Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 78

Chương 78: Đồi núi náo nhiệt, người bất thiện

 

Nam tử trên đồi núi vẻ ngoài trắng nõn sạch sẽ, một người hào hoa phong nhã, một thân áo gấm cũng không phải nguyên liệu thượng thừa nhất, nhưng mặc ở trên người chính là hiển lộ hoàn toàn loại khí chất giống như ca ca nhà bên trên người hắn, bao gồm hắn nhăn mày, nhép môi, đều lộ ra một cảm giác ấm áp tùy ý.

Giờ phút này, ánh mắt hắn định ở trên mặt Mộ Lê, biểu tình quả nhiên là một bộ không thể hiểu được, hiển nhiên là bộ dáng chưa bao giờ gặp qua nữ tử trước mắt.

Nhưng trong ánh mắt nhiễm vài phần ý cười thực nhạt thực nhạt, hiển nhiên là vì Mộ Lê lớn mật mà cảm thấy kinh ngạc.

“Ta kêu Mộ Lê, ngươi là ai?”

“Thì ra là tiểu thư Mộ thân vương phủ, cửu ngưỡng cửu ngưỡng.” Nam tử giống như cung kính hướng tới Mộ Lê ôm quyền khom lưng vái: “Tại hạ là……”

“Mộ Lê! Ngươi chính là Mộ Lê?” Đang lúc này, chợt một giọng nữ tử vô cùng bén nhọn truyền tới, tiếng nói mang theo vài phần khắc nghiệt.

Ở đây ba người nghe được giọng nói này, đều quay đầu nhìn về phía người nọ.

Nữ tử ăn mặc váy áo hồng nhạt, tầng tầng lớp lớp, vô cùng nặng nề, bên hông nàng buộc một sợi dây vải, lụa mỏng tung bay, có thể lộ ra dáng người xinh đẹp của nữ tử, vẻ mặt kiêu căng, bộ dáng vênh mặt hất hàm sai khiến, giống như người nào đều không bỏ ở trong mắt.

Mộ Lê nhíu mày một cái, người này vừa nhìn chính là người tới không có ý tốt, hơn nữa giọng điệu như vậy, giống như nàng thiếu đối phương cái gì, Mộ Lê cau mày, trong lòng không khỏi buồn bực.

Trong trí nhớ, giống như lúc trước cũng không có đắc tội nhân vật nào đi?

Vậy nàng đối với mình như vậy là vì sao?

“Ta là Mộ Lê, vậy ngươi là người phương nào?” Mộ Lê nhíu mày hỏi.

“Lớn mật! Ngươi gặp được bản công chúa, còn không quỳ xuống?” An Doanh công chúa đột nhiên nhíu khuôn mặt nhỏ, hướng về phía Mộ Lê quát khẽ.

Nhìn tiểu nữ tử này mặt đầy vẻ cao ngạo, trong lòng Mộ Lê không khỏi buồn cười.

Nàng tuổi không lớn, nhiều lắm trên dưới mười lăm, lại bưng cái giá như vậy, thật sự là không giống như tiểu nữ sinh ở tuổi này nên có.

“Muốn ta quỳ xuống ngươi, ngươi cũng phải nói ngươi là công chúa nào đi?” Mộ Lê biểu tình nhàn nhạt nhìn nàng.

“Ta chính là An Doanh công chúa! nữ nhi thân sinh của phụ hoàng cùng Chiêu Nguyên quý phi! Thân muội muội của cửu hoàng tử! So với nữ nhi thân vương khác họ ngươi không biết cao quý bao nhiêu!”

“An doanh muội muội, lời này của ngươi ý tứ có phải tiểu thế tử Ninh thân vương phủ ta cũng phải quỳ xuống ngươi hay không?” Đang lúc này, vẫn luôn chưa từng mở miệng nói chuyện Mặc An Tri đột nhiên nói.

Nghe được lời này, sắc mặt An Doanh công chúa bỗng nhiên biến đổi, nhìn về phía Mặc An Tri đáy mắt có chút hơi sợ.

Mặc An Tri cũng là con thân vương, nhưng hắn ở kinh thành vô pháp vô thiên quán, ai gặp được hắn không đi đường vòng? Hơn nữa, Hoàng Thượng cũng phá lệ dung túng hắn, cho dù là con gái ruột Hoàng Thượng, gặp được thậm chí còn sẽ đi đường vòng.

Hiện tại hắn nói lời này rõ ràng là có chút không vui, người đắc tội hắn từ trước đến nay đều không có kết cục tốt.

“An ca ca, ta nói chính là Mộ Lê, nữ nhân này, nàng làm sao có thể so cùng ngươi chứ?” An Doanh công chúa vội giải thích.

“Có gì khác nhau sao? Ta cùng với nàng đều là con cái thân vương.” Trên mặt Mặc An Tri mang theo một nụ cười ôn hòa, gắt gao mà nhìn chằm chằm An Doanh công chúa, cố tình nụ cười này nhìn làm người cảm thấy sợ hãi: “Trước đó không lâu nàng mới vừa được Hoàng Thượng ngự tứ kim bài, cho dù là con thân vương, địa vị cũng ngang với ngươi.”

Phải biết rằng Mặc An Tri cực nhỏ lộ ra nét mặt tươi cười ở trước mặt người ngoài, người bên ngoài thấy được, chỉ cảm thấy nụ cười này sởn cả gai ốc, tâm tình An Doanh công chúa vốn có chút khẩn trương trong lúc nhất thời càng khẩn trương hơn.

 

“Ta. . . Ta. . .” Trong nháy mắt kiêu ngạo đều không có.

 

“Ta cũng là không quen nhìn tác phong của nàng!” An Doanh công chúa tựa hồ lập tức nghĩ tới điều gì, nàng hếch mũi lên trời hừ hừ, đột nhiên chuyển chủ đề, nhìn nam tử đứng trên đồi núi nhỏ, đáy mắt nhìn về phía Mộ Lê chứa ý tứ không rõ.

 

“Ngươi cũng biết vị công tử đứng trước mặt ngươi là công tử Lâm Ngọc Diễn phủ Thái úy?” Lâm Ngọc Diễn là vị hôn phu của Chân Minh Nguyệt, ngày ấy hội ngắm hoa, ngươi đánh vị hôn thê người ta, làm cho tiểu thư Chân gia nhảy sông tự vận, chuyện này ngươi còn không có quên chứ.”

 

Nghe nói như thế Mộ Lê không tự giác nhíu mày.

 

Thì ra công tử ca vẻ ngoài sạch sẻ là công tử Thái úy phủ?

 

Không nghĩ tới cùng Chân Minh Nguyệt ngang ngược càn rỡ còn có một tầng quan hệ như vậy.

 

Mộ Lê quay đầu nhìn về phía Lâm Ngọc Diễn, nàng không khỏi cẩn thận nhìn hắn một phen.

 

Trong mắt cũng có một phen khí chất, ẩn ẩn mang theo một tia cảm giác kiên nghị.

 

Xuyên qua tướng mạo có thể nhìn ra, sợ là một khi nhận định sự việc sẽ rất khó thay đổi.

 

Lâm Ngọc Diễn ôm quyền vái Mộ Lê: “Mộ tiểu thư hữu lễ rồi.”

 

“Lâm công tử, ngươi làm gì hành lễ với nữ nhân này, ” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của An Doanh công chúa rõ ràng có vài phần bất mãn: “Nàng vốn cũng không phải là người tốt lành gì!”

 

“Tại sao ta không phải người tốt?” Mộ Lê buồn cười nói.

 

Nàng ngược lại muốn nhìn một chút, mình rốt cuộc bất tri bất giác đắc tội An Doanh công chúa như thế nào?

 

“Ngươi nữ nhân này, vừa mới hại chết vị hôn thê người khác, lại tới tìm lâm công tử, ai biết ngươi đến cùng có tâm tư gì? Có phải đã sớm ái mộ lâm công tử hay không? Cho nên mới thiết kế hại chết tiểu thư Chân gia?” An Doanh công chúa nói đạo lý rõ ràng: “Hơn nữa, ngươi vừa trèo cây to An ca ca, vừa cùng Dung thế tử dây dưa không rõ ngồi chung một con ngựa với hắn, sáng sớm hôm nay ngây người cùng hắn trong xe ngựa cho tới trưa! Ngươi chính là nữ nhân không biết liêm sỉ!”

 

Mộ Lê: “. . .”

 

Nàng nên xem An Doanh công chúa còn nhỏ tuổi, lại là công chúa, từ nhỏ bị chìu hư tha thứ cho nàng, hay nên giáo huấn nàng một chút, để cho nàng ăn đau khổ?

 

“An doanh!” Nghe nói như thế, sắc mặt Mặc An Tri bỗng nhiên đen, gắt gao chằm chằm vào An Doanh công chúa, trong đôi mắt rõ ràng xẹt qua một tia nộ khí nồng đậm, nhìn cả người đã biết rất không vui, ngữ điệu cũng không khỏi tăng thêm: “Lời này của ngươi nói là có ý gì? Xem ta là không khí sao!”

 

An Doanh công chúa vô thức khẽ run rẩy, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi.

 

Thấy Mặc An Tri nổi giận, nhịp tim đập không khỏi đập nhanh hơn, nàng vừa mới nhất thời nhanh mồm nhanh miệng, lại cũng kéo Mặc An Tri vào, có trời mới biết người nam nhân trước mắt ghét nhất người khác nghị luận hắn cái gì.

 

“An ca ca, ta không phải ý tứ này. . . Ta chỉ là nói Mộ Lê mà thôi. . .” An Doanh công chúa lui về sau hai bước, sợ Mặc An Tri sẽ gây rắc rối cho mình, khuôn mặt nhỏ nhắn sợ tới mức trắng bệch một mảnh, một tia huyết sắc cũng không.

 

Mặc An Tri có vẻ không có nghe thấy, con ngươi bình tĩnh chằm chằm vào An Doanh công chúa, An Doanh công chúa vô thức lui ra phía sau từng bước.

 

“An doanh, ngươi ở nơi này làm gì?”

 

Đúng lúc này, một bên lại có tiếng nam tử vang lên, Mộ Lê nhìn, Cửu hoàng tử Mặc Thành Uyên chẳng biết lúc nào cũng xuất hiện tại trên gò núi.

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *