một chút.” Cô nói.

“Được.” Mạc Lan nói.

Cúp điện thoại xong, Vương Nhược Lâm tràn ngập chờ mong hỏi: “Kiều, em họ cô tới?”

“Đúng vậy, tới rồi. Nhưng tôi phải đi đón cô ấy, cửa ra vào không phải đang sửa đường sao? Cô ấy tìm không ra chỗ.” Lúc Kiều Nạp đứng dậy hỏi, “Tôi nói, có phải bởi vì em họ của tôi cũng từng ly hôn, cho nên cô mới muốn tìm cô ấy không?”

“A, tôi có nhiều việc hỏi cô ấy, cô nên mau đi đi.” Vương Nhược Lâm vẫy vẫy tay về phía cô, thúc giục.

“Giúp tôi nhìn túi xách, tôi lập tức quay lại.” Cô nói xong, bước nhanh đi ra quán trà. Vài phút sau, Kiều Nạp ở giao lộ nhìn thấy Mạc Lan ở đường cái nhìn đông nhìn tây.

“Này! Nơi này!” Cô vẫy vẫy tay về phía em họ.

Mạc Lan nhìn thấy cô, đi về phía cô.

“Tại sao hai người lại muốn chọn loại địa phương này ăn cơm chứ, nơi này cũng đang sửa đường, quá khó tìm.” Khi đến gần, Mạc Lan vừa cẩn thận tránh đi một vũng nước, vừa oán giận nói.

“Nơi này là Vương Nhược Lâm chọn, đi nhanh đi, cô ấy cũng chờ sốt ruột.”

“Chị ấy tìm em có chuyện gì?” Mạc Lan hỏi, “Để tự cô ấy nói với cô đi.” Kiều Nạp dẫn đường ở phía trước, bỗng nhiên, cô thấy một người đàn ông từ cửa quán trà vội vàng đi ra quẹo vào hẻm nhỏ bên cạnh, tuy rằng người này xuất hiện và biến mất chẳng qua hai ba giây, nhưng Kiều Nạp vẫn cảm thấy trong lòng hơi lộp bộp. Cô nhận biết người đàn ông kia. Hắn chính là Trương Kiến Dân chồng của Vương Nhược Lâm!

Tại sao Trương Kiến Dân lại đến? Hắn thật sự đang theo dõi Vương Nhược Lâm? Hắn tìm được cô không? Nếu tìm được cô, hắn sẽ có phản ứng gì? Giữa bọn họ có thể phát sinh chuyện gì hay không? Trong lòng cô đột nhiên trở nên hồi hộp, không nhịn được bước chân nhanh hơn.

“Chị làm gì đi nhanh như vậy chứ!” Mạc Lan đi theo ở phía sau kêu lên.

Kiều Nạp lười giải thích, cô cơ hồ bằng tốc độ chạy vội bước nhanh vào quán trà kia, lập tức đi đến trước cái bàn nơi góc tường cô cùng Vương Nhược Lâm ngồi lúc ban đầu. Nhược Lâm còn ở đó, cô ghé vào trên bàn, nhưng giống như có chỗ nào không thích hợp, trong lòng cô không nhịn được bắt đầu hồi hộp, không nhịn được kêu một tiếng:

“Nhược Lâm!”

Không có phản ứng.

Cô lại hơi đẩy bả vai Vương Nhược Lâm, vẫn không có phản ứng. Tim cô đập thình thịch, trong lòng không ngừng lặp lại một câu, sẽ không khoa trương như vậy chứ, sẽ không khoa trương như vậy chứ, tôi mới tránh ra trong chốc lát như vậy, sẽ không có chuyện như vậy chứ! Mẹ nó, Nhược Lâm, cô có phải đang giả bộ ngủ hay không? Rạng sáng vội vàng cạy ngăn tủ của chồng cô, mệt nhọc quá độ? Hiện tại cũng không phải lúc ngủ nha!

Đúng lúc này, phía sau cô truyền đến một tiếng kêu sợ hãi của Mạc Lan.

“A……”

Tiếng kêu này làm cô giật mình, cả người run lên, thiếu chút nữa té ngã. Kêu cái quỷ gì! Cô vừa định xoay người răn dạy em họ, liền thấy Mạc Lan che miệng lại, chỉ chỉ phía sau Vương Nhược Lâm, Kiều Nạp nỗ lực di động thân thể cứng nhắc của mình dời qua phương hướng kia, cô rốt cuộc nhìn thấy đồ vật cô không muốn nhìn thấy nhất, một cây dao cắm ở phía sau lưng Vương Nhược Lâm, có trong nháy mắt, cô muốn duỗi tay nắm con dao kia, thật ra cô đã vươn tay nhưng Mạc Lan giữ cô lại: “Đừng đụng nó!”

“Cô…… Cô vừa rồi còn đang nói chuyện với tôi, cô vừa rồi còn đang nói chuyện, cô, cô sẽ không…… Con dao kia…… Cũng, có lẽ không, không…… Cô…… Tôi, tôi chỉ đi ra ngoài trong chốc lát……” Cô không biết mình đang nói cái gì, mình muốn nói cái gì, cô chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, cả người xụi lơ. Một hình ảnh cũ của Vương Nhược Lâm xuất hiện ở trước mặt cô …… cô mặc áo cưới cười khanh khách cùng Trương Kiến Dân cùng nhau đứng ở cửa khách sạn, cô thật xinh đẹp, rất vui vẻ mà, ……

“Có người đang theo dõi cô ấy không?” Đây là Mạc Lan đang hỏi.

“Trương Kiến Dân. Là Trương Kiến Dân. Hắn mới vừa tới.” Kiều Nạp mờ mịt nhìn con dao sau lưng Vương Nhược Lâm, trước mắt lại xuất hiện một màn cô vừa mới nhìn thấy ở đối diện đường cái…… Trương Kiến Dân vội vàng rời đi, trong tay hắn giống như còn cầm thứ gì. Đúng rồi, túi xách của tôi! Cô bỗng nhiên nhớ tới gói đồ Vương Nhược Lâm cho cô, cô giấu nó ở trong túi xách của mình.

Cô vọt tới vị trí ban đầu của mình, như cô sở liệu, cái túi kia đã không cánh mà bay.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *