Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1331

Chương 1331: KẾT THÚC (71)

 

 

Hai cánh cửa lập tức mở ra!!

 

Trang Ngải Lâm mặc váy dài cúp ngực xếp ly màu xanh dương, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, bên ngoài khoác tây trang trắng, giống như nữ vương, dẫn theo đội ngũ của cô nhanh chóng đi vào phòng tổng thống bạch kim của khách sạn Á Châu, mở hai cánh cửa tủ quần áo xa hoa, nhìn từng bộ tây trang nam vận chuyển bằng đường hàng không về từ Anh và Pháp, toàn bộ bày ra chỉnh tề, chia ra hai bên, bày biện ở trong không gian xa hoa phong cách châu âu, còn có một bộ tây trang là mình tự tay thiết kế cho em trai.

 

Nhân viên nhanh chóng bưng ra cái khay nhung màu xanh dương, bên trong đặt cà vạt, nơ, hoa cài áo số lượng có hạn trên thế giới, toàn bộ được thiết kế riêng, cùng tất cả loại nước hoa nam cũng trưng bày hàng mẫu—

 

Khuôn mặt Trang Ngải Lâm lộ ra vẻ hơn người, nhìn lướt qua từng cái hoa cài áo, thậm chí cầm lên một trong hoa cài áo nhung màu xanh đậm, đưa lên mũi ngửi ngửi, cũng bởi vì ngửi thử một chút như vậy, đầu mày của cô lập tức nhíu chặt, nói: “Hoa cài áo này —- Ai đặt.”

 

Vẻ mặt Trợ lý lộ ra kinh ngạc, nhìn Trang Ngải Lâm có chút căng thẳng nói: “Là— Là tôi—- À, đây là dựa theo yêu cầu của chị, mời chuyên gia Karl thiết kế, sau đó sai người may thủ công.”

 

Trang Ngải Lâm lại lẳng lặng nhìn trợ lý, nói: “Mùi hương trong hoa cài áo này có mùi đào.”

 

Trợ lý ngạc nhiên nhìn Trang Ngải Lâm, vẫn không hiểu nguyên nhân nói: “Chị nói— Có mùi đào, nguyên nhân là—“

 

Trang Ngải Lâm lại nhìn trợ lý, vẻ mặt hơi lộ ra không vui, nhưng vẫn nhàn nhạt giải thích: “Em trai tôi —- Không thích ăn đào! Nhất là ghét mùi vị ngọt của đào! Đây là trái cây duy nhất cậu ấy không thích, đụng phải mùi vị này tâm trạng cũng sẽ không thoải mái.”

 

Trợ lý lập tức hiểu ra nhìn Trang Ngải Lâm, nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, Trang tiểu thư, tôi không có chú ý điểm này.”

 

“Cô không có xem kỹ nội dung trên đơn đặt hàng, lần sau cẩn thận một chút!” Trang Ngải Lâm lại nhanh chóng xem tất cả các loại tây trang, sau đó hai tròng mắt lóe lên nhìn tới bộ tây trang màu đen, chỗ đường vân chạy bằng sợi bạch kim, lộ ra hơi thở vương giả sang quý, đây là một bộ tây trang vì kết hợp với váy dạ hội của Đường Khả Hinh, cố ý chọn lựa, mới chuyển bằng đường hàng không về nước sáng sớm hôm nay!!

 

Cô lại nhanh chóng xem lướt qua, sau đó hỏi: “Tổng Giám đốc Trang đâu! Khi nào cậu ấy có thời gian tới thử lễ phục?”

 

Một trợ lý khác vội nói: “Nghe nói phải đến xế chiều hôm nay, có hai cuộc họp quan trọng phải tham dự, sau đó còn phải cùng Tổng Giám đốc Tưởng đi xem địa điểm tổ chức tiệc cưới.”

 

Trang Ngải Lâm nghe xong, liền cầm lên hoa cài áo màu xanh đậm lúc nảy, nói: “Ném nó đi!”

 

“Vâng!” Trợ lý đáp lời, lập tức cầm hoa cài áo đi ra ngoài.

 

***

 

Khách sạn Á Châu!

 

Một chiếc Rolls-Royce màu bạc chậm dừng ở trước thảm đỏ.

 

Trang Hạo Nhiên mặc áo sơ mi màu xanh dương nhạt khoác tây trang trắng, một mình bước ra Rolls-Royce, vừa cài lại cúc áo tây trang, vẻ mặt vừa lộ ra vẻ kì lạ, nói: “Tối hôm qua tôi— Gặp một giấc mơ kì lạ—“

 

Lãnh Mặc Hàn và Lâm Sở Nhai cùng đi họp với anh, trở về cùng lúc, nghe anh nói vậy liền hơi lộ ra nghi ngờ hỏi: “Cái gì?”

 

Trang Hạo Nhiên vừa bước đi về phía trước, vừa nghi ngờ nói: “Tôi nằm mơ thấy hai ông bà già mặc quần áo trắng cầm một quả đào mừng thọ thật lớn, muốn tặng cho tôi, tôi ra sức từ chối!”

 

“Từ chối?” Lâm Sở Nhai vừa xem sách dành cho phụ nữ mang thai 40 tuần tuổi, vừa ngạc nhiên hỏi: “Tại sao anh muốn từ chối?”

 

“Tôi không thích ăn đào!” Trang Hạo Nhiên dừng bước lại, xoay người nhìn Lâm Sở Nhai tức giận nói: “Người trên trái đất đều biết!”

 

Lãnh Mặc Hàn trực tiếp ngẩng đầu lên, nhìn Trang Hạo Nhiên hỏi: “Tôi có kinh nghiệm gặp ác mộng— Anh ở trong mơ là vui vẻ— Hay là không phải thoải mái—“

 

“Không có cảm giác, chỉ cảm thấy không muốn quả đào kia.” Trang Hạo Nhiên tiếp tục cất bước đi về phía trước, nhớ lại giấc mơ tối hôm qua, mình cũng cảm thấy kì lạ bật cười nói: “Nhưng mà hai ông bà già kia cứng rắn muốn nhét quả đào cho tôi — Tôi từ chối thế nào cũng không được! Thật kì lạ, từ đó đến giờ tôi cũng không gặp loại giấc mơ này. Cũng thật rất ít nằm mơ.”

 

“Vậy rốt cuộc anh có muốn quả đào kia hay không?” Lâm Sở Nhai giơ sách lên, nhìn anh hỏi.

 

“Tôi quên rồi, không biết đã xảy ra chuyện gì, bị mẹ tôi đánh thức!” Trang Hạo Nhiên lại bật cười nói.

 

“Aiz! Đây không phải là một giấc mơ sao? Có gì đáng để thảo luận? Chẳng lẽ ông bà già trong mơ muốn cho anh một đứa con trai?” Lâm Sở Nhai trực tiếp cầm quyển sách phụ nữ mang thai bốn mươi tuần tuổi lật xem tới xem lui, vừa xem vừa nhớ tới vợ mang thai, thật đắc ý, muốn cười!

 

Trang Hạo Nhiên quay mặt sang, mắt lé nhìn anh, hận không thể ném tài liệu vào mặt anh, kêu lên ầm ĩ: “Cậu giỏi đấy! Đừng ở trước mặt ông đây xem loại đồ vậy này, nếu để mẹ tôi nhìn thấy, lại muốn mang tôi đi làm kiểm tra!! Làm ba có gì đặc biệt hơn người? Tương lai con gái của tôi nhất định ưu tú hơn đám súc sinh các người!”

 

“Chẳng may sinh con trai thì sao?” Lãnh Mặc Hàn tức giận nhìn anh bật cười nói.

 

“Không thể nào!” Trang Hạo Nhiên trực tiếp xoay người, hết sức kháng cự nói: “Nhất định sẽ là con gái!”

 

“Nhìn dáng vẻ của anh kìa!” Lâm Sở Nhai tay cầm sách, liếc mắt thật khinh bỉ nhìn anh một cái, mới vừa muốn cất bước đi về phía trước, cũng đã nghe được một tiếng gọi ầm ĩ rung chuyển trời đất: Lão đại —- Anh giật mình, thiếu chút nữa sách cũng rớt xuống.

 

Trang Hạo Nhiên cùng Lãnh Mặc Hàn cũng nghi ngờ nhìn trước mặt người.

 

Tào Anh Kiệt đau lòng khổ sở một trận chạy tới trước mặt Trang Hạo Nhiên, cảm thấy không công bằng kêu lên ầm ĩ: “Lão đại! Tại sao tôi không thể làm rể phụ? Mấy anh em đã nói cùng sống cùng chết!! Hiện tại anh kết hôn chuyện lớn như vậy, tôi nhất định muốn làm rể phụ! Tại sao tôi có thể bị thay thế? Tôi muốn làm rể phụ, tôi nhất định muốn làm rể phụ!”

 

Trang Hạo Nhiên thật khó hiểi nhìn trực tiếp anh nói: “Cậu không phải đã kết hôn rồi sao? Theo phong tục quy định đàn ông đã kết hôn không thể làm rể phụ!”

 

“Đúng vậy! Ai bảo cậu kết hôn sớm chứ! Lúc ấy cậu cua được vợ thì muốn kết hôn ngay lập tức, chậm rãi cũng không được, cậu giống như bị chó cắn!” Lâm Sở Nhai khom người nhặt tập sách mang thai của mình, lầm bầm anh mới vừa làm mình giật mình, chẳng may dọa thai nhi thì sao?

 

“Tôi không chịu!!” Tào Anh Kiệt cố ăn vạ, kêu lên ầm ĩ: “Tên đàn ông Thục Dao kia cũng có thể làm dâu phụ, tại sao tôi không thể làm rể phụ!”

 

Phốc!

 

Hai người Lâm Sở Nhai cùng Lãnh Mặc Hàn không nhịn được cười.

 

Trang Hạo Nhiên trực tiếp cầm tài liệu lên, vỗ đầu Tào Anh Kiệt một cái, mới hung tợn nói: “Đám súc sinh các người, cả ngày lẫn đêm đều gọi thư ký của tôi là đàn ông! Các cô giống như đàn ông chỗ nào? Giống như đàn ông chỗ nào? Cậu mới là phụ nữ!! Mới vừa giải quyết Tiêu Đồng xong, bây giờ cậu lại tới phiền tôi!! Thục Dao cũng không phải là người dễ thương lượng giống như Tiêu Đồng! Đến lúc đó nếu như cô ấy la hét, giết cậu, tôi mặc kệ!”

 

Tào Anh Kiệt vẫn ủy khuất nói: “Nhưng tôi muốn làm rể phụ, anh kết hôn chuyện lớn như vậy, tại sao có thể không có tôi? Tôi mặc kệ, tôi muốn làm rể phụ!”

 

Trang Hạo Nhiên không để ý đến anh, nhanh chóng cất bước đi về phía trước.

 

“Lão đại! Anh đừng thiên vị ba người bọn họ! Tôi chính là muốn làm rể phụ! Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ đi đầu quân cho Tổng Giám đốc Tưởng!” Tào Anh Kiệt bức ép, lời này cũng nói ra được!!

 

Trang Hạo Nhiên nghe nói như vậy, lập tức xoay người, vẻ mặt căng thẳng nhìn Tào Anh Kiệt!!

 

“Cậu tự đâm đầu vào chỗ chết sao! Lúc ấy Thái Hiền làm việc cho chủ tịch, bây giờ anh ấy bị lưu đày tới Châu Phi vẫn chưa về, tôi đoán chừng cậu muốn bị thiến rồi!” Lâm Sở Nhai không nói hai lời liền nhào qua, lập tức giữ chặt cổ của Tào Anh Kiệt, muốn cùng anh vật lộn thành một đoàn!

 

Trang Hạo Nhiên nhìn tên súc sinh đáng chết này, tức giận trợn mắt một cái, lúc này mới vừa muốn đi về phía trước, lại phát hiện bên cạnh không khí trống trơn, liền nghi ngờ hỏi: “Lạc Hoành đã đi đâu? Cả ngày không có thấy cậu ấy!”

 

Lãnh Mặc Hàn nghe vậy, mặt hơi nở nụ cười, lại im lặng không lên tiếng.

 

Vườn nho!!

 

Tiêu Đồng mặc đồng phục màu đen, buộc tóc đuôi ngựa thật cao, tay cầm tài liệu, cuốn vào nhau, đứng ở dưới sân khấu khổng lồ dựng cảnh theo kiểu Hollywood, nhìn danh sách khách mời tham gia biểu diễn, đang nói chuyện gì đó cùng Tổng đạo diễn, mới vừa nói tới màn trình diễn của M2M thì cánh tay bị người lập tức nắm mạnh, khuôn mặt cô lộ ra kinh ngạc xoay người, không ngờ nhìn thấy Tô Lạc Hoành tức giận đứng ở trước mặt của mình, nói: “Cô muốn tránh tôi tới khi nào? Tính toán lão đại tổ chức xong hôn lễ, trở về nước Anh đúng không?”

 

Hôm nay anh mới nghe được trụ sở chính thông báo cho Tiêu Đồng, tức giận đến nắm chặt phong thư màu xanh nhìn người trước mặt.

 

Tiêu Đồng cũng im lặng nhìn anh.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *