Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 36

Chương 36: Ngộ thương, ngộ thương, chỉ do ngộ thương

 

“Vương gia nói, Thái tử thân phận tôn quý, xin lỗi này, Mộ thân vương phủ nhận không nổi.” Gã sai vặt kia thanh âm từ bên trong cánh cửa truyền tới.

“Vương gia còn nói, hắn chỉ có một nữ nhi như vậy, không nở để nàng chịu nửa phần ủy khuất, tiểu thư nhà ta không muốn thấy Thái tử, Thái tử điện hạ vẫn là mời trở về đi.”

Tiếng nói vừa dứt, bên trong lại không động tĩnh.

Nhìn đến tình cảnh như vậy, vốn trên đường cái tụ tập các bá tánh “Hống” một tiếng, toàn bộ đồng thời cười phá lên.

Đương triều Thái tử tự mình tới cửa Mộ thân vương phủ thỉnh tội, lại ăn canh bế môn Mộ thân vương phủ, đây thật là thiên đại chê cười! Sợ là lại sẽ trở thành đề tài câu chuyện mọi người trà dư tửu hậu.

Lại nói tiếp, một đôi cha con Mộ thân vương phủ này thật là rất đảm lượng, nhưng cách làm như vậy cũng đại khoái nhân tâm, các bá tánh vốn thích bênh vực kẻ yếu, thấy thế sôi nổi cảm thấy hả giận.

Mà Mặc Cẩm Li lại là một khuôn mặt xanh mét, cả người tức giận phát run, nhìn chằm chằm bảng hiệu treo cao cao ngoài Mộ thân vương phủ, đáy mắt là một mảnh đỏ bừng!

Tốt! Rất tốt!

Mộ thân vương phủ, Mặc Cẩm Li hắn xem như nhớ kỹ!

Cũng dám trước mặt mọi người đánh mặt Thái tử hắn! Chờ ngày nào đó đăng cơ, nhất định xử lý Mộ thân vương phủ đầu tiên, ngay cả lông đều rút lên cho hắn!

Ai bảo Mộ thân vương phủ hắn cuồng vọng! Ai bảo bọn họ hôm nay nhục nhã với hắn!

Còn có đám bá tánh……

Mặc Cẩm Li lại tàn nhẫn quét mắt nhìn một đám người nghị luận sôi nổi ngoài cửa, nâng bước chân, liền trực tiếp tức giận đi rồi.

Mà trong thư phòng Mộ thân vương phủ, Mộ Lê đang chuẩn bị xoay người về phòng mình, đột nhiên nghĩ tới cái gì, nàng quay lại, nhìn Mộ thân vương: “Lão nhân, từ trước ngươi có dạy ta võ công gì hay không?”

Mộ vương gia nghe được lời này liền nhíu nhíu mày: “Từ trước ngươi là kẻ ngốc, lão cha ta liền tính muốn dạy ngươi, ngươi biết học sao? Như thế nào? Muốn học võ công?”

Nói xong, Mộ vương gia liền tùy ý từ trên kệ sách cầm lấy một quyển sách, ném cho Mộ Lê: “Chính mình cân nhắc đi thôi!”

Nói như vậy, Mộ vương gia cũng không có dạy Mộ Lê võ công?

Vậy võ công bị phong ấn trên người nàng rốt cuộc là từ đâu học được?

Mộ Lê cầm quyển sách kia ở trong tay, tùy ý lật lật, bất quá là một bộ quyền pháp bình thường mà thôi, nàng lại ném trở về trên bàn sách Mộ vương gia: “Thôi đi, bộ quyền pháp này, ngươi lấy tới dỗ tiểu hài nhi đi.”

Nói xong,

Nâng bước liền đi.

Bộ quyền pháp kia sợ là còn kém hơn võ thuật nàng học ở hiện đại, lấy tới chỉ biết lãng phí thời gian của nàng.

“Ngươi trở về cho ta!” Mộ vương gia hướng về phía bóng dáng Mộ Lê hét to một tiếng: “Khinh thường quyển sách này có phải hay không? Năm đó gia gia ngươi chính là dựa vào quyển sách này đánh hạ thiên hạ Đông Li quốc!”

Nghe được lời này, Mộ Lê nháy mắt quay đầu, chỉ là một bộ quyền pháp mà thôi, lại lợi hại như vậy?

Nàng lại lần nữa nâng lên quyển sách này cẩn thận nhìn nhìn, sau đó đối với Mộ vương gia khó hiểu chớp chớp mắt, muốn biểu đạt ý tứ thực rõ ràng, đây không phải là một bộ quyền pháp bình thường sao? Có cái gì cao thâm?

Mộ thân vương gia chưa hết giận nhéo nhéo lỗ tai Mộ Lê: “Ngươi thứ ngốc này, ta như thế nào liền sinh nữ nhi như ngươi hả?”

Nói xong, Mộ thân vương gia một phen đoạt qua quyển sách trên tay Mộ Lê: “Không biết nhìn hàng thì thôi! Ta còn không muốn cho ngươi đâu!”

Nghe được lời này, Mộ Lê lập tức liền không làm, lại lần nữa đoạt sách trở về, nhét vào y phục của mình: “Cho ta chính là đồ vật của ta, muốn trở về? Không có cửa đâu!”

Nói xong, nhấc chân đi rồi.

 

Mộ vương gia nhìn xem bóng lưng Mộ Lê ly khai, hướng về phía nàng trừng trừng, cũng để tùy đi.

 

Mộ Lê vội vã về tới trong phòng, bưng lấy quyển sách này, vẫn nhìn không ra nguyên do gì.

 

Nàng chiếu theo quyền pháp vẽ trên sách, luyện tập một lần, như thế nào luyện như thế nào cảm thấy đây chỉ là một bộ quyền pháp bình thường lại so với bình thường còn bình thường hơn mà thôi.

 

Cả quyển sách chiếu theo luyện, nàng cũng chẳng qua là biết luyện một bộ quyền pháp, vẫn là tham không thấu trong đó có gì ảo diệu.

 

Nàng có chút tức giận tiện tay ném sách trên mặt bàn, đẩy cửa phòng ra, tìm cái ghế, ngồi trong sân dưới cửa sổ, đập hạt dưa.

 

Cái gì gia gia dựa vào quyển sách này đã thu phục được toàn bộ thiên hạ? Là bộ quyền pháp hỏng bét này?

 

Nàng xem một lần cũng đã nhớ kỹ. Mộ lão đầu kia, dọa người nha. Mộ Lê khinh thường chép miệng.

 

Vẫn là gặm hạt dưa thống khoái.

 

Gặm mệt mỏi, Mộ Lê lại tùy tiện từ trên mặt đất nhặt được tảng đá, trên mặt đất lung tung vẽ lấy, giết thời gian.

 

Sau buổi trưa, ăn cơm, Sơ Vân thấy Mộ Lê nhàm chán, đột nhiên nói ra: “Tiểu thư, Vương gia nói đợi lát nữa có việc muốn đi thăm Dung phủ, tiểu thư muốn đi cùng?”

 

“Dung phủ? Dung phủ nào?” Mộ Lê ghé vào trên mặt bàn, ngay cả đầu đều không ngẩng.

 

“Phủ đệ Dung thế tử a!”

 

“Không đi!” Mộ Lê không hề nghĩ ngợi, trực tiếp cự tuyệt.

 

Đi phủ đệ Dung Tử Khiêm?

 

Thôi đi, Mộ Lê nàng còn muốn sống thêm vài chục năm nữa, hôm nay thật vất vả không thấy hàng kia lắc lư trước mắt của mình, nàng không biết rất thanh tịnh. Chỉ thiếu chút nữa đốt pháo rồi, còn chủ động tìm tới cửa?

 

Làm sao có thể!

 

Sơ Vân bất đắc dĩ thở dài, xem ra tiểu thư nhà mình vẫn còn có thành kiến với Dung thế tử.

 

Lại một lát sau, một bóng dáng đột nhiên từ ngoài cửa sổ bay đến, Mộ Lê sớm cảm thấy có biến, tay nhấc ghế lên, vô thức nện tới bóng dáng kia.

 

Cái ghế “BA~” một tiếng, vừa vặn đập trúng người nọ.

 

“Mẹ kiếp nhà ngươi, tiểu phi tặc? Giữa ban ngày dám đến chỗ bà cô trộm đồ? Xem ta cắt đứt chân của ngươi không!” Mộ Lê lập tức từ trên ghế nhảy lên, chạy ra phía ngoài cửa, sau đó đứng dưới cửa sổ, nhìn về phía người tới.

 

Cùng lúc đó, người nào đó “Ai ôi!!!” Một tiếng, bụm lấy chân của mình, từ giữa không trung ngã trên mặt đất.

 

“Là ta!”

 

Thanh âm Mặc An Tri không ngừng kêu khổ truyền tới, tai họa bất ngờ a tai họa bất ngờ, ai biết thật vất vả từ dưới mí mắt cha của hắn chạy ra ngoài, nhưng đến cửa ra vào Mộ Lê bị một kích này?

 

Mộ Lê xem xét nện sai người, sắc mặt quýnh quáng, có chút không biết xấu hổ nói: “Tại sao là ngươi? Ngươi đến như thế nào cũng không đi cửa lớn?”

 

“Ta cái này không phải là đi cửa lớn sao!” Mặc An Tri chỉ chỉ “Cửa lớn” trước mặt, sau đó từ trên mặt đất bò lên, vỗ vỗ bụi bậm trên áo choàng, vẻ mặt vô tội.

 

Mộ Lê theo phương hướng Mặc An Tri chỉ quay đầu lại nhìn thoáng qua, dưới cửa sổ, không biết bị hàng nào dùng đá viết xuống hai chữ “Cửa lớn”.

 

Ách.

 

Mộ Lê xoa cái đầu tròn của mình nghĩ nghĩ, giống như buổi sáng gặm hạt dưa, nàng nhàm chán cực độ, cầm cục đá vẽ lung tung trên mặt đất, chẳng lẽ lại là nàng ghi hay sao?

 

Ách, Mộ Lê tại trong lòng yên lặng phủ nhận ý nghĩ này, nàng hẳn không phải là cái hàng lăn lộn kia.

 

“Phốc phốc. . .”

 

Lại không nghĩ nhìn thấy mọi chuyện, Sơ Vân đột nhiên bật cười, thấy hai người nhìn mình, Sơ Vân cúi thấp đầu bịt miệng lại, bả vai lại nhịn không được run run.

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *