Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 165

Chương 165: Rất sợ trên đầu xanh mượt

 

Đòi lấy một nụ hôn buổi sáng thật dài.

Tần Dật Vũ chép tới chép lui, “Không tới một cái sao.”

Tần Cảnh Thừa sủng nịch cười, tự nhiên là muốn.

Chờ sau khi Tần đại tổng tài rốt cuộc viên mãn, Tần Dật Vũ lười biếng dựa vào trong lòng ngực hắn, ngủ nướng.

“Dậy, đi học bị muộn rồi.”

Tần Dật Vũ cũng không muốn khinh bỉ hắn, lúc nảy chiếm tiện nghi như thế nào không nghĩ tới cô đi học sẽ đến trễ?

Trở mình chui vào trong lòng ngực hắn, tay chân giống dây leo quấn lên, vùi đầu ở trước ngực hắn, thanh âm trong rầu rĩ mang theo một chút làm nũng truyền đến.

“Không muốn đi.”

Muốn làm chút chuyện khác.

Sớm tinh mơ nha, cỡ nào tốt cơ hội a.

Tần Cảnh Thừa thực bất đắc dĩ, ở chung như vậy quá có tính khiêu chiến, lại tiếp tục ở chung như vậy chỉ sợ hôm nay không thể đi làm.

Cọ xát trong chốc lát, cuối cùng Tần Dật Vũ bị hắn nắm cổ áo xách lên, trực tiếp ném vào phòng tắm, “Nhanh rửa mặt.”

Phịch một tiếng đóng sầm cửa, xoay người đang muốn đi lấy quần áo, mới nhớ tới đây là phòng hắn.

Trong phòng tắm không có dụng cụ rửa mặt của cô.

Vội quay đầu đẩy cửa ra, liền nhìn đến Tần Dật Vũ đang cầm bàn chải đánh răng của hắn, vừa hát nhỏ vừa đánh răng.

Nghe được tiếng mở cửa còn nhìn hắn nhếch miệng cười, quơ quơ bàn chải đánh răng trên tay.

Tần Cảnh Thừa, “……”

Phụ nữ trêu chọc như vậy, xem không được a.

Rất sợ trên đầu xanh mượt.

Ăn bữa sáng xong, Tần Cảnh Thừa đưa cô đi trường học.

Xe dừng lại ở cổng trường, Tần Cảnh Thừa ngồi yên.

Tần Dật Vũ hồ nghi nhìn hắn một cái, người đàn ông này, trước kia không đều xuống xe mở cửa cho cô?

Hôm nay thân sĩ phong độ cầm đi đút cho chó ăn sao.

Cô đang cởi đai an toàn, muốn mở cửa xe, lại phát hiện bị khóa đai an toàn. Cô nhíu nhíu mày, đang muốn hỏi làm gì khóa đai an toàn, Tần Cảnh Thừa đã cởi bỏ đai an toàn, sau đó cúi người lại.

Hai tay ôm đầu cô, bao phủ xuống.

Chuông đi học đoạt mệnh vang lên, Tần Dật Vũ dẫm lên tiếng chuông đi vào phòng học.

Sắc đẹp lầm người nha, nghiêng đầu, thiếu chút nữa đến trễ!

Đi vào phòng học, ánh mắt mọi người đều dừng ở trên người cô.

Ánh mắt kia quá phức tạp, có tìm tòi nghiên cứu, có quái dị, có bỡn cợt, càng có rất nhiều ngượng ngùng dời mắt.

Tần Dật Vũ không thể hiểu được, cô đã đẹp đến mức làm người vô pháp nhìn thẳng sao.

Ở một hàng cuối cùng tìm chỗ ngồi ngồi xuống, liền nghe được bạn học hàng phía trước khe khẽ nói nhỏ.

“Thấy được sao, môi cô ấy.”

“Thấy được, có chút sưng.”

“Tần Dật Vũ quen bạn trai? Chà chà, đây là rất kịch liệt a.”

Tần Dật Vũ khóe mắt hung hăng giật giật, yên lặng mà lấy ra kính hoá trang. Nhìn thoáng qua, đồ phá hoại Tần Cảnh Thừa!!!!

Thuộc cẩu sao!

Buổi chiều không có tiết, Tần tiểu thư tính toán tự mình làm bữa ăn trưa tình yêu đi tìm anh trai tốt nhà mình.

Từ trường học về nhà quá xa, hơn nữa nhà cùng công ty là hai phương hướng hoàn toàn ngược, quá phí thời gian.

Vì thế cô mua đồ ăn, sau đó đi chung cư nhỏ đã thuê.

Tuy rằng không có người ở, nhưng dụng cụ phòng bếp lại đầy đủ hết.

Ôm một đống nguyên liệu nấu ăn mở cửa, phòng khách trống rỗng, TV lại đang mở.

Tần tiểu thư phản ứng đầu tiên là, trong nhà có trộm.

Đang nghĩ ngợi, liền nhìn đến cửa toilet mở ra, một thiếu niên đẹp trai khí chất sạch sẽ đi ra.

Tần Dật Vũ ngẩn ra một chút, lúc này mới nhớ tới, cô dưỡng đứa bé trai ở chỗ này.

Nhìn đến cô tới, thiếu niên ngẩn ra, theo sau hai mắt giống như đựng đầy ánh sao, hé miệng lộ ra một cái răng nanh nhòn nhọn.

Lâm Dịch Huyền hưng phấn chạy đến trước mặt cô, “Chị là tới xem em sao.”

Lại nhìn nhìn nguyên liệu nấu ăn cô ôm trong lòng ngực, trên mặt thuần tịnh nụ cười càng đậm, “Chị tới nấu cơm cho em sao.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *