Người tình nhỏ bên cạnh Tổng Giám đốc-Chương 1336
Chương 1336: KẾT THÚC (76)
Đã đến giờ, biệt thự nhà họ Trang cuối cùng chậm rãi mở ra, mười mấy người giúp việc mặc váy đồng phục màu bạc, bên hông buộc đai lưng đỏ thẫm, thắt búi tóc trang nhã, được quản gia hướng dẫn nhanh chóng chia ra đứng hai hàng, khuôn mặt nở cười ngọt ngào thận trọng trước đội ngũ quay phim chụp ảnh, theo thời gian trôi qua, cuối cùng từ trong biệt thự một chiếc Rolls-Royce phiên bản dài màu xanh bạc chậm rãi lái ra, chiếc Rolls-Royce màu xanh bạc giá trên trời có giá trị 1,2 tỷ, bất kể là từ logo đến thân xe đều là loại chất liệu hàng không, đường nét sườn xe như một tác phẩm nghệ thuật xuất hiện trên cuộc đời này, không khỏi lóe ra ánh sáng cao quý giống như ông hoàng, chỉ thấy tài xế dẫn đầu chậm rãi lái chiếc Rolls-Royce, vòng hoa cưới kim cương tinh khiết trước đầu xe hấp dẫn sự chú ý của mọi người.
Từng viên kim cương tinh vi chế tạo thành vòng hoa cưới ở ánh mặt trời làm người chói mắt, hấp dẫn nhất chính là đôi “Tượng cô dâu chú rể ” đặt ở trước thiên thần nhỏ tại thân xe làm bằng kim cương xanh 210 karat do Ân Sĩ Hoa cung cấp, trước đó, viên kim cương lớn đứng hàng thứ bảy trên thế giới này vẫn được đặt ở trong viện bảo tàng của nhà họ Ân, nay thấy cháu trai kết hôn liền dốc hết tất cả để cho cháu trai đủ đầy và hạnh phúc.
Trong sự chờ mong của mọi người, chiếc Rolls-Royce chậm rãi lái ra biệt thự nhà họ Trang, dựa theo lộ trình đã được nghiên cứu chạy về phía trước, lập tức từng đợt tiếng động cơ ô tô truyền tới, Lâm Sở Nhai cùng Tô Lạc Hoành, Tào Anh Kiệt, Lãnh Mặc Hàn toàn bộ đều lái Pagani Zonda Revolucion màu bạc theo sát chiếc xe hoa này tiến về phía trước, sau đó mười rể phụ mới chậm rãi đi ra, từng người đều là thanh niên có phẩm tính ưu tú và tài giỏi, bao gồm Tưởng Văn Phong, toàn bộ mặc tây trang màu đen, cài corsages hoa hồng champagne, cũng im lặng chỉnh tề tiến lên, sau đó mới tới mười hai nam hoa đồng đi cùng người giúp việc chậm rãi lên xe—
Gần một trăm chiếc ô tô màu đen của tập đoàn Hoàn Cầu cũng chậm rãi chạy về phía trước, ngồi bên trong tất cả đều là lãnh đạo cấp cao của Hoàn Cầu, đại biểu cả tập đoàn biểu đạt thành ý cao nhất với chủ tịch Đường và con gái.
Tại trong thời khắc long trọng, đoàn xe tràn đầy khí thế chậm rãi chạy về phía trước, mà biệt thự giống như cung điện của nhà họ Trang là tiếng người náo nhiệt, tất cả người tham dự lễ của nhà họ Trang cùng nhà họ Ân đều tụ tập ở đại sảnh phong cách châu âu sang trọng, hai bên đại sảnh trưng bày vật tượng trưng điềm lành cần có sau khi cô câu chú rể kết hôn chính thức về chung nhà tối nay, Ân Nguyệt Dung mặc váy lễ màu tím đậm hiếm thấy, tết búi tóc hết sức trang nhã, cánh tay quấn áo choàng, đi đi lại lại, một lát căn dặn chồng lúc dự lễ cần chuẩn bị cái gì, một lát lại dặn người giúp việc phải mời cha mẹ ngồi vào bàn trước, bởi vì đến lúc đó sẽ có thật nhiều rất nhiều khách quý tham dự lễ, tiếng bước chân giày cao gót, va chạm truyền đi vang dội.
Trang Ngải Lâm mặc váy dài cúp ngực xếp li màu xanh nhạt, tết búi tóc thanh lịch, đeo dây chuyền kim cương gần một một trăm triệu, trang điểm tinh tế, khuôn mặt lộ ra dáng vẻ nữ hoàng, một mình cất bước đi tới trước cầu thang xoắn mạ vàng màu trắng sữa, nhìn ba nhánh hành lang xa hoa giống như cung điện, cô trực tiếp đi về phía hành lang đầu tiên bên trái, trải qua tầng tầng cổng vòm, rốt cuộc bước lên chiếc thảm giá trên trời, đi tới trước hai cánh cửa ovan mạ vàng màu trắng sữa, lập tức vươn tay đẩy ra —-
Bên trong phòng khách xa hoa phong cách châu âu, LCD khổng lồ đang phát hình ảnh trước vòng thảm đỏ thật lớn của khách sạn Á Châu, rất nhiều khách quý đã đến chúc mừng trước, mặc dù Ủy viên Trương cùng Tô Điềm Thần vẫn còn chưa tới, nhưng vợ chồng Ân Sĩ Hoa cũng đã tới khách sạn Á Châu, chuẩn bị cùng người bạn cũ Tô Điềm Thần họp mặt trước một phen, khi nhân vật giống như Thái Sơn xuất hiện, lập tức thu hút các phóng viên xôn xao chụp hình, sau đó ngay cả Tử Hiền cùng cậu ấm cô chiêu nổi tiếng trong giới chính trị kinh doanh, mọi người mặc trang phục lộng lẫy xinh đẹp đứng ở trước ống kính chụp hình, mặt lộ nở cười ngọt ngào, theo người dẫn chương trình cao giọng thông báo, một chiếc Rolls-Royce màu đen cuối cùng chậm rãi dừng ở trước vòng thảm đỏ thẫm, Hạ Tuyết ảnh hậu quốc tế vẫn luôn được mong đợi nhất, người mặc váy yếm dài màu bạc, ngón tay đeo chiếc nhẫn khí phách nâng giữ bên trong đuôi váy lụa mỏng thật dài, tay cầm túi xách ngọc trai, khuôn mặt nở nụ cười đẹp nhất nhìn ống kính, vẫy tay với mọi người, mà đi cùng cô chính là ảnh đế quốc tế Hàn Văn Vũ, chỉ thấy Hàn Văn Vũ cao 1m87, mặc tây trang đen, đeo hoa cài áo màu đỏ, lộ rõ sức hấp dẫn đương thời, vẫy tay với phóng viên truyền thông, sau đó thật tự nhiên và phong độ kéo nhẹ hông của Hạ Tuyết, cùng nhau hướng về phía ống kính, tiếp nhận phỏng vấn cùng chúc mừng cô câu chú rể, hạnh phúc trăm năm, bạc đầu trăm năm —
Một chiếc Rolls-Royce màu bạc khác cũng chậm rãi lái tới, Hi Văn là con gái lớn của nhà họ Hàn, mặc áy ngắn màu bạc cùng màu với mẹ, tết búi tóc như tiểu thư trưởng thành, trên trán đội chiếc mũ dạ nhỏ kiểu anh, mặt lộ ra nụ cười khéo léo đáng yêu, tay cầm túi xách ngọc trai, mang giày cao gót nho nhỏ, một mình đi tới bên cạnh mẹ —“Một nhà ba người” đang tiếp nhận chụp ảnh của mọi người, Hàn Văn Vũ lại nhớ kĩ lời của anh trai, chỉ có thể nhẹ kéo bên hông chị dâu, không thể đụng vào cánh tay, không thể nắm tay, mặt đành phải nở nụ cười đẹp trai, hướng về phía ống kính vẫy tay chào—
Trang Ngải Lâm lẳng lặng nhìn khách quý đã đến hiện trường trong màn hình TV, khuôn mặt hơi lộ ra biểu cảm kích động, chậm rãi chuyển mắt, rốt cuộc nhìn thấy em trai mặc tây trang trắng, cổ áo mở ra, đôi tay chống nhẹ trước cửa sổ sát đất, hơi cúi đầu, dáng vẻ thâm trầm không biết đang suy nghĩ cái gì, hai tròng mắt sáng rực, nhưng chính là dáng vẻ lạnh nhạt này cũng đã lộ rõ sức hấp dẫn phóng khoáng, lúc nào nhìn em trai cũng đều đẹp trai nhất, cô chậm rãi nở nụ cười, một mình cất bước đi tới trước mặt em trai —
Trang Hạo Nhiên lập tức đứng thẳng người, hai tròng mắt hào hứng nhìn chị gái, giống như thật căng thẳng thấp thỏm nói: “Chị! Em thật căng thẳng! Chuyện này có phải nằm mơ không?”
Trang Ngải Lâm hơi nở nụ cười, lại im lặng không lên tiếng từ bên ghế sa lon lấy ra hoa cài áo Thần Điểu màu vàng nhạt có ý nghĩa đặc biệt, cài lên cho em trai, lại vươn tay hơi sửa sang lại cổ áo sơ mi đứng lên, cầm lên cà vạt màu bạc so cuối, mới nói: “Mơ cũng không có tốt đẹp như vậy. Cậu và Khả Hinh đã rất khó khăn đi tới, xứng đáng được mọi người chúc mừng—“
Trang Hạo Nhiên nghe chị gái nói như vậy, trong lòng lập tức cảm thấy ấm áp, khuôn mặt lộ ra nụ cười kích động, nhìn chị.
Tâm trạng của Trang Ngải Lâm vui vẻ hiếm thấy, lại sửa sang tây trang phẳng phiu cho em trai, nhìn thoáng qua thật hài lòng, mới ngẩng đầu lên nhìn anh, thật lòng nói: “Cố lên!! Một chút nữa, biểu hiện tốt một chút.”
Trang Hạo Nhiên nhìn chăm chú vào chị gái, hai tròng mắt lóe lên ánh sáng hấp dẫn, mỉm cười gật đầu một cái.
Xe hoa thật tràn đầy khí thế chạy tới nhà họ Đường, Đường Khả Hinh cũng đang thực hiện nghi thức quỳ lạy long trọng, ngoài ba quỳ chín lạy, sau khi tiếp nhận lễ dạy dỗ của tổ tiên ông bà, mới nhận lấy đôi chim nhạn tượng trưng cho điềm lành đối với chú rể cô dâu chậm rãi thả bay lên bầu trời xanh, bà cụ Chu nghe nói xe hoa cũng dần dần chạy tới nhà họ Đường, lập tức chỉ huy tất cả người giúp việc mang ra đồ cưới của Đường Khả Hinh, tổng cộng có 12 món báu vật vô giá và một hòn đảo nhỏ nghỉ mát tư nhân của nhà họ Tô, nhà họ Trương lại tặng bức bình phong phượng hoàng gỗ trinh nam tượng trưng cho thân phận vô cùng cao quý sau này, đây ngụ ý là tiểu thư cao quý này sẽ nhận được tình yêu của nhân vật cao quý, mà Đường Chí Long mang 30% quyền cổ phần Hoàn Cầu do ông cụ Tưởng đã di ngôn trả lại, đưa hết cho con gái làm của hồi môn đắt giá nhất trong lịch sử.
Đám phóng viên nghe thấy danh mục quà tặng đồ cưới này, sôi nổi kêu lên kinh hãi.
Trong không khí long trọng này, bà cụ Chu sai người giúp việc trải rộng tấm thảm đỏ thẫm trước bàn bát tiên, thẳng đến đoạn đường “Đèn kết hôn”, khi xe hoa cuồn cuộn chạy tới, bà lại tự mình tay kéo cánh tay Đường Khả Hinh, dùng giọng điệu hết sức uy nghiêm nói: “Đường tiểu thư, cô là con gái sắp theo chồng, tự nhiên biết ngụ ý của 99 bước này, chỉ còn lại một bước, chút nữa nhớ nghe tôi và các bà mối, lúc bắt đầu nghi thức, ngẩng đầu bước đi ra ngoài, tượng trưng hôn nhân tương lai, thân phận cô dâu cẩn trọng cao quý, hơn nữa phải nhớ lấy, từ giờ trở đi, mặc kệ cô có lưu luyến cỡ nào, cô cũng không thể quay đầu lại, bởi vì bắt đầu từ lúc này, ngôi nhà ở phía sau cô, không phải là nhà của cô nữa—“
Đường Khả Hinh nghe nói như vậy, hai tròng mắt dần dần rưng rưng, nhưng vẫn theo gió, theo bươm bướm bồng bềnh, cách một tầng màu đỏ mông lung mộng ảo, nhìn đoàn xe mộng ảo đã tới, nhất là chiếc Rolls-Royce màu xanh bạc phát ra ánh sáng thật tôn quý, giống như có thể cảm nhận được ngụ ý thân phận long trọng này, chậm rãi tiến tới gần, trong lòng cô cuối cùng sôi trào, kích động gật đầu một cái—
“Vậy đi thôi! Xe hoa đã tới! Nhớ lấy, không thể quay đầu lại!” Bà cụ Chu không nói hai lời, liền để bà mối đỡ Đường Khả Hinh ngẩng đầu một cái, từng bước từng bước đọc nhỏ lời tượng trưng điềm lành, hết sức chậm rãi đi về phía trước—
Tất cả phóng viên rối rít tranh nhau nâng cameras quay chụp bóng dáng xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Đường Khả Hinh.
Đám người Đường Chí Long cùng Lý Tú Dung, bởi vì là người đầu bạc không thể dự lễ, liền một mình đứng ở trong sảnh đường len lén lau lệ, đám người Tô Linh cùng Tô Thụy Kỳ hết sức kích động đi tới phía trước nhìn bóng lưng Đường Khả Hinh —
Hai tròng mắt Đường Khả Hinh càng rưng rưng, đi qua chúng lãnh đạo cấp cao của Hoàn Cầu cung kính tặng quà, rốt cuộc bước lên thảm đỏ thật dài, thật kích động đi về phía xe hoa, nhìn tài xế mặc đồng phục màu trắng, cung kính mở cửa xe cho mình, cô ngưng thần khoảng năm phút, cuối cùng gần như căng thẳng đến không thở nổi ngồi vào xe hoa, khi đuôi váy thật dài quét nhẹ vào bên trong buồng xe sang trọng, cả người cô giống như trào lên một cảm giác gần như thiêng liêng, lại không nhịn được muốn xoay người quay đầu lại, muốn ngắm nhìn cha mẹ—
“Tiểu thư! Không nên quay đầu lại!” Thơ Ngữ hoảng sợ ngăn cản Đường Khả Hinh nói: “Tuyệt đối— Không nên quay đầu lại! Đây là con đường cô vô cùng khó khăn mới đi tới được — Đừng quay đầu lại nữa—“
Nước mắt Đường Khả Hinh chảy xuống, lại thật kích động nghẹn ngào khóc, tiếng “Khóc gả” nức nở kia nghe càng cảm động, giống như bươm bướm bồng bềnh trong giấc mơ —

