Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 167
Chương 167: Thua ở nhan giá trị!
Tần Dật Vũ vốn định từ chối.
Cô để cho thiếu niên ở nơi này, đưa tiền hắn nộp học phí, không phải muốn bao dưỡng, mà là lúc ấy cô có loại ảo giác.
Cái thiếu niên này và cô là cùng loại người.
Liền bởi vì một chút đồng bệnh tương liên kia, cho nên cô vươn giúp đỡ. Nhưng cũng không đại biểu, cô yêu cầu hắn làm cái gì.
Nhưng mà, nhìn đến ánh mắt hắn chờ đợi, từ chối làm thế nào cũng nói không ra.
“Được.”
Vừa lúc buổi chiều thứ ba cô không có tiết học, trường học cách bên này cũng không xa, tới chúc mừng cho hắn vẫn là có thể.
Lâm Dịch Huyền mặt mày hớn hở, “Thật vậy chăng, chị thật sự sẽ đến ăn sinh nhật tôi sao, chị sẽ không gạt tôi đúng không.”
Tần Dật Vũ, “……”
Đời trước hắn là người câm đi? Như thế nào dong dài như vậy!
“Thật sự, không lừa cậu, có thể đi ra ngoài trước không, tôi phải làm cơm.”
“Chị có phải ghét bỏ tôi nói nhiều hay không?”
Tần tiểu thư ha hả, thì ra cậu còn có tự mình hiểu lấy.
“Vậy tôi không nói lời nào, tôi sẽ đứng ở chỗ này yên lặng xem, hoặc là giúp đỡ chị cũng có thể, chị không cần đuổi tôi đi ra có thể chứ, tôi thực ngoan thực nghe lời, tuyệt đối sẽ không quấy rầy chị.”
Tần Dật Vũ muốn lấy hành tây nhét vô miệng hắn!
Lảm nhảm a!
“Câm miệng!”
Lâm Dịch Huyền mím chặt miệng, như là một cái khóa kéo, không dám nói thêm nữa.
Nhìn đôi tay thon dài trắng nõn của cô, cầm các loại rau dưa ở dưới vòi nước bận rộn, môi hắn nhấp càng chặt.
Cặp mắt trong trẻo, lúc này đen đến sâu không thấy đáy.
Do dự một chút, rất muốn nói chuyện, lại sợ bị cô đuổi đi ra, năm lần bảy lượt muốn nói lại thôi, nghẹn đến mức cả khuôn mặt đều đỏ.
Tần Dật Vũ thực hết nói nổi, người này đến tột cùng lảm nhảm tới trình độ nào, không cho hắn nói chuyện sẽ nghẹn chết phải không.
“Có chuyện muốn nói với tôi?” Cô hỏi.
Lâm Dịch Huyền gật đầu.
“Nói đi.”
“Tại sao chị không thích tôi nói chuyện vậy, thanh âm tôi rất êm tai nha.”
Tần Dật Vũ, “…… Cậu muốn nói những lời vô nghĩa này vớ tôi?”
“Không phải!” Lâm Dịch Huyền không dám nói bậy nữa, “Tại sao chị phải làm cơm cho anh chị chứ.”
“Tôi là em gái hắn, nấu cơm cho anh trai ăn không phải thực bình thường?”
“Là anh ruột sao.”
“Không phải.” Là anh yêu.
“Chị thích hắn đúng không.”
Tần Dật Vũ hai mắt chậm rãi nheo lại, cô chỉ nói không phải anh ruột, hắn làm sao biết cô thích Tần Cảnh Thừa.
Người này, thoạt nhìn không đơn giản như mặt ngoài a.
Tần Dật Vũ cười như không cười liếc hắn, ánh mắt mang theo sáng lạnh, sắc bén đến giống như có thể xuyên thủng nội tâm người.
“Cậu đến tột cùng là ai.”
“Tôi là Lâm Dịch Huyền a, chị lại đã quên sao.” Thiếu niên có chút ủy khuất.
“Ít giả cho tôi, cho dù không phải anh ruột của tôi, đó cũng là anh trai trên danh nghĩa của tôi, cậu làm sao một chút liền đoán được tôi thích hắn?”
“Ánh mắt chị đều biểu hiện ra ngoài nha.” Ủy khuất, rất ủy khuất.
Tần Dật Vũ, “……”
Cô chỉ là muốn ngủ với Tần Cảnh Thừa mà thôi, cái này cũng có thể nhìn ra tới? Chẳng lẽ ánh mắt của cô đã sắc đến loại trình độ này sao.
Tuy nói như thế, nhưng cô cũng không toàn tin hắn, chỉ là cũng không hỏi tiếp.
“Chị còn không có trả lời vấn đề của tôi, chị có phải thích hắn hay không?”
“Đúng vậy.”
“Vì cái gì chứ, chị thích hắn ở điểm nào.”
“Dáng vẻ của hắn đẹp trai thôi.” Này không phải vô nghĩa sao.
“Nhưng tôi cũng rất tuấn tú a, tại sao chị không thích tôi hả.”
Tần Dật Vũ mí mắt cũng chưa nâng một chút, “Bởi vì cậu không đẹp trai bằng hắn.”
Pi ——
Ngực tiểu soái ca Lâm Dịch Huyền trúng một mũi tên, hoàn toàn bại.
Thua ở nhan giá trị!
Tần Dật Vũ làm xong bữa trưa, kêu taxi đi tập đoàn Tần thị.
Vừa tới đến dưới lầu, liền nhìn đến một ông già từ building đi ra.

