Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 74

Chương 74: Đổi cho tôi con lớn nhất

 

Tần Dật Vũ thấy hắn đang chọn lồng sắt, tò mò hỏi, “Anh, anh cũng muốn mua sao.” 

“Ừm.” Tần Dật Vũ thấy hắn cầm mấy cái lồng sắt, ánh mắt lộ ra nhè nhẹ châm biếm. 

Trong ấn tượng nguyên chủ, hắn thật là người rất có tình yêu, Hội quỹ từ thiện Tập đoàn Tần thị do một tay hắn sáng lập. 

Loại hoạt động phóng sinh này, chỉ cần đụng tới, hắn đều sẽ tham dự. Giống như kiếp trước, người đầy ánh sáng và chính nghĩa. 

Nhìn thật khó chịu! 

“Anh ở bên này phóng sinh, nói không chừng bên kia thương gia đang suy nghĩ làm thế nào bắt chim đấy.” 

Trong giọng nói cô tất cả đều là châm biếm, Tần Cảnh Thừa ghé mắt, “Nghĩa là sao.” 

“Chẳng lẽ em nói sai sao, những con chim này từ đâu ra, còn không phải bị bắt được, tại sao muốn bắt chúng nó, chẳng phải là bởi vì hoạt động phóng sinh này? Nếu không có hoạt động này, chúng nó vẫn sống thật tốt ở trong thiên nhiên rộng lớn, hà tất gặp tai bay vạ gió. Các người cho rằng mình là Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi, làm chuyện tốt anh công tụng đức, thật ra căn bản không có ý thức được, chẳng qua là tiêu tiền làm một kẻ ngốc mà thôi. 

Nhìn thấy gương mặt nụ cười của những thương gia kia không, đang cười các người ngu ngốc đấy, làm nhiều công trình mặt mũi như vậy để cho bọn họ kiếm lợi nhuận đen tối.” 

Tần Cảnh Thừa nhìn cô, ánh mắt đen tối không rõ,

“Từ góc độ tâm lý học, cách nhìn của một người thường có liên quan đến nội tâm, nội tâm quang minh lỗi lạc, nhìn thấy ánh sáng và chính nghĩa, ngược lại, người có nội tâm âm u, nhìn thấy tất cả đều là một mặt đen tối của con người.” 

Không phủ nhận cô nói có đạo lý nhất định, nhưng vì sao, nhìn đến hoạt động công ích như vậy, điều thứ nhất cô nghĩ đến không phải loại hành vi này có thể khiến cho con người và thiên nhiên cộng hưởng, mà là bản chất đen tối của con người như thế. 

Tần Dật Vũ sắc mặt biến đổi, dường như góc âm u nào đó trong nội tâm bị người nhìn trộm. 

Cô hoảng loạn dời ánh mắt, không dám đối mặt. Đồng thời có chút phẫn nộ. 

Đứng nói chuyện không eo đau, hắn không phải cô, không trải qua bóng tối cô đã trải qua, dựa vào cái gì bình luận cô đúng sai! 

Không ai có tư cách bình luận cô, không có ai. Tần Cảnh Thừa thu hồi ánh mắt, cầm vài cái lồng sắt. Tần Dật Vũ đè ép lệ nơi khóe mắt, nhìn hắn luôn lộ ra bộ dáng chính nghĩa lăng nhiên thật là khó chịu. 

Vì thế cũng cầm cái lồng sắt, cười đi đến trước mặt hắn, “Anh, anh nhìn con chim của em đẹp không.” 

Tần Cảnh Thừa liếc nhìn con chim trong lồng sắt của cô, giống bồ câu đen tuyền, cũng không biết là chủng loại gì. 

Thật xấu, đen thui. “Ừ, đẹp.” 

“Anh, chim của anh đâu.” 

Lúc cô nói những lời này, giọng điệu đặc biệt quyến rũ, mang theo một chút cảm giác vi diệu giữ kín không nói ra. 

Sắc mặt Tần Cảnh Thừa có chút mất tự nhiên, không biết vì sao, nghe được cô nói ba chữ ‘Chim của anh’, hắn lại có chút bị đau trứng vi diệu. 

Cô có biết hay không, chim thật ra còn có ý nghĩa khác …… 

“Anh, nói chuyện với anh đấy, thất thần đi đâu.”

Tần Dật Vũ cười vẻ mặt hồn nhiên. 

Kỹ thuật diễn tốt đến có thể làm ba ba hắn! “Ở đây.” Tần Cảnh Thừa đưa lồng sắt trong tay. 

Tần Dật Vũ bĩu môi, có chút ghét bỏ, “Tại sao chim của anh nhỏ như vậy, còn xấu.” 

Tần Cảnh Thừa, “……” 

Sỉ nhục! Tuyệt đối sỉ nhục! Rất muốn bóp chết cô! 

“Anh nhìn xem của em bao lớn hả, giống bồ câu cũng vậy, em thích lớn, anh, anh thích chim lớn hay chim nhỏ?” 

Vẻ mặt hồn nhiên, nếu có thể nhìn ra bà cô đây nói dối kêu anh bằng ba ba! 

Tần Cảnh Thừa nhìn kỹ cô vài lần, thu hồi ánh mắt, “Anh cũng thích lớn.” 

Sau đó nhìn về phía thương gia, “Bỏ mấy con này, đổi cho tôi con lớn nhất.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *