Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 93

Chương 93: Từng yêu, thực yêu thực yêu……

 

Tần Cảnh Thừa, “……”

 

Một tay vớt người lên, “Em không sao chứ.”

 

Tần Dật Vũ rất muốn rống to một câu, đầu bà cô đều nổi lên một cái túi, anh nói có chuyện hay không!

 

Hành động thực tế lại là mềm mại ngã xuống ở trong lòng ngực hắn khóc chít chít, “Đau, anh, em đau quá tèng teng teng ~”

 

Tần Cảnh Thừa bị cô lăn lộn đến không có biện pháp, chỉ có thể chặn ngang người bế lên đi ra ngoài.

 

Ôm công chúa thực tiêu chuẩn.

 

Nhét người vào bên trong xe, cô gái uống say thực không an phận, không ngừng lôi kéo đai an toàn, cả người lung lay dính tới trên người hắn.

 

“Ngồi yên, anh đang lái xe!”

 

Giọng điệu của hắn có chút nặng, Tần Dật Vũ nháy mắt ủy khuất thành một con chó nhỏ, ngồi ở một bên nhẹ giọng nức nở.

 

Tần Cảnh Thừa phiền lòng, cũng không biết là cô phiền hay là mình phiền.

 

Trong khoảng thời gian gần đây, cảm xúc của hắn mất khống chế càng ngày càng nghiêm trọng, đây là tình huống trước kia chưa bao giờ xuất hiện qua.

 

Mà mỗi một lần cảm xúc mất khống chế, tựa hồ đều có quan hệ tới cô ……

 

Răng rắc một tiếng, bên cạnh truyền đến âm thanh đai an toàn cởi bỏ, Tần Cảnh Thừa còn không có quay đầu, một làn gió thơm đã nhào tới.

 

Tần Dật Vũ vắt ngang chỗ ngồi bổ nhào vào trong lòng ngực hắn, hai tay ôm lấy cổ hắn.

 

Sợ tới mức hắn trượt tay, xe ở trên quốc lộ chạy một hình chữ S gợi cảm.

 

Một chân dẫm xuống thắng lại, chi một tiếng, ngừng gấp ở ven đường.

 

Nhìn cô gái dính vào trên người mình, trên tay Tần Cảnh Thừa nhô lên gân xanh, “Tần Dật Vũ, em làm cái gì!”

 

“Khó chịu……”

 

“Lập tức xuống khỏi người anh!”

 

Tần Dật Vũ không dao động, vùi đầu ở bên cổ chỗ hắn, đột nhiên há mồm cắn một ngụm.

 

Tay Tần Cảnh Thừa nắm tay lái đột nhiên buộc chặt, thân thể đột nhiên căng thẳng.

 

“Em……”

 

Tần Dật Vũ ngẩng đầu lên, hai mắt mê ly nhìn hắn, “Anh yêu em không.”

 

Ánh mắt như vậy, quá mức chuyên chú, chuyên chú đến trái tim Tần Cảnh Thừa đập loạn nhịp.

 

Bốn mắt nhìn nhau, nhiệt độ chung quanh tựa hồ bắt đầu trở nên giằng co.

 

Nhìn chằm chằm khuôn mặt tuyệt đẹp của cô, cổ họng Tần Cảnh Thừa căng chặt.

 

Trong nháy mắt như vậy, hắn có loại ảo giác, cô đã từng từng yêu hắn, yêu thật sự sâu rất sâu, giống như con thiêu thân lao đầu vào lửa, không hề giữ lại mà từng yêu hắn.

 

Tuy rằng, hắn không biết loại ảo giác này từ đâu mà đến.

 

Ánh mắt của cô nhìn đến hắn chột dạ hoảng sợ.

 

Thấy hắn né tránh, hốc mắt Tần Dật Vũ đột nhiên đỏ lên, hai hàng lệ trong chảy xuống.

 

Vốn chỉ muốn giả say trêu chọc hắn, nhưng nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông giống như đúc ở kiếp trước, nhìn thấy ánh mắt hắn né tránh, cô đột nhiên nghiêm túc.

 

Giọng nghẹn ngào, “Rốt cuộc anh có từng yêu em hay không.”

 

Cô chỉ muốn một đáp án.

 

Đã từng, cô thật ngốc như vậy mà yêu hắn, vì hắn nhổ tất cả gai trên người, nhưng kết quả chính là, lại chết ở trong tay hắn.

 

Cô chỉ muốn biết, ở đoạn thời gian tốt đẹp kia, hắn có từng yêu cô hay không, có phải từ đầu tới cuối đều chỉ có cô một bên tình nguyện hay không.

 

Nhưng đã không ai có thể cho cô đáp án, kí ức lần đó, chỉ có một mình cô nhớ rõ.

 

Tần Dật Vũ vùi đầu ở trước ngực hắn, đè nén tiếng nức nở của mình, cô không cho phép mình mềm yếu lại lần nữa lộ ra ở trước mặt người đàn ông này.

 

Cô biết, hắn chính là hắn. Người đàn ông kia, cũng có cùng chứng cưỡng bách thực nghiêm trọng.

 

Lúc biết được Tần Cảnh Thừa cũng có chứng cưỡng bách, cũng đã xác định, bọn họ là cùng một người.

 

Chỉ tiếc, hắn đã quên tất cả mọi thứ.

 

“Anh đến tột cùng có từng yêu em hay không, ô ô.” Tiếng nức nở tra hỏi phảng phất đến từ sâu trong linh hồn.

 

Tần Cảnh Thừa ôm sát cô gái nức nở trong lòng ngực, tim đau như cắt.

 

Trong đầu đột nhiên đau đớn từng cơn, từng yêu, thực yêu thực yêu……

 

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *