Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1332
Chương 1332: KẾT THÚC (72)
“Tôi tránh anh lúc nào?” Tiêu Đồng nhìn Tô Lạc Hoành bất đắc dĩ nói.
Tô Lạc Hoành lại nhìn Tiêu Đồng, nghiêm túc khó được, bất đắc dĩ cười khổ nói: “Chẳng lẽ không đúng sao? Kể từ sau ngày chúng ta ở bên nhau, cô vẫn trốn tránh không gặp tôi, nói bận chỗ này bận chỗ kia, thậm chí ngay cả biệt thự cũng không về! Chúng ta thẳng thắn một chút, Tiêu Đồng! Tôi cũng không phải loại người quấn chặt lấy, nếu cô không thích, tôi đương nhiên sẽ không miễn cưỡng cô! Chỉ là cô ít nhất phải cho tôi một đáp án, đừng để tôi tìm cô khắp nơi như kẻ ngốc, trong lòng sợ đến không chịu nổi! Chúng ta vẫn có thể làm lại bạn bè!”
Tiêu Đồng nghe nói như vậy liền chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Tô Lạc Hoành bình tĩnh hỏi: “Là thật— Có thể làm lại bạn bè sao?”
Trái tim đập bùm bùm một tiếng.
Tô Lạc Hoành nhìn Tiêu Đồng, hai tròng mắt hơi lóe lên, cảm giác một luồng hơi nghẹn trong lồng ngực, thở không ra được, nuốt không vào, anh do dự một lát, mới cố căng mặt nói: “Đúng —- Đúng vậy! Vẫn có thể làm lại bạn bè! Cho tới nay— Chúng ta không phải chung đụng như bạn bè sao? Nếu như cô cảm thấy ở bên tôi không vui, tôi đương nhiên phải tôn trọng ý kiến của cô.”
Tiêu Đồng nghe nói như vậy, tròng mắt hơi híp, tức giận nhìn Tô Lạc Hoành.
Hai tròng mắt Tô Lạc Hoành cũng hơi chớp một cái, sắc mặt căng thẳng nhìn cô.
Tiêu Đồng thở phì phò, lại bất đắc dĩ nhìn người này nói: “Anh không xem thư sao?”
“Tôi không muốn xem!” Tô Lạc Hoành cứ nắm lá thư, nhìn Tiêu Đồng nói: “Bất cứ câu chuyện phim nào tình tiết cũng đều giống nhau, hoặc là không phải nói khi anh mở lá thư này thì tôi đã ở trên máy bay rồi, hoặc là khi anh thấy lá thư này thì tôi đã chết rồi, hoặc tôi đã trở thành cô dâu của một người khác rồi— Tóm lại sau khi ngủ một giấc, loại thư từ này đều không phải chuyện tốt! Mặc Hàn không phải là như vậy sao?! Tôi không muốn xem! Một chữ cũng không muốn xem! Tôi chỉ biết cô muốn trở về nước Anh, tôi không chịu nổi chuyện này!”
Tiêu Đồng lại cười như không cười nhìn Tô Lạc Hoành.
“Thư ký Tiêu!” Tổng đạo diễn đứng ở đầu kia sân khấu, tay cầm danh sách biểu diễn, nhìn về phía Tiêu Đồng gọi gấp: “Làm phiền cô tới đây một chút! Chúng ta đối chiếu danh sách biểu diễn một lần nữa.”
“Được!” Tiêu Đồng nghe nói như vậy, lập tức xoay người muốn đi về phía sân khấu, không ngờ cánh tay của mình bị người nắm chặt, cô ây da một tiếng, cả người đã bị người mạnh mẽ lôi đi.
Tô Lạc Hoành thở phì phò, liều mạng lôi Tiêu Đồng đi về phía một góc khuất nào đó trong rừng nho phía sau sân khấu, cuối cùng trực tiếp ném cô tới bên tường vườn nho, lúc này mới căng thẳng tức giận nhìn cô, nói: “Cô để ý tới tôi được không? Mấy ngày nay tôi cũng sắp muốn điên rồi! Nếu cô cảm thấy trước kia tôi thích đùa giỡn thích càn quấy, cô tát tai tôi là được! Nhưng tôi chịu không được cô hờ hững với tôi như vậy, không chịu nổi!”
Tiêu Đồng tựa người vào trên tường, lúc này khuôn mặt lộ ra kích động, nhìn Tô Lạc Hoành cũng cao giọng nói: “Này, anh đây là có chuyện gì? Anh có hiểu tôi hay không hả? Hay là không phải thích tôi? Tôi còn không có ngốc đến mức kia, cùng anh trải qua đêm liền không quan tâm bỏ đi! Tại sao tôi phải làm như vậy chứ? Mấy ngày nay tôi thật sự rất bận rộn! Rõ ràng để lại thư cho anh, lại không xem!”
“Rốt cuộc cô viết gì bên trong?” Tô Lạc Hoành giơ thư, nhìn Tiêu Đồng kích động hỏi gấp!!
Tiêu Đồng tức giận nhìn anh một cái, lập tức vươn tay cầm lấy lá thư, roẹt một tiếng, xé ra, rõ ràng là hai tờ vé vào cửa xem M2M biểu diễn, cô lập tức giơ lên hai tấm vé vào cửa này, mới nhìn anh nói: “Hai tờ vé của M2M này là tôi vốn định mời anh xem cùng! Tháng mười bọn họ sẽ tới trong nước tham gia biểu diễn, tôi trở về nước Anh là bởi vì lão đại có việc gấp, phái tôi trở về xử lý một tháng! Đoán chừng— Tôi sẽ tranh thủ về vào thời gian biểu diễn — Cho nên nhắn lại muốn anh chờ tôi một chút thôi— Mấy ngày nay tôi thật rất bận rộn! Vì hôn lễ của lão đại bận muốn chết, anh không phải cũng bận rộn sao?”
Cô gái này nói xong, tay cầm hai tờ vé vào cửa buổi biểu diễn, mặt lộ vẻ mệt mỏi cùng hờn dỗi cúi đầu.
Trái tim Tô Lạc Hoành đập bùm bùm một tiếng, nhìn dáng vẻ hờn dỗi rất đáng yêu của cô gái trước mặt, kích động dâng trào một trận, nhưng vẫn có chút không thể tin, kích động vui sướng thở dốc, nhưng lại thấp thỏm nói: “Cô— Cô nói là thật sao? Quả thật— Không có hối hận chứ?”
Tiêu Đồng ngẩng đầu lên, nhịn cười, tức giận nhìn anh, nói: “Anh nói hối hận là chuyện gì? Buổi biểu diễn sao?”
Tô Lạc Hoành cúi đầu, vẻ mặt hơi lộ ra một chút ngượng ngùng nhìn cô, nghĩ tới đêm đó, khoảnh khắc cô lôi kéo mình đi vào phòng, đến nay nhớ lại cũng chợt cảm thấy cực kỳ kích động — Anh lại nhấc mí mắt, mang theo một chút dịu dàng thật rõ ràng nhìn cô gái trước mặt.
Tiêu Đồng cũng hơi nở nụ cười ngượng ngùng có chút ngọt ngào, dịu dàng kín đáo nhìn Tô Lạc Hoành, do dự một lát, lúc này mới bước tới một bước, tay nắm nhẹ cánh tay của anh, nghiêng tới trước nhẹ nhàng hôn lên môi mỏng của anh.
Trái tim của Tô Lạc Hoành lại đập bùm bùm một tiếng, rũ mí mắt, kích động nhìn cô gái trước mặt, anh có thể nói mình rất ưa thích loại cảm giác này không?
Tiêu Đồng giống như biết anh thích loại cảm giác này, hơi nuốt cổ họng khô khốc, quay mặt sang nhìn sân khấu náo nhiệt một cái, sau đó bất chấp tất cả đưa hai tay ra kéo cổ của Tô Lạc Hoành # đã che giấu #
Tiêu Đồng giống như cảm thấy Tô Lạc Hoành thật cuồng nhiệt, cô lập tức hơi xấu hổ đẩy anh ra, đỏ mặt nói: “Được rồi— Tôi phải làm việc. Để người ta thấy được không tốt.”
“Có gì không tốt?” Tô Lạc Hoành lập tức ôm chặt eo của Tiêu Đồng, cúi xuống, thật ngọt chết người khàn khàn nói: “Chúng ta đi về nghỉ một chút đi. Trở về một chút thôi— Hả? Tôi không chịu nổi—“
Lời này hết sức mạnh mẽ, hết sức khát vọng.
Trong lòng Tiêu Đồng cũng kích động sôi trào, nhưng vẫn lý trí ngẩng đầu, nhìn anh cười nói: “Không được. Thật rất bận rộn, hôm nay sẽ phải bắt đầu dựng sân khấu, có quá nhiều chuyện phải làm trong thời gian hôn lễ.”
Tô Lạc Hoành lại nhìn cô một cái, lập tức bá đạo ôm lấy cô, lại tránh vào trong rừng nho rậm rạp, bóng tối từng hồi phủ xuống, quả nho trong suốt mượt mà, đầy đặn mọng nước, nhẹ nhàng hái quả nho hồng bỏ vào trong miệng, nhâm nhi thưởng thức, nhất định là ngọt ngào—
Hai bóng đen ôm nhau thật chặt, truyền đến một chút tiếng thở dốc.
Sân khấu đang dựng cảnh.
Tổng đạo diễn mặc quần áo màu đen, đội mũ lưỡi trai, tay cầm máy điện đàm, đứng ở trong sân khấu, chỉ vào thảm cỏ xanh xanh đã bắt đầu trải ra ở giữa vườn nho, nói: “Mở rộng sân cỏ thẳng đến cửa ra vào, đến lúc đó cửa ra vào sẽ dựng sân khấu khổng lồ mộng mơ!! Nhớ đấy!! Chừa lại khoảng cách ít nhất gần mười mét, hỏi thư ký Tiêu một chút chiếc giá mềm khi nào bộ phận mua hàng đưa đến— Hả? Thư ký Tiêu đâu?”
Ông quay người lại, đứng ở trên sân khấu thật cao, nhìn khắp nơi.
“Tới rồi, tới rồi!” Tiêu Đồng mặc váy đồng phục màu đen, sửa nhẹ áo sơ mi màu xanh nhạt một chút, tay cầm danh sách biểu diễn, đi tới mỉm cười xin lỗi, nói: “Xin lỗi, có chút việc chậm trễ, anh mới vừa nói cái gì—“
Bên kia sân khấu lại bắt đầu bận rộn.
Một chỗ khuất trong vườn nho.
Tô Lạc Hoành tựa vào trên mặt tường, mặt lộ ra nụ cười mờ ám, giống như nhớ lại từng điểm từng điểm kích thích hai người vừa ở bên nhau, nhất là lúc “Sôi trào”, anh lập tức kích động xoay người đưa ra năm móng vuốt bám trên tường giống như con thằn lằn, cắn chặt môi dưới, ngọt ngào nghĩ nghĩ, lúc nảy hai người đã hẹn cùng nhau xem M2M biểu diễn, anh cười đắc ý một trận, mới vừa mất hồn xoay người, nhưng lập tức bị bóng người trước mắt dọa anh giật mình kêu to một tiếng —
Tưởng Văn Phong mặc sơ mi kẻ ô trắng xanh cùng quần jean trắng, trên đầu đội mũ rơm rất không hợp với anh, tay cầm một cái cuốc, cả người đổ mồ hôi cuốc đất vừa mệt mỏi thở phì phò, vừa tức giận nhìn Tô Lạc Hoành một cái, biết lúc nảy anh trốn vào trong rừng nho rậm rạp làm chuyện gì, nhưng anh đã mệt mỏi không muốn nói gì thêm, tiếp tục khom người cuốc đất—
Tô Lạc Hoành mở to hai mắt, con ngươi trợn to nhìn anh.
Trang Hạo Nhiên nói nếu như bay trên trời, bơi trong nước cũng không kiểm soát được anh, vậy thì để cho anh nếm thử một chút mùi vị đất bằng, nơi này có gần tám mươi mẫu đất trồng nho, từ bón phân, xới đất đến công việc thu họach sau này đều là anh làm, giao cho anh trông coi, lần này ngay cả Tưởng Thiên Lỗi cũng không giúp anh, mà hộ chiếu của mình thì bị Trang Hạo Nhiên tịch thu, bọc lại đóng gói, bỏ vào phía dưới hòm thủy tinh nuôi thằn lằn độc, dùng đá cuội chôn lấy.
Người này có thù phải báo đấy!
Tưởng Văn Phong vừa mệt mỏi muốn vung cuốc, lại nghe được chút nữa Tổng Giám đốc Trang muốn đích thân tới nếm thử nhóm champagne đầu tiên “Băng bươm bướm” theo chủ đề khách mời tiệc cưới được Bác Dịch sai người đưa tới, anh nghe đến tên Trang Hạo Nhiên lập tức hoảng sợ đến đánh rơi cuốc, chạy lấy người!!

