Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 76

Chương 76: Thần trợ công

 

“Lê nhi! Ngươi ở bên trong sao?”

Đang lúc này, bên cạnh xe ngựa đột nhiên vang lên tiếng của Mặc An Tri.

Nghe được lời này, Mộ Lê đáy mắt sáng ngời.

“Có!” Rõ ràng tiếng nói tràn đầy kinh hỉ, người tới cứu nàng!

“Ta vừa mới đi tới phủ ngươi đón ngươi, Mộ bá bá nói ngươi đã đi rồi, ta đoán ngươi đã bị Dung Tử Khiêm bắt tới trong xe ngựa của hắn.” Trong giọng điệu của Mặc An Tri có vài phần oán hận: “Đều do ta đi muộn vài bước!”

“Không muộn! Không muộn!” Mộ Lê cũng mặc kệ cách xe ngựa, đối phương có thể nhìn thấy được hay không, liên tục lắc đầu, lắc như là cái trống bỏi.

“Vậy được! Ngươi ra cưỡi ngựa đi! Trong xe ngựa rất nhàm chán!” Mặc An Tri nhìn nhìn bốn phía, ánh mắt thoáng nhìn, lại chuyển qua trên xe ngựa: “Ta xem ngồi xe ngựa đều là hậu cung nương nương cùng các tiểu thư quan gia, một đám nhu nhược muốn chết……”

“Được rồi! Ta tới!” Mộ Lê đứng lên liền chuẩn bị từ trong xe ngựa đi ra ngoài.

Lại không ngờ Dung Tử Khiêm bỗng nhiên động ngón tay, thân mình Mộ Lê lại không tự giác ngồi trở về lần nữa, ngã ở trên xe ngựa, đầu đâm một cái “Đông”.

“Dung Tử Khiêm, ngươi làm gì?” Tiếng nói Mộ Lê chứa đầy vô tận tức giận, vuốt cái trán đáng thương của mình, ném qua Dung Tử Khiêm một ánh mắt cực kỳ bất mãn, hung hăng liếc mắt một cái nhìn trừng hắn.

“Ngươi không nghe ra Mặc An Tri đang nói ngươi không phải nữ nhân?” Dung Tử Khiêm rốt cuộc buông quyển sách trên tay, nhìn Mộ Lê, nhẹ nhàng nhíu mày.

Mộ Lê xoay qua đầu nghĩ nghĩ, hình như là ý tứ như vậy.

“Lê nhi, ngươi đừng nghe Dung Tử Khiêm nói lung tung, hắn rõ ràng đang châm ngòi ly gián……” Mặc An Tri vội vàng giải thích: “Ý tứ ta là nói ngươi không giống những nữ nhân kia ……”

Nghe được Mặc An Tri giải thích, Mộ Lê vô cùng tán đồng gật gật đầu, lại chuyển ánh mắt qua trên mặt Dung Tử Khiêm: “Ta cùng Mặc An Tri cảm tình thật tốt, nơi nào dễ dàng bị người châm ngòi ly gián như vậy?”

“Đúng vậy, đúng vậy!” Mặc An Tri ở ngoài xe ngựa tán đồng nói: “Chính ngươi ngồi xe ngựa là được, làm gì một hai phải lôi kéo Lê nhi cùng ngươi? Bên ngoài các nam nhân cũng cưỡi ngựa, chẳng lẽ ngươi không muốn cưỡi ngựa, cho nên mới nhất định muốn lôi kéo Lê nhi cùng nhau ngồi xe ngựa? Như vậy ngươi cũng có một lý do tốt lấp kín miệng lưỡi thế gian ……”

Mặc An Tri còn chưa nói xong, đáy mắt Dung Tử Khiêm xẹt qua một tia sương mù, bỗng nhiên bên ngoài Mặc An Tri đau hô một tiếng, cả người thần không biết quỷ không hay từ trên ngựa ngã quỵ xuống.

“Đây vẫn là nhẹ, lần sau còn dám nói bậy, thì không chỉ như thế.” Dung Tử Khiêm trầm giọng cảnh cáo.

Cổ đại mã, thân hình cao lớn, lần này vì xuân thú lại cố tình chọn con ngựa cường tráng nhất, ngã xuống một cái, khẳng định không nhẹ.

“Hừ! Không nói thì không nói!” Mặc An Tri vỗ vỗ mông, từ trên mặt đất bò lên, búng búng bụi bậm dính trên y phục, vô cùng không tiết tháo nói.

Tên không tiết tháo này, trong lòng Mộ Lê vô cùng không thốt nên lời, xem ra Mặc An Tri cũng không phải đối thủ của Dung Tử Khiêm. Trông cậy vào hắn…… Ân, vẫn là ôm đùi Tiểu Dung Dung, dỗ hắn vui vẻ tương đối đáng tin cậy.

Mặc An Tri bò dậy xong, bên miệng nhỏ giọng lẩm bẩm một tiếng: “Võ công cao ghê gớm a, nói không chừng nơi nào đó ta lợi hại hơn ngươi? Hừ!”

“An thế tử, ngài làm sao vậy?”

 

Ngoài xe ngựa, đột nhiên truyền đến một tiếng ồn ào.

 

Đi theo bên cạnh thánh giá không ít thị vệ nhìn thấy Mặc An Tri đang êm đẹp đột nhiên từ trên ngựa ngã xuống, vẻ mặt không thể tin.

 

Tại sao đang cưỡi ngựa đàng hoàng, nói té xuống thì té xuống rồi?

 

An thế tử võ công cao cường, kỹ thuật xạ tiễn của hắn chẳng lẽ không phải năm đó sau khi tiên đế gia thoái vị, tay cầm tay dạy sao?

 

Mọi người như thế nào đều không thể tin được một màn vừa mới thấy trước mắt.

 

“Ngày hôm qua bản thế tử không có nghỉ ngơi tốt! Vừa mới không cẩn thận ngủ ngồi trên lưng ngựa!” Mặc An Tri cắn răng, trừng mắt về phía xe ngựa Dung Tử Khiêm rời khỏi.

 

Thì ra là thế, lúc này mọi người mới lui lại, trong lòng mặc cảm.

 

Nhìn người ta một chút, ngồi ở trên ngựa xóc nảy như vậy đều có thể ngủ, nhưng thấy người cưỡi ngựa công phu đã đến một loại cảnh giới cao.

 

Tiếng nghị luận của mọi người một chữ không sót truyền vào trong lỗ tai Mộ Lê, khóe miệng của nàng không tự giác rút rút, Mặc An Tri ngay cả ngã xuống đất cũng tốt, đám người kia đều là ánh mắt gì a, dễ lừa gạt như vậy?

 

Có phải phóng rắm còn có một đám người sáp lại ngửi hay không? Là không giống người thường hay không?

 

“Ngươi thành thành thật thật đợi trong xe ngựa, ” Dung Tử Khiêm quay đầu nhìn về phía Mộ Lê: “Đừng muốn đi chung với hắn, nếu Mộ thân vương đã giao ngươi cho ta, ta dĩ nhiên có trách nhiệm bảo hộ ngươi, nếu còn dám hồ đồ. . . Chẳng lẽ ngươi còn muốn tới uyên ương nghịch nước một lần nữa?”

 

Phốc. . .

 

Nghe được lời này, Mộ Lê cảm giác mình suýt nữa thổ huyết bỏ mình.

 

Uyên ương nghịch nước?

 

Nghịch nước cái gì?

 

Biết rất rõ ràng Mộ Lê không thích nhắc tới chuyện đã xảy ra lần kia, hết lần này tới lần khác Dung Tử Khiêm bắt được cơ hội nhắc tới, nhưng lại không có cách nào với hắn.

 

Ngẫm lại kinh nghiệm tắm rửa lần trước. . . Mộ Lê không tự giác rụt rụt cổ.

 

Chung thân khó quên, một lần là đủ rồi, nàng không bao giờ … muốn nếm thử nữa. . .

 

“Cái gì uyên ương nghịch nước?” Ngoài xe ngựa, Mặc An Tri nghe được đối thoại người bên trong, nghi ngờ hỏi.

 

“Ngày đó trong cung, ta cùng nàng. . . Ân. . .”

 

Dung Tử Khiêm nói một nửa, Mộ Lê biến sắc, bỗng nhiên tay giơ lên, che miệng nam tử.

 

Mộ Lê tay nho nhỏ, mềm, lành lạnh, ôn nhu.

 

Cùng bờ môi Dung Tử Khiêm chạm nhau, đáy mắt Dung Tử Khiêm vốn tràn đầy trêu tức, cảm giác được nữ tử che lên miệng của mình, khó được nghe lời không có nói tiếp nữa, chỉ là đáy mắt vui vẻ dần dần sâu, con ngươi sáng lập lòe, nhìn xem khuôn mặt Mộ Lê có một chút đỏ lên, cùng với đáy mắt bối rối của nữ tử, nháy mắt cũng không nháy mắt.

 

“Ách. . . Không có gì, đừng nghe hắn nói mò!” Mộ Lê hướng phía ngoài của sổ xe nói ra: “Ngươi còn không biết người này sao! Miệng lưỡi độc ác nhất!”

 

Mặc An Tri nghĩ nghĩ, cũng có chút đạo lý, liền không có hỏi lại.

 

“Lê nhi, ngươi thật sự không đi ra cùng ta cưỡi ngựa?” Mặc An Tri có chút không quá cam lòng hỏi.

 

Mộ Lê há mồm liền chuẩn bị nói “Đi”, nhưng lại nhìn thấy ánh mắt Dung Tử Khiêm, rõ ràng đang uy hiếp mình, nếu dám đi, tất nhiên nói ra sự tình ngày ấy, liền sinh sôi nuốt trở về lời ra đến khóe miệng.

 

“Không đi! Ta mệt nhọc! Chính ngươi cưỡi ngựa đi!”

 

“Ừm!” ánh mắt Mặc An Tri rũ xuống có chút tối tăm, cỡi ngựa kéo ra một khoảng cách với xe ngựa.

 

Trong xe ngựa, xác định Mặc An Tri đi xa, Mộ Lê mới buông lỏng tay bụm lấy miệng Dung Tử Khiêm.

 

Nàng có chút ghét bỏ lau tay của mình trên áo bào Dung Tử Khiêm, sau đó mới thu tay trở về.

 

Hừ một tiếng, quay đầu đi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *