Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 94
Chương 94: Lưu manh đùa giỡn phụ nữ nhà lành
Tần Cảnh Thừa thay đổi sắc mặt, tại sao hắn lạo có loại suy nghĩ này!
Đây là em gái của hắn mà, điên rồi sao sẽ yêu cô. Hơn nữa, ở trước khi cô tự sát lần này, bọn họ tuy rằng cùng nhau lớn lên, lại chưa từng từng có qua lại, trừ bỏ khoác cái danh phận anh em, cũng không khác gì người xa lạ.
Hắn thậm chí còn không có nhìn cô một cái. Sao có thể sẽ có loại ý tưởng vớ vẩn yêu cô.
Nhất định là gần đây bị cô khác thường bức điên rồi. Chỉ là, vì sao nhìn thấy ánh mắt cô kề bên tuyệt vọng, trái tim lại đau như vậy.
Tần Dật Vũ cũng không biết chính mình say thật hay là say giả, có lẽ, rượu không say người, người tự say.
Khóc một lúc, cũng không biết có phải mệt mỏi hay không, người đột nhiên trở nên an tĩnh.
Tần Cảnh Thừa thả cô lại trên ghế lái phụ, cột kỹ đai an toàn, trầm mặc lái xe về nhà. Xe dừng lại ở gara Tần gia, hắn phá vỡ yên lặng, “Có thể đi không.”
“Không thể.”
Tần Cảnh Thừa, “……”
Lại là một cái ôm công chúa tiêu chuẩn, một đường ôm cô lên lầu.
Tần Dật Vũ an tĩnh vùi ở trong lòng ngực hắn, nhẹ nhàng nhắm hai mắt, tựa hồ muốn nhớ kỹ hơi thở mát lạnh trên người hắn.
So với cô gái vừa khóc vừa nháo trên xe, hiện tại cô quả thực là đứa bé ngoan, Tần Cảnh Thừa đều phải cho rằng cô đã ngủ rồi.
Lại không nghĩ lúc thả người tới trên giường mềm mại, cô đột nhiên mở hai mắt, hai tay nhéo cổ áo hắn, dùng sức một cái lôi kéo hắn ngã vào trên giường.
Hơn nữa đột nhiên xoay người, cô ở trên hắn ở dưới, từ trên cao nhìn xuống. Đôi mắt cô thật xinh đẹp, hốc mắt hơi thoáng đỏ ửng, cho dù để mặt mộc cũng có hiệu quả như trang điểm.
Hơi rượu tràn lên, khiến cho hai mắt cô bịt kín một tầng hơi nước, phảng phất một cơn lốc xoáy sâu không thấy đáy, có thể hút lấy linh hồn người.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng nâng cằm người đàn ông, hơn nữa thổi một hơi ở trên mặt hắn.
Điển hình lưu manh đùa giỡn phụ nữ nhà lành.
“Em làm cái gì, đi xuống!” Giọng nói của Tần Cảnh Thừa hơi trầm xuống.
Tần Dật Vũ không dao động, cô đột nhiên vuốt tóc một chút, cười đến phong tình vạn chủng.
Giờ phút này cô hoàn toàn rút đi hình tượng cô gái ngoan ngoãn ở trước mặt hắn, chính là một con yêu tinh mê hoặc người.
Lưng ngón tay gảy nhẹ lướt qua gương mặt hắn, khẽ nâng cằm, ánh mắt ngạo mạn giống như nữ vương.
“Em yêu anh như vậy, tại sao muốn phản bội em.”
Ánh mắt Tần Cảnh Thừa trầm xuống, những lời này của cô là nói với hắn, hay là với người khác?
Tay của Tần Dật Vũ theo đường cong khuôn mặt có hình dáng rõ ràng của hắn, dọc theo cổ đi xuống, vuốt ve qua lại ở bâu cổ áo tây trang của hắn.
Giống như thợ săn có kiên nhẫn nhất, kiên nhẫn tra tấn con mồi.
Cũng không gấp tiến, cứ chậm rãi vuốt ve như vậy, mang theo từng trận âm thanh sột soạt, cọ quét đến làm cho lòng người ngứa ngáy.
Ngón tay dài câu một cái, viên cúc áo thứ nhất bị đẩy ra, cô vặn viên cúc áo kia tùy ý vuốt ve.
“Em đẹp không.”
Ánh mắt Tần Cảnh Thừa trầm xuống, nhìn chằm chằm khuôn mặt quyến rũ của cô, thoáng nhìn giận một chút đều mang theo phong tình quyến rũ.
Đây thật là cô em gái ngoan ngoãn dễ thương ở trước mặt hắn sao. Vì sao, hoàn toàn thay đổi thành một người khác.
Cảm giác được một bàn tay nhỏ mềm mại muốn thò vào cổ áo hắn, thân thể Tần Cảnh Thừa hơi cứng lại, hắn cảm thấy mình khẳng định là điên rồi, mới có thể mặc kệ cô làm xằng làm bậy.
Hai tay bắt lấy bả vai cô, xoay người ngồi dậy đồng thời đẩy người đến một bên. “Em say rồi, nghỉ ngơi sớm một chút.”
“Em không có say.” Tần Dật Vũ bị đẩy ra, cái gáy nện ở trên giường, ở nháy mắt Tần Cảnh Thừa đứng dậy rời đi.
Cô đột nhiên nhảy dựng lên, lôi kéo hắn song song ngã ngược ra phía sau.
Ở trong nháy mắt hắn ngã xuống, cô nhoẻn miệng cười.
Ngẩng đầu, hôn lên.

