Đệ nhất yêu nữ phản xuyên-Chương 175
Chương 175: Đã chết, ai giết?
Lại phát hai tin tức qua, vẫn không có trả lời.
Tần Dật Vũ nhíu nhíu mày, sao lại thế này, chẳng lẽ đã ngủ? Nhìn nhìn thời gian, đã là rạng sáng, ngủ cũng không kỳ quái.
Tắt máy xong, cũng không ngủ, ôm gối đầu chờ người nào đó, diễn trò làm nguyên bộ đúng không?
Thư phòng, Tần Cảnh Thừa tiếp xong điện thoại, nhìn chằm chằm thư trong máy tính, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
Đêm nay mấy tên côn đồ kia, là ác bá nổi danh đầu đường, bắt cóc, trộm cướp, cưỡng bức thiếu nữ vị thành niên, không chuyện ác nào không làm.
Thậm chí có hai tội phạm đang lẩn trốn bị truy nã.
Thứ bại hoại xã hội như vậy cư nhiên còn tiêu dao ở bên ngoài, nghĩ đến đêm nay Tần Dật Vũ gặp phải, sắc mặt hắn trầm giận, muốn giết những người này!
Làm trợ lý mang tất cả chứng cứ nặc danh giao cho cảnh sát, sau đó trở lại phòng Tần Dật Vũ. Liền thấy cô ôm một cái gối đầu, lẻ loi ngồi ở trên giường.
Tóc rối tung, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, nước mắt chưa khô. Giống như con thú nhỏ bị thương, mờ mịt lại bất lực.
Tần Cảnh Thừa đau xót trong lòng, đi qua, “Tại sao còn chưa ngủ?”
“Không có anh ở đây, ngủ không được.”
Thanh âm này khàn khàn, Tần tiểu thư giả kỹ nữ tới, ngay cả thanh âm đều là diễn!
Tần Cảnh Thừa mím chặt môi, xốc chăn nằm xuống, “Ngủ đi.”
Tần Dật Vũ như chim nhỏ nép vào người, chui vào trong lòng ngực hắn.
Tần Cảnh Thừa cứng đờ thân thể, tay nâng nâng, lại buông.
Tần Dật Vũ, “……”
Xem ra là cô không đủ lẳng nha, đều đã chủ động nhào vào trong ngực, lại còn thờ ơ.
“Anh, anh ôm em một chút đi, em sợ ~” Hơi co rúm trong lòng ngực hắn, mặt cọ cọ ở ngực hắn.
Tần Cảnh Thừa hít hà một hơi, hai tay bắt lấy bả vai cô, “Đừng lộn xộn.”
Muốn mệnh hắn sao!
Loại thời điểm này nhích tới nhích lui!
Do dự một chút, cuối cùng tay vẫn vói qua phía sau lưng cô, ôm người vào trong lòng ngực.
Trong bóng đêm, Tần tiểu thư chậm rãi lộ ra nụ cười, nhóc con, còn trị không được anh sao!
Ngày hôm sau lúc tỉnh lại, Tần Cảnh Thừa cũng vừa lúc mở mắt ra, tầm mắt hai người nhìn nhau.
Nam xấu hổ, nữ da mặt dày, thò lại gần hôn một cái ở trên mặt hắn, “Anh, chào buổi sáng.”
Ánh mắt Tần Cảnh Thừa trầm xuống, cô lại thò lại gần, ở bên kia cũng hôn một cái, sau đó cười khanh khách ngã vào trong lòng ngực hắn.
Tần Cảnh Thừa muốn đẩy người ra, nhìn đến vết thương trên người cô, thả nhẹ sức trên tay.
Ôm lấy cô đứng dậy, “Lúc rửa mặt cẩn thận một chút, miệng vết thương đừng đụng tới nước.”
“Em muốn tắm rửa, nhưng tay bị thương không với tới phía sau lưng, anh, anh giúp em lau sao ~”
Giọng ỏn ẻn, sợ tới mức Tần Cảnh Thừa thiếu chút nữa đâm đầu xuống giường, “Anh đi gọi người giúp việc cho em.”
Sau đó, chạy thoát.
Ánh mắt Tần Dật Vũ dừng ở trên dép lê của hắn, lại mang ngược……
Vẻ mặt vô tội chớp chớp mắt, cô có đáng sợ như vậy sao, sợ tới mức ngay cả dép hắn đều không mang.
Dẫm lên dép lê long đi rửa mặt, thuận tiện mang theo di động, nhìn xem mấy tên côn đồ kia có trả lời cô hay không.
Nhưng mà, vừa mới khởi động máy, liền bắn ra tin tức thứ nhất.
【Rạng sáng hôm qua, sáu gã côn đồ đột tử ở đầu đường! 】
Phía dưới có ảnh kèm theo, tuy rằng người chết đôi mắt đều đánh mosaic, nhưng Tần Dật Vũ vẫn nhận ra được, đúng là sáu gã côn đồ tối hôm qua phối hợp với cô diễn kịch!
Có đặc biệt xấu quá.
Lạch cạch ——
Bàn chải đánh răng rớt tới trên bàn rửa mặt, cô nhìn chằm chằm di động, mặt đầy khiếp sợ, đã chết?
Ai giết.
Chẳng lẽ là Tần Cảnh Thừa?
Không có khả năng.
Lấy hiểu biết của cô về Tần Cảnh Thừa, nếu hắn muốn thay cô hết giận, khẳng định là sưu tập chứng cứ phạm tội của những người này, sau đó giao cho cảnh sát.
Thông qua thủ đoạn xử lý, mà không phải ở sau lưng làm những chuyện nham hiểm này.
Như vậy, sẽ là ai?

