Kiều thê ở trên, ngọt ngọt sủng-Chương 2151

Chương 2151: Cẩu hoàng đế ghen tị 1

 

Nhìn nữ tử sau khi đánh người xong một tay mang theo một cái ném tới sau núi, sau đó vỗ vỗ tay thần thanh khí sảng trở về, Lục Hoa Lương ngay lúc đó biểu tình là cự tuyệt.

Hắn cho rằng cô là tiểu cô nương thực đơn thuần thực đáng yêu thực ôn nhu thực thiện lương, thục nữ ở ven đường nhìn đến có người bị thương đều sẽ tình yêu tràn lan vươn viện thủ.

Hắn thật sự cho rằng cô là thục nữ ôn nhu thiện lương lại đơn thuần.

Không nghĩ tới……

Tiêu tan ảo ảnh a, tiêu tan ảo ảnh a!

Tựa hồ nhận thấy được có người đang xem cô, vừa mới trở lại sân Hạ Vi Bảo ngẩng đầu, thấy cửa nhà đứng soái ca đang tập trung tinh thần nhìn mình.

Đột nhiên thẹn thùng.

Sau đó thẹn thùng mà nhìn hắn dương môi cười, “Lục công tử đang đợi ta sao.”

Lục Hoa Lương, “……”

Một đứa bé nhiều ngoan ngoãn khả nhân a, cùng người kia vừa mới bạo lực cuồng hình thành đối lập rõ ràng!

Hạ Vi Bảo đi đến, vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Yên tâm đi, mấy người kia ta đã thu phục, chỉ cần ngươi ở chỗ ta một ngày, ta liền sẽ hộ ngươi một ngày.”

Lục Hoa Lương bật cười, hắn có từng cần một nữ tử tới hộ.

Quét mắt phương hướng sau núi, xoay người đi theo cô đi vào.

Đứng ở cửa phòng, hắn nhìn rèm cửa trầm mặc sau một lúc lâu, một lát sau mới bước vào.

Liền thấy Hạ Vi Bảo đang khom người trên giường sửa sang lại chăn trước.

Cô thực gầy, bên hông độ cung thực rõ ràng.

Lục Hoa Lương ánh mắt có chút trầm, đây vẫn là lần đầu tiên, hắn nghiêm túc mà xem dáng người một nữ tử như thế.

Đột nhiên cảm thấy có chút nóng, hắn đi đến bên bàn, rót ly trà cho mình.

Nước trà đã lạnh, uống xong đi lại không có cảm giác mát lạnh, ngược lại cảm thấy càng oi bức.

Vì thế lại đi qua mở cửa sổ ra.

Nghĩ nghĩ, lại đóng lại.

Đây là khuê phòng nữ tử, vạn nhất để người nhìn lén như thế nào cho phải.

Xoay người, liền thấy Hạ Vi Bảo đã trải giường xong, Lục Hoa Lương ánh mắt có chút thâm, sắc mặt thoáng hiện xấu hổ.

Nhìn kỹ, còn sẽ phát hiện dưới da mặt trắng nõn của hắn, phiếm một tầng hồng nhạt. Ngay cả vành tai cũng ửng đỏ, cũng không biết là nóng, hay là gì.

Cô nơi này chỉ có một phòng, một cái giường……

Vậy đêm nay hai người bọn họ ……

Đang nghĩ ngợi, liền thấy Hạ Vi Bảo lại lấy ra một chăn giường, trải trên mặt đất.

Ý thức được chính mình hiểu sai, Lục Hoa Lương có chút xấu hổ.

Lại rót ly trà cho mình, dùng để che dấu khác thường.

Hạ Vi Bảo ngẩng đầu, “Ngươi như thế nào uống nhiều trà như vậy? Buổi tối uống quá nhiều trà tỉnh thần.”

“Không sao.” Lục Hoa Lương bình tĩnh uống trà.

Nếu trà thật có thể tỉnh thần thì tốt rồi, hắn cảm giác chính mình hiện giờ đã say. Nếu không như thế nào sẽ có cái loại ý tưởng lãng tử hoang đàng.

Trải qua 21 năm, hắn chưa bao giờ đối bất luận một nữ tử nào, từng có cái loại ý tưởng này ……

Vẫn luôn cho rằng chính mình là nhạt nhẽo, vô dục vô cầu.

Hôm nay lại liên tiếp đối một nữ tử quen biết không đủ một ngày ôm ảo tưởng, chẳng lẽ là hắn độc thân lâu lắm.

Nghẹn?

Hạ Vi Bảo sau khi trải xong khăn trải giường, lấy ra một chăn nệm mỏng, mày đẹp hơi chau, đêm nay có điểm lạnh, cái chăn mỏng như vậy, có thể bị cảm lạnh hay không?

Chính là không có biện pháp, cô cũng chỉ có một chăn nệm mỏng một giường phòng hờ, chỉ có thể tạm chấp nhận.

Cũng may cô thân thể hảo, tạm chấp nhận một đêm không có việc gì.

Ngẩng đầu, chỉ thấy nam nhân ngồi ở trước bàn sắc mặt ửng đỏ, cô có chút nghi hoặc, “Công tử, mặt ngươi như thế nào đỏ?”

Lục Hoa Lương, “……”

Xấu hổ mà giơ tay sờ sờ, ngữ khí cực độ mất tự nhiên, “Có chút nóng.”

Hạ Vi Bảo, “……”

Nóng?

Xuân hàn se lạnh vốn là có chút lạnh, lại là núi sâu rừng già lại là trời mưa, cô đều cảm thấy lạnh, hắn cư nhiên nói nóng?

Chẳng lẽ là sinh bệnh?

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *