Giống như hơi say nắng sớm-Chương 18

Chương 18: Nói thẳng

 

Trên bàn cơm, Bạch Quân An cùng Dụ Tử Sâm chọn cơm xong, im lặng vô cùng quỷ dị, ai đều không có tính toán mở miệng nói chuyện.

Bạch Quân An thì ra biết như thế nào đối mặt Dụ Tử Sâm: Tận khả năng biểu hiện văn tĩnh, ôn hòa, cơ trí, cùng hắn bảo trì khoảng cách xã giao nhất định, nỗ lực đè nén tình cảm mình đối với hắn. Cô vừa không giống thiếu nữ mười bảy tám tuổi nhiệt tình không quan tâm mà theo đuổi hắn, cũng sẽ không giống đại tiểu thư ngạo mạn không lưu tình từ chối hắn, như vậy bọn họ vốn bình an không có việc gì.

Ngoài ý muốn thì ngoài ý muốn ở tiệc tối ngày đó Dụ Tử Sâm tới đón cô, cô không thể khống chế được mình ý thức mơ hồ, hôn hắn. Dụ Tử Sâm vốn dĩ cho dù đối với cô có niệm tưởng, chỉ cần cô kiên trì, hắn cũng không phải không thể hiểu ý buông tha cô. Nhưng bị cô hôn như vậy, hắn biết được ý tưởng nội tâm cô, liền không muốn buông tay.

Cô biết, đêm đó không có tiến triển thêm một bước nào, không phải bởi vì Dụ Tử Sâm thật sự làm như cái gì cũng chưa phát sinh, chẳng qua hắn không muốn nhân lúc cháy nhà hôi của mà thôi.

Cho dù như thế, hắn vốn dĩ cũng tính toán khoan hồng độ lượng làm bộ như không có việc gì. Dù sao cô say đến hôn hôn trầm trầm, tỉnh lại cũng chưa chắc có thể xác định rốt cuộc phát sinh cái gì; cho dù nghĩ tới, cô cũng còn có thể lừa mình dối người cho rằng hắn thật sự có thể thông cảm một “Con ma men”.

Nhưng Bạch Quân Nặc gọi điện thoại tới.

Trong khi chuyện này chỉ có bọn họ hai người tham dự, mặc kệ giải thích có bao nhiêu hoang đường, nhưng vẫn có thể tự bào chữa. Nhưng Bạch Quân Nặc tham gia làm chuyện trở nên bất đồng.

Dụ Tử Sâm sẽ không cố tình dấu diếm tình cảm của hắn đối với Bạch Quân An, Bạch Quân Nặc cũng sẽ đem tình huống hắn nghe được một chữ không sót nói cho chị gái mình. Cứ như vậy, giữa Dụ Tử Sâm cùng Bạch Quân An có chút ít bức màn còn không bị vạch trần, bọn họ cũng không có cơ hội trốn tránh.

Quan hệ của bọn họ vì cái gì phát triển đến trạng huống bây giờ, Bạch Quân An có thể hiểu được. Nhưng cô không rõ chính là, tại sao Dụ Tử Sâm hùng hổ doạ người như thế. Cô không muốn gặp hắn, hắn liền hạ bẫy rập bức cô không thể không gặp, một bước cũng không nhường.

Lúc này, Dụ Tử Sâm biểu hiện bình tĩnh yên tĩnh, phảng phất hắn im lặng tràn ngập ý vị “Nơi này không tiếng động thắng có tiếng động”. Hắn cũng không nói, ném cho Bạch Quân An tự mình thể nghiệm.

Bạch Quân An tự nhiên không dám nhìn hắn, nhìn chằm chằm hoa bình nhỏ sứ men xanh trên bàn, ánh mắt bắt đầu tan rã, tiến vào cảnh giới “Vật và ta hòa vào nhau”, làm như mình là bình hoa đặt trên bàn, lâu lâu dài dài mà bảo trì im lặng vốn có của nó.

Hai người giằng co hồi lâu, lúc phục vụ bưng nồi cháo lại đây, Dụ Tử Sâm mới như bừng tỉnh cơn mê mở miệng nói: “Ngươi ăn cho ngươi.”

Hắn chưa cho Bạch Quân An đường từ chối, tay mắt lanh lẹ lấy muỗng gỗ, sau khi múc xong đem chén tới gần miệng mình cảm thụ một chút độ ấm, mới đưa chén nhỏ vững vàng bưng đến trước mặt Bạch Quân An, cầm một cái muỗng nhỏ khác đặt ở trong chén, nói: “Lúc ăn cẩn thận nóng.”

Hiện tại cô hiểu rõ, hắn đây là vừa đấm vừa xoa. Trước vừa đe dọa vừa dụ dỗ cô đến bên người hắn, sau đó lại phát huy ưu điểm hắn ôn nhu săn sóc, cẩn thận tỉ mỉ, làm cô đánh mất ý chí chống cự, ngã vào ôn nhu hương.

“Ngươi là người bệnh, như thế nào hảo làm phiền ngươi động tay múc cháo cho ta.” Nói xong cô liền cầm chén cháo và muỗng một lần nữa bưng tới trước mặt Dụ Tử Sâm, “Ngươi ăn xong cùng ta đề ý kiến sửa chữa.”

Đối mặt Dụ Tử Sâm tinh tế tỉ mỉ ăn mòn, cô tự nhiên muốn chống cự.

Dụ Tử Sâm bất đắc dĩ cầm lấy cái muỗng, dựa vào mép chén nhẹ nhàng chuyển động, muốn cho nó nhanh nguội xuống.

“Ngươi cùng ta tới ăn cơm, chỉ có một mục đích này?” Hắn hơi hơi cau mày hỏi.

“Còn có việc khác, muốn cùng ngươi nói rõ ràng, đừng tốn thời gian ở trên người ta, không đáng.”

Dụ Tử Sâm nghe vậy tay run run, sau một lát lại vẫn vững vàng cầm cái muỗng khuấy ở trong chén.

“Nói rõ ràng như thế nào? Ta nghe, ngươi nói đi.” Hắn nhợt nhạt múc một muỗng cháo, chậm rãi đưa vào trong miệng mình.

Bạch Quân An nhấp môi, răng trên dính sát vào môi dưới, nghiêm túc suy nghĩ lý do.

Theo lý mà nói, không phải tất cả “Người theo đuổi” cảm thấy lý do có thể ở chung. Nhưng tới chỗ bọn họ, cố tình phải “Chứng minh trách nhiệm ngược lại”. Muôn ngàn lý do không thích hợp, cô cũng thật có thể nói, nhưng tức khắc không biết nên nói từ đâu.

Một lát, cô mở miệng nói: “Hoàn cảnh gia đình chúng ta, trải qua trưởng thành, kiến thức học thức, tính chất công việc, sở thích tất cả đều không giống nhau, ta không muốn ở trước mặt bạn trai của mình còn muốn liều mạng che giấu, sống như trứng chọi đá. Ta có cách sống của ta, hơn nữa cũng quen với việc này, không muốn vì ai dễ dàng thay đổi, làm cho mình đâm đầu rơi máu chảy.”

Dụ Tử Sâm thong thả ung dung đưa một ngụm cháo vào trong miệng, nói: “Ngươi đối với ta có hiểu biết như vậy sao? Liền biết không thích hợp?”

“Nói đơn giản một chút, ta chỉ là viên chức nhỏ bị người nơi chốn quản chế, ăn bữa hôm lo bữa mai, ngươi thì khác, đại tổng tài muốn làm gì thì làm. Ta không muốn đi cùng ngươi, nhưng ta có thể từ chối sao? Ta yêu cầu thuận lợi hoàn thành công tác, kiếm tiền ăn cơm.” Cô nói được khách quan mà bình tĩnh.

“Mời ngươi ra ăn bữa cơm, ý kiến lớn như vậy?” Dụ Tử Sâm dừng lại động tác trên tay, ngẩng đầu vẻ mặt chân thành nhìn về phía cô, “Đối với ta bất mãn như vậy?”

Bạch Quân An nhìn vào ánh mắt hắn sau đó hổ thẹn cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Không phải nhằm vào cá nhân ngươi. Ai cũng không muốn trong lúc đi làm việc bị người buộc quy tắc ngầm, bị người bức bách cảm giác thật không tốt.”

Dụ Tử Sâm bất đắc dĩ thở dài, cười nói: “Ngươi thật đúng là thẳng thắn thành khẩn, ngay trước mặt ta châm chọc ta. Cũng không lo lắng ta tức giận cố ý gây phiền toái cho ngươi?”

“Ở trong mắt ta, học trưởng không phải người như vậy.”

“Nga? Ngươi thấy ta thế nào?” Đáy mắt hắn nháy mắt có chút đồ vật chợt lóe qua, theo sau lại trở về vắng vẻ; như là sư tử bắt giữ được tung tích con mồi đang an tĩnh chờ đợi đối phương lộ ra sơ hở.

Ngoài cửa sổ sắc trời dần dần tối xuống, ở bóng đêm làm nền, tất cả nơi có ánh sáng đều trở nên càng thêm chú mục. Các kiểu màn hình lớn đầy màu sắc thả xuống quảng cáo nhiều màu, ngẫu nhiên có chút sắc thái tươi sáng thoát ra, chiếu ở trên mặt người một tấm màn làm người khó có thể nắm lấy.

Bạch Quân An hít vào một hơi thật sâu, mở miệng nói: “Vốn dĩ cảm thấy, ngươi ôn nhu, săn sóc, thông tình đạt lý, hiện tại, có chút thấy không rõ.”

Dụ Tử Sâm múc cháo đưa qua cho cô, nói: “Được rồi, ngươi ăn trước chút đi!”

Bạch Quân An nên nói đã nói xong, sự tình kế tiếp phát triển như thế nào, liền không phải cô có thể khống chế. Vì thế, cô liền khí định thần nhàn an tâm uống cháo.

“Sửa chữa tốt phương án ta gửi tới hòm thư ngươi, ngươi về công ty xét duyệt liền có thể đưa tới là được, ta không làm khó ngươi. Về phần việc kế tiếp, ta sẽ phân phó người bàn bạc cùng ngươi.”

Hắn thay đổi sách lược, tính toán lấy lui làm tiến.

“Điều kiện gì?” Cô mới không tin hắn sẽ dễ dàng bị nói động như vậy.

“Đối với ngươi tốt còn muốn điều kiện gì?” Hắn biểu tình chuyên chú, rất nghiêm túc nói, “Ngươi quyết tâm muốn cùng ta phân rõ giới hạn, ta cũng không thể bức ngươi.”

Dụ Tử Sâm đột nhiên thông suốt như vậy, có chút ra ngoài dự kiến cô.

Về phương diện khác, cô lại cảm thấy hắn càng làm cho người nắm lấy không ra. Nếu hắn thật vô tư tiếp nhận như vậy, căn bản sẽ không thiết cái cục này tới dẫn cô mắc câu.

“Ngươi đừng nói như vậy.”

“Ta nói như vậy làm ngươi cảm thấy trong lòng hổ thẹn?” Hắn một lời thẳng đánh nhân tâm.

“Ngươi nói như vậy ta sẽ cảm thấy ngươi đang chơi ta, đang thử ta, đang cài bẫy ta.” Cô cũng là ngoài miệng không buông tha người.

Dụ Tử Sâm nghe vậy hơi hơi mỉm cười, nói: “Hôm nay ngươi rốt cuộc chịu nói vài câu thật lòng cùng ta.”

Bạch Quân An vốn định nói giảm bớt một chút không khí khẩn trương giữa hai người, di động của cô vang lên. Biểu hiện cho thấy là bệnh viện gọi tới.

“Ngượng ngùng, tiếp điện thoại.”

Mới vừa chuyển được, đầu kia điện thoại thanh âm không có chần chờ truyền tới: “Alo, chào ngài! Xin hỏi là người thân của Bạch Quân Nặc sao? Ta ở bệnh viện trung tâm thành phố S, Bạch Quân Nặc xảy ra tai nạn xe cộ, đang cấp cứu ở bệnh viện ta, phiền toái ngươi lại đây một chuyến.”

Tai nạn xe cộ!

Cô tức khắc kinh hoảng, thanh âm run rẩy thật vất vả mới thốt ra một chữ “Tốt”.

“Làm sao vậy?” Dụ Tử Sâm nhìn đến biểu tình cô không đúng, quan tâm hỏi.

“Em trai ta xảy ra tai nạn xe cộ, đang ở bệnh viện thành phố giải phẫu.” Lúc cô nói lời này, sắc mặt rõ ràng có chút trắng bệch.

Dụ Tử Sâm nhíu nhíu mày, lập tức nói: “Ta đưa ngươi đi qua.”

Bạch Quân Nặc nhỏ hơn Quân An bốn tuổi, học năm hai đại D, học hai học vị máy tính và luật; tuy rằng cũng ở thành phố S, nhưng ngày thường việc học bận rộn, cùng Bạch Quân An gặp mặt cũng không nhiều. Nghe được tin tức em trai bị tai nạn xe cộ, hoảng loạn, nôn nóng, lo lắng đồng loạt nảy lên trong lòng cô, nhưng ở trước mặt Dụ Tử Sâm, cô vẫn cứ cố chống đỡ trấn định.

“Ngươi phát sốt, trở về nghỉ ngơi sớm một chút đi, ta đón xe đi qua.”

“Lúc này ngươi đừng cùng ta nháo, một mình ngươi đi bệnh viện như thế nào có thể đi, ta lập tức kêu tài xế lại đây, đi trước lại nói.”

Bạch Quân An đúng là hoang mang lo sợ, muốn đi qua trước, không lại từ chối hảo ý của hắn.

Sau khi xe tới, chân có chút nhũn ra Bạch Quân An được Dụ Tử Sâm đỡ nhét vào xe.

Trái tim cô nhắc tới cổ họng, nắm chặt nắm tay, hô hấp trầm trọng.

Hai mươi phút sau, bọn họ tới bệnh viện, cũng dựa theo hộ sĩ dẫn đường tìm được phòng giải phẫu.

Cửa phòng giải phẫu đóng chặt, trong lối đi tràn ngập mùi nước sát trùng có chút gay mũi, đèn đỏ “Đang giải phẫu” sáng lên chói mắt.

Càng tới gần cửa phòng giải phẫu, Bạch Quân An càng cảm thấy sợ hãi; đây là lần đầu tiên cô ở bên ngoài phòng phẫu thuật canh giữ thân nhân, lần đầu tiên rất sốt ruột mà hy vọng nhìn đến một người tốt đẹp xuất hiện ở trước mặt cô. Trăm mối cảm xúc ngổn ngang, chân cô không tự chủ được mà bắt đầu nhũn ra. Vừa muốn ngã xuống, Dụ Tử Sâm tay mắt lanh lẹ một phen giữ chặt cô, dùng cánh tay nâng cô đến trên ghế bên cạnh ngồi xuống.

“Sẽ không có việc gì, đừng lo lắng.” Dụ Tử Sâm nhẹ giọng nói an ủi ở bên tai cô.

Nói xong, hắn vỗ vỗ lưng cô, rồi sau đó rút tay đỡ cô, hai người khôi phục đến khoảng cách bạn bè bình thường nên có.

Bạch Quân An cúi đầu không nói, ánh mắt vô thần.

Cô không biết sự cố là như thế nào phát sinh, không biết em trai bị thương nặng cỡ nào, cô khống chế không được nghĩ đến hướng xấu nhất, rồi lại bởi vì suy đoán của mình mà cảm thấy khủng hoảng.

Dụ Tử Sâm thấy cô có chút phát run, đau lòng ôm ôm cô vào trong lòng ngực mình; đối phương không có né tránh, lại cũng không có bởi vì tìm được chống đỡ mà thuận thế dựa lên. Hai người cứ như vậy vẫn duy trì một loại tư thế vi diệu.

Lúc này, lại đây một người đàn ông tây trang giày da, trên dưới 30 tuổi.

Hắn lập tức đi đến trước mặt Bạch Quân An, khom lưng nói: “Bạch tiểu thư chào ngài, ta họ Nhậm, là luật sư. Đương sự của ta đối với sự cố lần này cảm thấy có lỗi, ủy thác ta tới xử lý việc này. Chi phí giai đoạn đầu cấp cứu Bạch tiên sinh chúng ta đều đã ứng ra trước, thỉnh ngài yên tâm, chờ bên cảnh sát giao thông nhận định trách nhiệm, thuộc về trách nhiệm chúng ta, chúng ta nhất định phụ trách đến cùng. Ngài xem có cần cùng ta nói một chút yêu cầu phương diện bồi thường gì hay không?”

Bạch Quân An nghe tiếng chậm rãi ngẩng đầu, nhìn nhìn hắn, lại quay đầu nhìn về phía cửa phòng giải phẫu, lẩm bẩm nói câu: “Em trai ta còn ở bên trong đấy.”

Dụ Tử Sâm ôm sát Bạch Quân An, ôn nhu nói câu “Đừng nghĩ nhiều”, rồi sau đó quay đầu nói với luật sư Nhậm: “Người đều còn không có ra tới đâu, muốn nói chuyện gì trước chờ xem.”

Luật sư Nhậm thấy thế đành phải gật gật đầu, thức thời thối lui đến một bên ngồi xuống trên ghế.

Bạch Quân An bình phục cảm xúc một chút, nhẹ nhàng đẩy cánh tay Dụ Tử Sâm, chính mình ngồi thẳng lên.

Dụ Tử Sâm thấy thế thu tay lại, bất động thanh sắc lấy di động, gửi tin nhắn cho trợ lý, sau đó kiên nhẫn bồi Bạch Quân An.

Hoảng sợ lúc đầu đi qua, đại não Bạch Quân An bắt đầu trống rỗng, cái gì đều không nghĩ, chỉ hy vọng giải phẫu kết thúc.

Thời gian một chút một chút trôi qua, ở trong nôn nóng chờ đợi, cửa phòng giải phẫu rốt cuộc mở.

Giường bệnh bị đẩy ra tới.

“Vị nào là người nhà Bạch Quân Nặc?” Một bác sĩ mang khẩu trang kín mít từ phòng giải phẫu đi ra, nói với khu chờ.

“Là ta.” Bạch Quân An phục hồi tinh thần vội vàng xông lên phía trước.

Trên giường bệnh thiếu niên cố sức nghiêng đầu nhìn về phía cô, nặn ra một nụ cười sáng lạn, kêu một tiếng “Chị”.

Bác sĩ tháo xuống khẩu trang, nhìn từng bảng báo cáo trên tay: “Người bệnh gãy xương tay trái, có chấn động rất nhỏ não, trên người có rất nhiều trầy xước, yêu cầu nằm viện quan sát, chẳng qua có thể yên tâm, không có nguy hiểm tính mệnh.”

Nghe được lời này, trái tim Bạch Quân An cuối cùng trở xuống chỗ cũ.

“Không có việc gì là được.” Dụ Tử Sâm nói nhẹ nhàng vỗ vỗ Bạch Quân An vừa hết hoảng hồn.

“Dụ Tử Sâm, bên ta không có việc gì, ta có thể ứng phó được rồi, cám ơn ngươi đưa ta lại đây, ngươi đi về trước đi.” Cô tự đáy lòng mà nói.

Xảy ra ngoài ý muốn như vậy, hắn có thể kiên nhẫn vẫn luôn bồi cô tới phẫu thuật kết thúc, cô đã thực cảm kích, thật sự không muốn lại phiền toái hắn.

“Ta không có việc gì, ngươi đừng vội đuổi ta đi. Đi trước phòng bệnh tìm hiểu tình huống một chút, nói không chừng, còn có việc ta giúp được.” Hắn không nói lời gì mà từ chối.

Hắn tự nhiên không muốn từ bỏ cơ hội bồi ở bên người cô.

Bạch Quân An chần chờ ngẩng đầu nhìn hắn, phát ra từ nội tâm mà nói hai chữ: “Cảm ơn.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *