Bữa tiệc không có ý tốt-Chương 2
Chương 2: Nữ Đội trưởng
“Trương Kiến Dân đã tới.” Đây đã là lần thứ năm Mạc Lan nghe Kiều Nạp nói những lời này, sau khi từ quán trà đi ra, cô vẫn luôn đều lặp lại những lời này.
Vài phút trước bạn tốt còn sống sờ sờ đang nói chuyện, đảo mắt liền biến thành một xác chết lạnh băng trên lưng cắm dao, dù cho ai đều khó có thể tiếp thu sự thật này, Mạc Lan biết trong lòng chị họ hiện tại nhất định cực kỳ khổ sở.
“Cảnh sát sẽ đi tìm hắn, chị yên tâm đi, đây là manh mối quan trọng, bọn họ sẽ không bỏ qua.” Mạc Lan nói an ủi.
Kiều Nạp dừng bước chân, từ trong túi móc ra một hộp thuốc lá, nhét một điếu vào trong miệng, im lặng không lên tiếng đốt lên.
“Cô vừa mới hỏi tôi cái gì?” Sau khi hút một ngụm thuốc lá, Kiều Nạp hỏi.
“Em hỏi chị cái gì?” Mạc Lan thực mờ mịt.
“Chính là sau khi phát hiện cô ấy…… Như vậy, câu đầu tiên cô hỏi tôi……”
“Em hỏi chị là có người theo dõi cô ấy không.” Mạc Lan suy nghĩ trong chốc lát mới trả lời.
“Tại sao cô hỏi như vậy?”
“Bởi vì cái bàn ở góc tường của hai người, từ ngoài cửa sổ nhìn không tới. Nếu có người muốn giết cô ấy, vậy hung thủ nhất định theo dõi cô đến quán trà này, nếu không hắn làm sao biết cô ấy ở bên trong? Hắn ở ngoài quán không nhìn thấy cô ấy.”
Kiều Nạp sầu thảm cười, đáp: “Theo dõi cô chính là Trương Kiến Dân.”
Mạc Lan quay đầu lại nhìn thoáng qua chị họ, trong lòng bỗng nhiên tràn ngập áy náy, cô nói: “Hơn nữa, chuyện này em cũng có trách nhiệm, nếu em không đến trễ. Nếu chị không đi đón em, có lẽ……”
“Liên quan cô cái rắm! Trương Kiến Dân đã tới.!” Kiều Nạp hút điếu thuốc, hung tợn nói.
Lại là Trương Kiến Dân, Mạc Lan rất muốn nói, cho dù hắn đã tới cũng chưa chắc chứng minh hắn là hung thủ, tuy rằng hắn khả nghi nhất, nhưng rốt cuộc cũng không ai tận mắt nhìn thấy hắn xuống tay. Nhưng cô biết tính tình của chị họ, trừ khi có căn cứ thật, nếu không muốn thay đổi cái nhìn của cô đối với một người, còn khó hơn lên trời.
“Đừng khổ sở.” Mạc Lan chỉ có thể nhẹ giọng khuyên nhủ.
“Tôi có thể không khổ sở sao?” Kiều Nạp khàn giọng kêu lên, “Tôi còn phải làm chứng minh thư một lần nữa! Đến ngân hàng báo mất giấy tờ, thẻ ngân hàng của tôi, mẹ nó, thẻ của tôi đều ở trong túi xách kia, tôi cũng nhớ không được số thẻ, bên trong còn có 500 đồng tiền mặt, tiền vàng bùa hộ mệnh dì cho tôi, bức ảnh cây thông, còn có…… Hồ sơ bí mật cô ấy đưa cho tôi, nhật ký của một cô gái điếm tên Chu Mẫn Mẫn cùng ảnh chụp của Trương Kiến Dân, hắn cùng Tư Đồ Lôi thì ra đã sớm quen biết, mười mấy năm trước bọn họ còn cùng nhau đi ra ngoài du lịch, tên khốn kiếp này! Tôi hy vọng hắn ra cửa bị xe đâm chết!……” Kiều Nạp ném thuốc lá xuống đất, dùng đế giày da đi lên hung hăng dẫm tắt nó.
Lời nói này làm Mạc Lan rất giật mình. Lúc nảy khi cảnh sát hỏi Kiều Nạp tìm hiểu một chút tình huống, những lời này cô không nhắc tới một chữ. “Cô hoài nghi ông chồng ngoại tình, hôm nay gặp mặt chính là muốn đem chứng cứ ngoại tình của tên ma quỷ giao cho tôi, tôi chỉ đi ra ngoài trong chốc lát, cô liền ngủm…… Tôi thấy Trương Kiến Dân, Trương Kiến Dân đã tới. Hung thủ khẳng định là hắn!” Kiều Nạp nói như vậy.
“Kiều Nạp, lúc nảy chị không nói cùng cảnh sát chuyện của Trương Kiến Dân cùng Tư Đồ Lôi.” Mạc Lan nhắc nhở.
“Mẹ nó, tại sao tôi phải nói những việc này cùng những tên cảnh sát cơ cơm! Bọn họ biết cái gì! Lại nói, trong cục cảnh sát có nội gian, nội gian! Hiện tại tôi chỉ tin tưởng hai người, một người là người đàn ông bảnh bao của tôi, một người khác chính là Cao Cạnh nhà cô. Trừ bỏ hai người này, tôi đều không tin ai!” Sau đó, Kiều Nạp lại nghiến răng nghiến lợi nói, “Trương Kiến Dân! Chính là hắn! Đem những thứ đồ hư đó giấu trong một cái rương nhỏ ở trong tủ âm tường, rạng sáng hôm nay Nhược Lâm cạy cái rương của hắn! Nhưng lúc cô ra cửa, Trương Kiến Dân đang lục tìm tủ âm tường, hắn khẳng định phát hiện Nhược Lâm cầm đồ của hắn, hắn muốn giết người diệt khẩu!”
“Đây là Vương Nhược Lâm nói với chị?”
Kiều Nạp không để ý tới vấn đề của Mạc Lan, chỉ tự mình tiếp tục nói: “Trương Kiến Dân, trước kia tôi còn vẫn luôn xem hắn là người quân tử! Tôi thật là nhìn lầm! Hai người bọn họ hòa hợp, tôi còn là một trong những người giới thiệu, tôi thật nên đi ăn phân!”
“Ừm……” Mạc Lan không biết những lời này có nên nói hay không, đang do dự, Kiều Nạp thúc giục nói: “Cô muốn nói cái gì thì nói mau, tâm tình tôi không tốt, cũng không có kiên nhẫn chờ!”
Được rồi, nói thì nói.
“Thật ra em cảm thấy, hành vi của Vương Nhược Lâm cũng có chút vấn đề, nếu cô ấy phát hiện chồng có chút đáng nghi như vậy, cô ấy nên trực tiếp hỏi cho rõ ràng, cô ấy đã hỏi hắn chưa?”
“Cô ấy không hỏi, cô ấy sợ Trương Kiến Dân vì vậy ngả bài với cô ấy, muốn ly hôn với cô ấy.”
“Chị xem, cô ấy cũng chưa hỏi gì, trong tình huống không thể xác định chồng của cô ấy rốt cuộc ngoại tình hay không, có làm hoạt động không hợp pháp hay không, cô ấy đã vội vội vàng vàng cầm đồ trong rương của chồng cô ấy tới tìm chị. Em cảm thấy chân chính phản bội gia đình là cô ấy. Nếu cô ấy yêu chồng mình, trước hết nên tìm hiểu rõ ràng sự việc, cũng nên cho chồng của cô ấy một cơ hội giải thích.” Nói tới đây, Mạc Lan phát hiện Kiều Nạp đang trừng mắt nhìn mình, vội vàng im miệng.
“Giải thích? Giải thích cái rắm! Hắn có thể giải thích như thế nào? Trắng đêm không về, điện thoại không thể hiểu được, trong rương có số tiền lớn, còn gạt vợ cùng người phụ nữ không rõ ràng ăn cơm, đây không rõ rành rành hắn có vấn đề sao? Tôi nói cho cô biết, Nhược Lâm chết, Trương Kiến Dân khẳng định thoát không được liên can! Ngoại tình cùng nội gián, hắn đều có phần!” Kiều Nạp nổi trận lôi đình.
Tâm tình Mạc Lan cũng không tốt, cô nghĩ, em từ bỏ món cháo vịt gỏi tề thái do lão ba làm, từ nơi thật xa đến quán trà nát mà chị chỉ định ăn món ăn nát nhàm chán, kết quả cơm không ăn được, còn đụng phải người chết, thật đen đủi!
“Được rồi! Em cũng tùy tiện nói một chút thôi, chị tức giận cái gì! Lại không phải em giết người!” Mạc Lan liếc xéo chị họ một cái, tức giận nói, “Đi nhanh lên!”
Thấy cô tức giận, giọng điệu của Kiều Nạp dịu lại.
“Chúng ta đi chỗ nào?” Cô thấp giọng hỏi.
“Đương nhiên là đi thùng rác gần quán trà tìm túi xách của chị. Người kia chỉ cần đồ vật bên trong, muốn túi xách của chị làm gì!” Mạc Lan bước chân nhanh hơn.
“Cô làm sao biết thùng rác ở nơi nào?”
“Đối diện quán trà cùng phía trước đều đang sửa đường, khắp nơi đều là vũng nước, ổ gà, đi lên không tiện, cũng phí thời gian. Mà hung thủ bằng tốc độ nhanh nhất rời đi hiện trường, em vừa mới nhìn một chút, nếu muốn bằng thời gian ngắn rời khỏi khu vực quán trà này chỉ có thể đi con hẻm nhỏ Trương Kiến Dân vừa mới đi.”
“Có chút đạo lý.” Kiều Nạp nghĩ nghĩ xong nói, sau đó cô bước nhanh đi tới đằng trước Mạc Lan.
Thùng rác ở một đầu khác con hẻm nhỏ.
Có lẽ nguyên nhân bởi vì gần có chợ rau, mấy cái thùng rác này khắp bốn phía đều là rau dưa, lá úng cùng trái cây hư thối, có công nhân dọn dẹp đang dùng xẻng không ngừng xúc rác rưởi trên mặt đất bỏ vào thùng rác. Mạc Lan ngửi được một cổ mùi vị khó nghe, cô bắt đầu có chút hối hận mình đưa ra chủ ý này, cô không muốn tự tay đi bới những thứ rác rưởi đó.
“Này, đây hẳn là thùng rác gần nhất rồi!” Đôi mắt Kiều Nạp thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm bốn cái thùng rác kia.
“Tránh ra! Tránh ra!” công nhân dọn dẹp rác không kiên nhẫn la hét các cô, trên tay dùng sức cầm cái xẻng ném lá cải thối vào thùng rác, Mạc Lan mơ hồ cảm thấy có chất lỏng không rõ bắn tới trên tay mình, cô không dám ngửi, vội vàng móc khăn giấy lau lau mu bàn tay.
“Này, có thể giúp một chút không?” Mạc Lan hỏi công nhân dọn dẹp kia. Cô biết, đối với một số người nói chuyện quá văn vẻ, chỉ biết sinh ra cảm giác khoảng cách, có đôi khi phải thô lỗ cùng đông cứng một chút mới có thể làm đối phương coi trọng lời nói của mình.
“Làm gì?” Giọng nói người nọ mơ hồ, Mạc Lan nghe không rõ hắn đang nói cái gì.
“Cho anh 20 tệ, giúp chúng tôi tìm một cái túi xách nhỏ màu đen trong bốn thùng rác này được không? Người bạn của tôi vừa mới bị người trộm túi xách.” Cô chỉ chỉ Kiều Nạp bên người.
“Tại sao để hắn tìm, tôi tự mình tìm cũng được……” Kiều Nạp cuốn tay áo lên chuẩn bị đấu tranh anh dũng, bị Mạc Lan một phát kéo lấy, cô ở bên tai Kiều Nạp nhẹ giọng hỏi, “Chị muốn cho người đơn vị các người đều ngửi được mùi thùng rác trên người của chị sao?”
Kiều Nạp ngây ngẩn cả người.
“Có làm không? 20 tệ.” Mạc Lan hỏi công nhân dọn dẹp.
“Túi xách màu đen?” Vẻ mặt người nọ có chút kì quái.
Chuyện này nhắc nhở Mạc Lan, cô bỗng nhiên nghĩ đến, người này vẫn luôn ở gần thùng rác, hắn có thể đã nhặt được cái túi xách này hay không?
“Lớn như vầy, anh có thấy không?” Mạc Lan hơi vung tay.
Công nhân dọn dẹp hơi cười hắc hắc.
Mạc Lan đứng ở nơi đó nhìn chằm chằm hắn, người nọ có chút không được tự nhiên liếc nhìn cô một cái.
“Túi xách này, có phải anh đã nhặt không?” Mạc Lan hỏi.
Công nhân dọn dẹp làm bộ không nghe thấy lời của cô, tiếp tục xúc rác.
“Nếu anh nhặt được túi xách lại không chịu giao ra, đó chính là chứa chấp tang vật, chứa chấp tang vật cũng là vi phạm pháp luật.” Mạc Lan xụ mặt đe dọa, cô không nắm chắc nhất định có thể làm đối phương lo sợ, vì thế móc di động ra, làm bộ muốn gọi điện thoại, “Thôi, vẫn là để cảnh sát tới xử lý đi. Anh đừng đi đấy, trong chốc lát cảnh sát tới phải hỏi chuyện anh.” Cô nói với công nhân dọn dẹp.
“Xoảng”! Cái xẻng bị ném một phát ở bên chân Mạc Lan phát ra một tiếng vang lớn. Mạc Lan khiếp sợ, vội vàng vọt đến một bên.
“Anh làm gì! Muốn tìm đánh có phải không?” Kiều Nạp ở bên cạnh quát.
Công nhân dọn dẹp không để ý tới cô, hắn chậm rì rì đi đến sau thùng rác, từ trong một cái túi nhựa lớn kẻ sọc móc ra một túi xách nhỏ ném ở trước mặt các cô. Đó đúng là túi xách của Kiều Nạp.
“Có phải cái này không?” Công nhân dọn dẹp hung hăng phun ra ngụm nước miếng trên mặt đất, trong miệng lại không biết mắng câu gì.
Mạc Lan cùng Kiều Nạp đều không thèm để ý đến hắn, các cô mở túi xách ra, thực mau phát hiện ngoại trừ 500 đồng tiền mặt cùng gói báo của Vương Nhược Lâm, đồ vật khác trong túi xách đều còn.
20 phút sau, hai người các cô ở cửa phân cục cảnh sát khu A gặp được Cao Cạnh. Mạc Lan cầm túi xách của Kiều Nạp đưa cho hắn.
“Chính là cái này.” Cô nói.
“Được, anh bảo người đi lấy vân tay.” Cao Cạnh liếc mắt nhìn Kiều Nạp rầu rĩ không vui bên cạnh Mạc Lan, dùng ánh mắt hỏi Mạc Lan, cô đỡ chút nào không? Mạc Lan cũng dùng ánh mắt trả lời hắn, thật tệ.
Kiều Nạp giống như cảm thấy được bọn họ đang dùng ánh mắt giao lưu, cô uể oải ỉu xìu nói: “Các người trò chuyện đi, chiều nay tôi sẽ xin nghỉ về nhà sớm một chút, hiện tại tôi cũng không muốn làm gì, chỉ muốn ngủ và kết hôn.” Nói xong, cô kéo lê bước chân, chầm chậm đi vào Cục Cảnh sát.
“Kết hôn?” Cao Cạnh nhìn bóng dáng Kiều Nạp, rất khó hiểu.
“Ngủ có thể cho người tạm thời quên đi bi thương, kết hôn có thể có được chỗ dựa.” Mạc Lan giải thích.
“Cô ấy không sao chứ?”
“Chị ấy thật thương tâm, có lẽ cần một đoạn thời gian mới có thể bình phục. Thật ra trong lòng em cũng rất khó chịu.” Mạc Lan kéo kéo tay áo hắn hỏi, “Hiện tại anh có rảnh không, cùng em đi dạo một chút gần đây được không.”
“Em còn không có ăn cơm trưa sao?” Cao Cạnh nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã sắp 1 giờ trưa, “Anh cùng em đi nhà ăn gần đây ăn một chút gì đi? Ba giờ chúng ta mới mở họp.”
Mạc Lan tuy rằng cũng không muốn ăn uống chút nào, nhưng có thể cùng hắn ở bên nhau cô liền cảm thấy an tâm, cho nên cô lập tức đồng ý.
“Được rồi.”
Cao Cạnh cười cười, ánh mắt không tự chủ bay về phía sau cô.
“Chuyện gì?” Mạc Lan cảm thấy ánh mắt hắn có chút khác lạ.
“Không có gì. Chúng ta đi.” Cao Cạnh thu hồi ánh mắt, dắt lấy tay cô, kéo cô xoay người đi đến phương hướng phía sau cô, hắn vừa đi vừa giống như không có việc gì hỏi, “Thấy người đàn ông mặc áo màu xanh dương phía trước không?”
Mạc Lan nhìn tới phía trước, có người đàn ông trẻ tuổi mặc áo trượt tuyết màu xanh biển đang quay đầu lại nhìn cô, sau khi phát hiện cô đang nhìn mình, hắn lập tức băng qua đường đi vào một cửa hàng.
“Thấy.”
“Em quen không?”
“Em không quen. Như thế nào?”
“Hắn vẫn luôn nhìn về phía chúng ta, nhìn thật lâu, lúc Kiều Nạp chưa đi, hắn cũng ở đấy.”
Mạc Lan giật mình hoảng sợ.
“Hắn đang theo dõi chúng ta?”
“Anh không biết.” Cao Cạnh thần sắc ngưng trọng, hắn hỏi, “Mạc Lan, lúc bọn em tìm túi xách kia, có phát hiện chung quanh có người nào khả nghi không?”
Mạc Lan lắc đầu.
“Em không chú ý.”
Có lẽ nhìn ra cô thực hồi hộp, hắn cúi đầu nhìn cô một cái, cười nhéo nhéo tay cô nói: “Anh cảm thấy hắn hơi lén lút, có lẽ là anh nghĩ nhiều. Em yên tâm, có anh ở đây, không ai dám khi dễ em. Hay là chúng ta đi ăn cơm đi.”
Nhưng Mạc Lan vẫn cứ cảm thấy tâm thần không yên, cô không nhịn được nhìn kỹ mỗi người đi qua bên người cô, hiện tại, cô cảm thấy ánh mắt mỗi người nhìn ngay cô đều thật khả nghi.
Cho đến khi bọn họ xuyên qua hai con đường cái đi vào “Quán trà Moulin Rouge”, cô vẫn cứ cảm thấy tim đang nhảy thình thịch. Sau khi ngồi yên xong, cô vô cùng đáng thương nói với Cao Cạnh, “Anh ngồi vào bên cạnh em được không?”
Cao Cạnh nhìn cô, giống như đang nói, hiện tại là ở nhà ăn đấy, nhưng ngay sau đó hắn liền từ vị trí đối diện cô chuyển qua bên người cô, cũng vươn cánh tay ôm cô vào trong lòng ngực.
“Giữa trưa hôm nay có phải em sợ hãi không?” Hắn hỏi ở bên tai cô.
Mạc Lan dựa vào trên ngực rắn chắc của hắn, một tay nắm lấy áo sơmi trong áo khoác da màu đen của hắn, gật gật đầu.
“Em chán ghét xác chết, chán ghét thùng rác, chán ghét mưu sát, nhưng hôm nay em đều đụng phải mọi thứ, hiện tại em cũng không ăn vô cái gì.”
Cô nói lẩm bẩm, dời đi tấm bình phong lý trí, cảm giác ghê tởm, khiếp sợ, tinh thần sa sút từng đợt thay nhau đánh úp cô, cô muốn khóc, nhưng lại cảm thấy cô không lý do khóc, cô không quen biết Vương Nhược Lâm. Cô chỉ cảm thấy khó chịu, cực kỳ khó chịu.
“Mạc Lan, em đã đủ lợi hại, nhanh như vậy liền giúp Kiều Nạp tìm được túi xách, nhưng anh không muốn em trông nom những chuyện này, bởi vì anh cảm thấy vụ án này không đơn giản, anh sợ em gặp nguy hiểm, em đã quên vết thương trên đầu em sao?”
Cô biết hắn đang nói cái gì, nửa năm trước, cô bị đập vỡ đầu ở trong trận đánh nhau với hung thủ mưu sát nữ minh tinh Bạch Lệ Sa, lúc ấy làm hắn sợ tới mức thiếu chút nữa đi làm giải phẫu triệt sản.
Tay của hắn đặt ở trên đầu cô giống chiếc mũ đội đầu nóng hừng hực làm cô cảm thấy ấm áp, lúc này, trong đầu cô vô duyên vô cớ toát ra hai chữ, thân nhiệt. Đúng, đây là nhiệt độ cơ thể của hắn, tồn tại, mới có độ ấm như vậy ……, “Cao Cạnh, anh nhất định phải sống khỏe, biết không?” Cô ngửa đầu nhìn hắn, lo âu nói.
Cao Cạnh nhếch miệng cười rộ lên.
“Hắc, sợ hãi sao? Xứng đáng, ai bảo em xen vào việc người khác? Ha hả, như vậy cũng tốt, bị dạy dỗ về sau ít gây chuyện cho anh. Mạc Lan, chỉ cần em bình an, cho dù anh chết cũng sẽ mỉm cười nơi chín suối.”
“Nói cái gì hả!” Mạc Lan đấm một quyền vào ngực hắn, nghĩ thầm người ta thâm tình chân thành nhắc nhở hắn coi trọng sinh mệnh, nhưng hắn cố tình nói lời đen đủi như vậy, người này cũng thật không có đầu óc!
“Hả, lại đấm anh một quyền! Thật rất thoải mái.” Hắn bắt được tay cô, cười hì hì nói.
Mạc Lan vừa định mắng hắn, nhưng hắn bỗng nhiên buông cô ra, nhanh chóng trở về chỗ ngồi của mình.
“Có đồng nghiệp của anh.” Hắn thấp giọng giải thích, sau đó về nhìn phía bên kia cửa nghiêm túc gật gật đầu.
Mạc Lan theo ánh mắt Cao Cạnh nhìn tới, người đến là nữ cảnh sát dáng vẻ già dặn, nhìn qua hơn bốn mươi, mặc đồng phục cảnh sát, trên mặt cũng có một loại uy nghiêm, hai nam cảnh sát trẻ tuổi đi theo phía sau cô.
“Cao Cạnh, cậu cũng ở chỗ này sao.” Nữ cảnh sát giở giọng quan đi tới trước bàn của bọn họ.
“A, đúng vậy.” Cao Cạnh cười ha ha.
“Bạn gái của cậu thật xinh đẹp đấy, tại sao cũng không giới thiệu với chúng tôi một chút?” Nữ cảnh sát đánh giá Mạc Lan nói.
Tuy rằng Mạc Lan thực chán ghét vui đùa kiểu lãnh đạo, nhưng cô thực mang ơn người phụ nữ này xuất hiện, kéo cô ra khỏi cảm xúc tinh thần sa sút, cô lễ phép cười cười với nữ cảnh sát.
“Cô ấy là Mạc Lan bạn gái của tôi.” Cao Cạnh thoải mái hào phóng giới thiệu, trong giọng nói tràn ngập kiêu ngạo, nhưng lúc ánh mắt hắn chuyển về phía cô, giọng điệu nói chuyện đột nhiên trở nên tùy tiện lên, “Người này, ừm, là Triệu Đội trưởng ở Cục bọn anh.”
“Chào Triệu Đội trưởng.” Mạc Lan cười khanh khách chào hỏi với bà.
Nhưng Nữ Đội trưởng họ Triệu không có tiếp lời, mà sau khi dùng ánh mắt sắc bén liếc nhìn chằm chằm cô một cái, nói với Cao Cạnh: “Tôi đã sớm nghe nói cậu thường cho người ta xem ảnh chụp bạn gái của cậu, hôm nay rốt cuộc nhìn thấy người thật, ha ha, quả thật rất xinh đẹp, Cao Cạnh, vận khí của cậu không tồi đấy,” Bà ta cúi đầu nhìn lướt qua sàn nhà, lại ngẩng đầu lên, “Bất quá, thời gian đi làm, cùng bạn gái hẹn hò cũng quá không hợp lý rồi, chúng ta đều nhìn thấy, có phải không các anh em?” Bà ta quay đầu lại hỏi hai nam cảnh sát phía sau, hai người kia cũng cười theo, bà ta tiếp tục nói, “Đương nhiên, chúng tôi sẽ không về cục nói bậy, bất quá Cao Cạnh, cậu cần phải nhớ ân tình này của chúng tôi đấy.”
Thật là người phụ nữ lợi hại! Mở miệng một cái liền bắt được nhược điểm của người ta. Bà muốn thế nào? Liền bởi vì Cao Cạnh cùng tôi ở bên nhau, bà liền muốn lấy chuyện này uy hiếp hắn? Mạc Lan vẫn giữ nụ cười ở trên mặt, nhưng trong lòng cũng đã cân nhắc làm thế nào giúp Cao Cạnh phản kích. Lúc này, cô nghe được Cao Cạnh mở miệng.
“Triệu Đội trưởng, Mạc Lan là bạn gái của tôi không sai, nhưng cô ấy đồng thời cũng là nhân chứng nhìn thấy vụ án giết người, cho nên, tôi không chỉ đang cùng cô ấy hẹn hò, mà còn đang dò hỏi cô ấy về vụ án.” Giọng điệu của Cao Cạnh thật bình tĩnh, “Về phần ân tình sao, Triệu Đội trưởng, chị biết tôi làm người, chỉ cần ở trong phạm vi khả năng của tôi, chỉ cần không trái với quy định, không trái pháp luật, có yêu cầu gì cần tôi hỗ trợ cứ việc nói. Đúng rồi, Triệu Đội trưởng có phải có việc cầu tôi hay không?”
Cao Cạnh trả lời thật đúng mực, hỏi cũng rất có kỹ xảo, Mạc Lan ở trong lòng vỗ tay khen, nói rất đúng, anh yêu.
Vấn đề của Cao Cạnh tựa hồ làm Triệu Đội trưởng hơi sửng sốt, nhưng bà ta tránh đi vấn đề kia, cười hỏi: “Cô ấy cũng là nhân chứng nhìn thấy vụ giết người? Vụ án giết người nào?”
“Vợ Trương Kiến Dân cấp dưới của chị bị người giết ở một giờ trước.”
“Trương Kiến Dân?!” Bà ta nhíu mày, trong giọng điệu có chứa nghi vấn, nhưng vẻ mặt lại không có lộ ra quá nhiều giật mình, bà ta hỏi, “Cậu phụ trách vụ án này sao? Cao Cạnh?”
“Buổi chiều sẽ chuyển giao cho tôi.”
“Trương Kiến Dân vừa mới báo cáo với tôi, nói vợ của hắn chết, hắn xin tôi nghỉ một ngày, tôi đã cho nghỉ phép. Tôi không biết cô ấy chết như vậy.” Triệu Đội trưởng nhìn ngoài cửa sổ, một lát sau, mới quay người lại ra lệnh cho một nam cảnh sát phía sau, “Lập tức liên lạc với hắn, bảo hắn buổi chiều về Cục, cứ nói tôi tìm hắn.”
Người nọ lấy di động ra gọi điện thoại. Một lát sau, người nọ ấn cúp điện thoại.
“Thế nào? Triệu Đội trưởng hỏi.
“Hắn tắt máy.” Nam cảnh sát kia cất di động.
“Vậy không có cách nào.” Triệu Đội trưởng lộ ra vẻ mặt hết cách nói với Cao Cạnh.
“Không quan hệ, tôi sẽ tìm được hắn.” Cao Cạnh cúi đầu uống nước xong nói.
Hắn đối với bà ta cũng thật lạnh nhạt, Mạc Lan nghĩ.
Triệu Đội trưởng nhìn nhìn Cao Cạnh, lại nhìn nhìn Mạc Lan, cười rộ lên, bà ta giống như cán bộ lớn chụp xuống bả vai Cao Cạnh nói: “Được, được, Cao Cạnh, các cô cậu trò chuyện đi, tôi sẽ không quấy rầy cậu.” Nói xong bà ta quay người đi đến vị trí ở góc, nhưng đi ra không tới hai bước, bà ta lại quay đầu, “Cao Cạnh, nếu các người tìm được hắn, lập tức nói cho tôi biết.” Trong giọng nói của bà ta mang theo mệnh lệnh.
“Được, đến lúc đó tôi sẽ thông báo với chị.” Cao Cạnh lạnh nhạt nói.
Lúc Triệu Đội trưởng rời đi nhìn Mạc Lan cười cười.
“Mạc Lan, phẩm chất cao quý, tên này không tồi.” Nói xong, bà ta nghênh ngang đi khỏi.
Khen tặng rất dối trá.
“Bà ta là ai?” Bọn họ đi rồi, Mạc Lan hỏi Cao Cạnh.
“Triệu Hạnh Lan, Đội chống ma túy.”
“Bà ta và anh cùng cấp sao?”
“Đúng vậy, nhưng mỗi lần bà ta nói chuyện với anh, anh đều cảm giác bà ta giống như lãnh đạo của anh.”
Lúc này, cơm thịt băm cùng cơm tôm hạt điều bọn họ chọn đã đưa lên bàn.
“Em cũng không muốn ăn chút nào.” Mạc Lan không biết làm sao nhìn phần ăn trước mặt.
Cao Cạnh chỉ chỉ phần tôm bóc vỏ nói với Mạc Lan: “Em ăn mấy con tôm bóc vỏ đi.”
Mạc Lan lắc đầu.
“Anh ăn đi, em về nhà uống cháo.”
“Vậy anh giúp em giải quyết, ít nhất cũng phải ăn hết tôm bóc vỏ cùng hạt điều, nếu không quá lãng phí.” Cao Cạnh vui vẻ bắt đầu ăn tôm bóc vỏ cùng hạt điều.
“Triệu Hạnh Lan kia, bà ta có phải phá án rất lợi hại không?” Mạc Lan cảm thấy Triệu Hạnh Lan rất có khí thế nữ cường nhân.
Cao Cạnh khịt mũi coi thường.
“Lợi hại cái gì! Bà ta cả ngày chỉ biết ở văn phòng thổi điều hòa, gọi điện thoại! Hai năm nhận chức chỉ phá quá mấy vụ án nhỏ, tuyến người ngược lại mất hết ba người. Dù sao, bà ta chỉ biết luồn cúi quyền thế, không biết phá án. Phần lớn tinh thần sức lực của bà ta đặt ở trên việc làm thế nào mưu hại đồng nghiệp cùng vỗ mông ngựa lãnh đạo. Anh chán ghét bà ta!”
“Đội trưởng Đội chống ma túy, không phải Chu Việt sao? “Mạc Lan nhớ rõ trước kia Cao Cạnh có nhắc với cô.
“Đúng vậy, ban đầu Chu Việt là Đội trưởng đội chống ma túy, hắn cũng là anh em của anh, trước kia bọn anh còn cùng nhau đánh bóng rổ đấy. Nhưng hiện tại, đổi thành Triệu Hạnh Lan.”
“Vì sao như vậy?” Mạc Lan tò mò hỏi.
“Năm đó, vợ của hắn bị ung thư, buổi tối ngày đó bệnh viện thông báo bệnh tình nguy kịch, vừa lúc đội của bọn họ có hành động, hắn liền bố trí cấp dưới đi làm, bản thân mình không tham gia. Kết quả trong lần hành động đó, phe nhà có hai người bị thương. Việc này để cho Triệu Hạnh Lan bắt được nhược điểm, lúc đó bà ta là Phó Đội trưởng, anh cũng không biết bà ta làm thế nào, dù sao sau đó Chu Việt đi, bà ta tới.”
“Oa, bà ta quả thật rất lợi hại.” Mạc Lan cảm thấy người phụ nữ này rất có thủ đoạn.
“Bà ta lợi hại? Nếu không phải chồng của bà ta là lãnh đạo khu, bà ta làm sao có thể đẩy Chu Việt đi? Ở trên năng lực, ai cũng biết bà ta không kịp một nửa của Chu Việt. Loại người như bà ta, mỗi lần mở họp, còn ở trên cuộc họp oán giận bà ta nhận cục diện rối rắm này, đây không phải là đang tổn hại Chu Việt sao?”
“Vậy Chu Việt hiện tại đến chỗ nào hả?”
“Hắn bị điều đến Tổ phản hắc làm tiểu đội trưởng, tương đương hạ hai cấp. Bất quá, bản thân hắn ngược lại cũng không để bụng, tháng trước vợ hắn qua đời, hắn còn mời anh uống rượu một lần, hắn nói hiện tại hắn cũng không sao cả.” Cao Cạnh thở dài nói, “Thôi, không nhắc tới hắn, nhắc tới đến hắn, trong lòng anh liền nghẹn muốn chết.”
“Anh chưa ăn cơm sao?” Mạc Lan thấy Cao Cạnh ăn xong tôm bóc vỏ cùng hạt điều, lại đang ăn ngấu nghiến phần cơm thịt băm, không nhịn được hỏi.
Cao Cạnh ngượng ngùng cười cười:
“Ừm, thật ra anh cũng chưa ăn.”
“Tại sao anh không ăn cơm?”
“Buổi sáng ba của em gọi điện thoại cho anh, bảo anh buổi tối đi ăn cơm, ông ấy nói ông ấy làm một bàn tiệc thịt dê,…… Cho nên anh vốn không muốn ăn trưa cơm.”
Mạc Lan cảm giác lúc Cao Cạnh đang nói những lời này, giống như đang nuốt nước miếng.
“Ba em vừa trở về liền làm nhiều món ngon như vậy, quá tốt. Có phải sau này ông ấy cũng không quay lại không?” Cao Cạnh hỏi.
Mạc Trung Y, cha của Mạc Lan ở nước Pháp mở một phòng khám trung y rất có quy mô, một tuần trước ông mới kết thúc nghề nghiệp tại địa phương về nước định cư.
“Đúng vậy, không quay lại. Ba em không nỡ bỏ em, ông ấy muốn cùng chúng ta sống bên nhau, vì em, ngay cả tiểu hắc ông ấy cũng tặng cho người ta, mẹ em vì việc này khổ sở đến mấy ngày mấy đêm không ngủ đấy, ngay cả cơm đều ăn không vô.”
“Nhưng Mạc Tiểu Hắc bất quá là con chó thôi, sau khi về nước nuôi một con khác thì được rồi?” Cao Cạnh nói.
Mạc Lan trừng hắn một cái, nghĩ thầm, người không nuôi chó vĩnh viễn không thể hiểu tình cảm giữa người và chó
“Ba mẹ của em sống ở Pháp 8 năm, tiểu hắc ở cùng bọn họ 4 năm, đối với bọn họ mà nói, tiểu hắc chính là một đứa con khác của bọn họ. Hơn nữa tiểu hắc đặc biệt thông minh, nó biết mua bánh mì, mua báo, còn biết dùng tiền thối lại mua xúc xích cho mình ăn.”
“Trách không được trước kia em vẫn luôn kêu nó là Mạc Tiểu Hắc, anh còn tưởng rằng nó là em trai của em đấy.”
“Nó chính là em trai em. Em bị ho, tiểu hắc còn biết lo lắng cho em, an ủi em mà.” Mạc Lan nhớ tới cái mũi ướt dầm dề cùng đôi mắt trắng đen rõ ràng của tiểu hắc, cô cảm khái nói, “Nếu mỗi người đều có thể giống như con chó, thật tình đối đãi với người bên cạnh, thế giới này liền sẽ tốt đẹp hơn. Đáng tiếc, ở rất nhiều chỗ, người cũng không thể so với chó, quả thực kém xa.”
“Cái này anh đồng ý, có người quả thật không bằng chó.” Cao Cạnh thất thần gật gật đầu, sau đó lại hỏi, “Ba em nói, ông ấy làm thịt dê nướng, canh thịt dê cùng sủi cảo dê hẹ, buổi tối có phải còn có khách khác hay không?”
Chỉ biết ăn! Mạc Lan trong lòng nhỏ giọng nói thầm một câu.
“Trịnh Hằng Tùng muốn tới, là hắn nói với ba em hắn muốn ăn thịt dê. Vì vậy ba em trở nên nhiệt tình làm thịt dê.” Mạc Lan lười biếng trả lời.
Nhưng Cao Cạnh tựa hồ cảm thấy thực mất hứng.
“Hắn muốn tới sao, vậy anh không đi, anh không thích nhất ăn cơm cùng lãnh đạo.”
Giọng điệu của Cao Cạnh có chút kì quái, Mạc Lan hỏi: “Vì sao?”
“Không có gì.”
“Hai người các người quan hệ không phải vẫn luôn thật tốt sao? Tại sao hắn tới, anh không tới?” Mạc Lan cảm thấy trong đó có vấn đề.
“Anh cùng hắn có thể có quan hệ gì?”
“Nói đi!” Mạc Lan thúc giục nói.
“Gần đây hắn giống như có thù oán với anh.” Cao Cạnh do dự trong chốc lát mới nói, “Có rất nhiều lần, anh chào hỏi hắn ở tại hành lang trong Cục, hắn đều không để ý tới anh, cuối tuần trước, hắn còn ở trên cuộc họp phê bình tổ bọn anh, nói bọn anh làm việc bất lực, có một số vụ án kéo dài thật lâu cũng chưa phá được, Cục nào mà không có vụ án chưa giải quyết chứ? Hơn nữa, bọn anh cũng không đủ người. Hắn bảo bọn anh học tập nhiều với Đội Trọng án Phân cục khu B, còn khen ngợi Nhạc Trình của Phân cục khu B. Tên Nhạc Trình em không quen thuộc, hắn là nòng cốt bên kia, đã xử lý rất nhiều vụ án giết người tàn độc, là đối tượng trọng điểm trong cục bồi dưỡng, hiện tại hắn tiếp nhận một ‘vụ án kẻ bắt cóc hàng đầu’ gì đó, Trịnh Hằng Tùng giống như thật coi trọng hắn, chuẩn bị điều hắn tới đây.”
“Điều hắn tới đây, vậy anh đi nơi nào?”
“Anh không biết. Ngày hôm qua, lãnh đạo trực tiếp của anh nói với anh, Trịnh Hằng Tùng ở trên cuộc họp Ban lãnh đạo nói rất nhiều điều bất lợi với anh, hắn bảo anh tìm cơ hội tạo quan hệ với Trịnh Hằng Tùng, còn bảo anh chuẩn bị cho tốt, có thể năm nay công tác của anh sẽ có thay đổi……” Cao Cạnh nói tới đây, giọng thấp xuống.
“Nhưng tháng tám năm trước anh vừa mới phá vụ án Gió mà! Cục các anh không phải còn khen ngợi anh sao?” Mạc Lan thực giật mình, từ trước tới nay Cao Cạnh không nhắc tới đơn vị của hắn với cô.
“Anh cũng không biết. Có một số việc, anh cũng nói không rõ.” Hắn nhìn thoáng qua Mạc Lan, giống như ý thức được cái gì, lập tức thay đổi giọng điệu nhẹ nhàng, “Mạc Lan, em đừng lo lắng, nếu bên này không cần anh, anh làm ở chỗ khác cũng vậy. Anh nghĩ sẽ không hạ chức, anh lại không phạm sai lầm gì.”
Trịnh Hằng Tùng là Phó Cục trưởng Phân cục cảnh sát khu A, trước mắt là bạn trai không công khai của Kiều Nạp chị họ Mạc Lan, khi Cao Cạnh điều tra và giải quyết vụ án nữ minh tinh Bạch Lệ Sa, hắn đã từng để lộ ra rất coi trọng Cao Cạnh, còn từng công khai tỏ vẻ muốn trọng dụng hắn, nhưng chuyện đã cách bốn tháng, thái độ lại chuyển biến 180 độ, đây là tại sao?
Mạc Lan bình tĩnh nghĩ nghĩ, cảm thấy khả năng lớn nhất chính là Trịnh Hằng Tùng đang diễn kịch.
“Em không cần lo lắng, anh nghĩ có lẽ cũng sẽ không hỏng bét như vậy.” Hắn cúi đầu nói một lần nữa.
“Em một chút cũng không lo lắng.” Mạc Lan nói.
Cao Cạnh liếc nhìn cô một cái, cúi đầu ăn cơm, không đáp lời.
“Cao Cạnh, thật ra suy nghĩ của em và anh vừa lúc trái ngược, em cảm thấy hắn làm như vậy rất có thể chứng minh không lâu sau, hắn liền phải trọng dụng anh” Cô thấy Cao Cạnh ngẩng đầu lên, “Anh đã quên? Lúc ấy hắn đã nói, hắn muốn anh hỗ trợ hắn bắt lấy nội gian trong Cục cảnh sát. Em nghĩ, hắn vì các người hợp tác thành công hơn, cũng vì an toàn của anh mới có thể cố ý ở trong cục giữ khoảng cách với anh, hắn hy vọng tất cả mọi người cho rằng hắn không thích anh, đối với anh có thành kiến, như vậy hắn trộm dùng anh thì sẽ không khiến cho người khác chú ý.”
“Mạc Lan, thật ra điểm này anh cũng nghĩ tới, nhưng em không phát hiện dáng vẻ của hắn …… Nhìn thế nào cũng không giống như là giả.” vì thế Cao Cạnh rất bối rối.
Mạc Lan cười vỗ vỗ tay hắn nói: “Anh Tùng là ‘tôm nước sâu’, từ trước đến nay vốn là cáo già xảo quyệt, giấu nghề, ngay cả một chút kỹ thuật diễn này hắn đều không có, hắn làm thế nào có thể lên làm Phó Cục trưởng ở tuổi 38? Yên tâm đi, hắn sẽ không đối với anh như vậy, mặt khác. Nếu hắn thật sự để cho họ Nhạc tới thay thế anh, em cũng có biện pháp đối phó với hắn, hắn làm tiểu nhân, chúng ta cũng không lý do làm quân tử mà. Bất quá, em tin tưởng cách làm người của anh Tùng. Đêm nay anh nói chuyện rõ ràng với hắn. Có lẽ đêm nay hắn tới ăn cơm chính là tới gặp anh.…… Hơn nữa, anh không tới ba em sẽ không vui, ông ấy không phải cố ý gọi điện thoại cho anh sao? Nhìn ba em thích anh bao nhiêu.”
“Ừm, ba em…… Chính là quá thích trêu cợt người. Lần trước ông ấy làm bộ trật chân để anh cõng ông ấy về, kết quả anh phát hiện, chân ông ấy căn bản không có việc gì. Ông ấy nói, ông ấy muốn nhìn một chút sức chịu đựng của anh.” Cao Cạnh rất ủy khuất.
Mạc Lan cười nói: “Ba em chính là lão ngoan đồng, anh đừng so đo với ông ấy.”
“Ngược lại thì không, anh biết ba em thật lâu trước kia đã rất coi trọng anh.” Hắn tự phụ gật gật đầu nói, “Được rồi, buổi tối anh tới ăn cơm. Nhìn xem con tôm nước sâu này nói như thế nào.” Có lẽ là nghĩ tới thịt dê nướng thơm ngào ngạt, Cao Cạnh hạ quyết tâm xong, lập tức mặt mày hớn hở.

