Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 97
Chương 97: Rất muốn cắn một cái nữa…
Tất cả nhân viên tập đoàn Tần thị đều phát hiện, hôm nay ngài tổng giám đốc tâm tình không tốt, lúc dự họp liên tiếp thất thần.
Sợ tới mức mọi người kẹp chặt cái đuôi làm người.
Trong khoảng thời gian này tựa như dượng cả tới, cảm xúc cáu kỉnh thay đổi thất thường.
Ngày vô pháp qua!
Thật vất vả kết thúc một cuộc họp, Tần Cảnh Thừa trở lại văn phòng, phát hiện tên đầu sỏ gây tội lại đỉnh đạc ngồi ở trên sô pha văn phòng của hắn, ngậm một quả táo chơi games.
Nhìn đến hắn tiến vào, Tần Dật Vũ giơ tay chào hỏi, sau đó tiếp tục chơi games.
Ánh mắt Tần Cảnh Thừa dừng ở trên quần áo cô, váy yếm hoa nhỏ li ti thực thoải mái tươi trẻ, hai bên đối xứng, tóc cũng đối xứng.
Nhưng trên cổ cô phía bên phải, một dấu cắn chói lọi, bên trái không có!!!
Tần Cảnh Thừa thay đổi sắc mặt, “Tại sao em mặc như vậy ra ngoài.”
Tần Dật Vũ cắn quả táo, vẻ mặt vô tội, “Em mặc như vậy có vấn đề? Quần áo là anh mua.”
Cô cố ý chọn nha, rất mát mẻ.
Nên lộ đều lộ nha.
Sắc mặt Tần Cảnh Thừa đen thui, nhìn kỹ, trong đen ửng hồng.
Quần áo là hắn mua không sai, nhưng cô có thể che đi một chút dấu cắn trên cổ hay không?
Sợ người khác nhìn không ra sao.
Dật nữ vương tỏ vẻ, chính là sợ anh không nhìn được!
Bà cô cố ý lại đây cho anh nhìn xem, nhắc nhở một chút hành vi man rợ của anh tối hôm qua.
“Một đường lại đây có người nhìn chằm chằm em hay không.” Tần tổng giám đốc hỏi.
Dật nữ vương chớp mắt, ngây thơ đến có thể lấy tượng vàng Oscar!
“Có nha, thật nhiều người đều nhìn chằm chằm em nha, cũng không biết đang nhìn cái gì, anh, anh nói có phải em quá xinh đẹp hay không, bọn họ muốn dùng tầm mắt phi lễ với em nha.”
Tần Cảnh Thừa, “……”
Xấu hổ đến muốn đuổi người.
“Em tới làm gì.”
“Rời giường không thấy anh, không biết anh ăn bữa sáng chưa, em mang theo cho anh.” Cuối cùng còn bổ sung một câu, “Em tự tay làm nha.”
Vừa nói dọn xong hộp cơm, hai mắt cong cong nhìn hắn.
Cả người Tần Cảnh Thừa đều không được tự nhiên, ánh mắt không ngừng ngắm trên cổ cô.
Ánh mắt như vậy, nhìn thấy Tần Dật Vũ muốn cười, hắn nên không phải là đang hối hận, tối hôm qua tại sao không cắn thêm một cái chứ?
Cô thật đúng là đoán đúng rồi, hiện tại trong đầu Tần Cảnh Thừa đều là, tại sao chỉ có một, vị trí còn xiêu xiêu vẹo vẹo, rất muốn cắn một cái nữa……
Khó chịu, vô luận là dấu răng kia hay là chuyện tối hôm qua, đều cả người khó chịu.
“Chuyện tối hôm qua…… Còn nhớ rõ sao.” Hắn dời đi ánh mắt, hoàn toàn không dám nhìn hai mắt cô.
Cái này làm hắn có cảm giác tội lỗi.
Tần Dật Vũ để khuỷu tay ở đầu gối, một tay chống cằm, buồn cười nói, “Tối hôm qua chuyện gì hả, là chuyện đi quán bar sao.”
“Phía sau.”
“Phía sau có phát sinh chuyện gì sao, em không nhớ rõ……”
Tần Cảnh Thừa nhẹ nhàng thở ra, không nhớ rõ vừa lúc, khiến cho cô trở thành một giấc mộng đi.
Chỉ là, vì sao trong lòng lại vắng vẻ, còn thực bực bội.
“Em thực thích Khúc Phàm?”
“Em thích anh.”
Tần Cảnh Thừa dừng động tác mở hộp cơm, ánh mắt dao động hai cái.
“Anh, anh thích em không.”
“Em là em gái của anh.”
“Em biết nha, anh trai thích em gái, không phải thực bình thường sao.”
Trái tim Tần Cảnh Thừa bị người hung hăng đánh một quyền, không ngừng xuống trầm.
Đúng vậy, hắn là anh của cô, cô nói thích, là thích giữa anh em, đối với Khúc Phàm, mới là tình yêu đi.
Đột nhiên bực bội đẩy hộp cơm đến một bên, “Anh còn có việc, em có thể đi rồi.”
“Anh, anh không ăn sao, em làm một giờ đấy.”
Giọng nói ủy khuất này, Tần Cảnh Thừa trầm khuôn mặt ngồi trở lại.
Có chút thô lỗ mở hộp cơm ra, sau đó……
Hộc máu!

