Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 83
Chương 83: Không được nhìn nam nhân khác
Mộ Lê cảm thấy được ánh mắt các nàng, chỉ cho là không có nhìn thấy, tiếp tục đi đến phía trước.
Chỉ chốc lát sau, liền đến cung điện tiệc tối hôm nay, vốn cho rằng hành cung hết thảy giản lược, lại không ngờ hành cung này ngược lại còn lộ ra vài phần xa hoa hơn trong hoàng cung.
Mộ Lê đến không tính sớm, có rất nhiều người đến sớm hơn nàng, được cung nữ dẫn dắt nàng đến ngồi xuống vị trí mình.
Đế hậu chia ra ngồi ở hai bên đài tối cao, sau khi ngồi xuống, Mộ Lê trong lòng cả kinh, mới đột nhiên phát hiện mình lại ngồi ở dưới Hoàng Hậu.
Không nghĩ tới Hoàng Hậu lại yêu thương nàng tới mức này, các phi tử, các công chúa đều ngồi một đám ở phía dưới, nhưng nàng lại ngồi ở vị trí cao như vậy.
Cũng đúng, địa vị Mộ thân vương phủ ở trong lòng hoàng đế vốn chính là không thể lay động. Nhưng, bị nhiều người như vậy nhìn chằm chằm, rốt cuộc vẫn có chút không được tự nhiên.
Mộ Lê nhìn một vòng bốn phía, mới phát hiện, ngồi dưới đế vương lại Dung Tử Khiêm, trong lòng nàng hơi hơi kinh ngạc, xem ra phân lượng Dung Tử Khiêm ở trong lòng hoàng đế cũng không thấp.
Bởi vậy, nàng cùng Dung Tử Khiêm chính là ngồi mặt đối mặt.
Nam tử đang bưng một ly trà chậm rãi uống, nhất cử nhất động đều ưu nhã, Mộ Lê đang đánh giá Dung Tử Khiêm, phát hiện Dung Tử Khiêm cũng đang nhìn mình, cũng đúng lúc này, nàng mới chú ý tới, thì ra mình cùng hắn mặc đều là một thân trắng tinh.
Rõ ràng là màu sắc thực trang nhã, nhưng mặc ở trên người hai người lại làm người ta cảm giác được một loại thánh khiết, một loại tốt đẹp ai cũng vô pháp khinh nhờn, làm người nhìn không tự giác sẽ nổi lên kính cẩn.
Mọi người nhìn về phía hai người, bỗng nhiên cảm thấy hai người này mặc màu trắng thoạt nhìn thật xứng đôi……
Mà bên dưới Dung Tử Khiêm là Thái tử Mặc Cẩm Li, ánh mắt hắn từ khi Độc Cô Tuệ Ninh bắt đầu xuất hiện, trên cơ bản liền không có rời khỏi nàng, lại nhìn phía sau là Mặc Thành Uyên, nam nhân thỉnh thoảng nhìn về phía Mặc Cẩm Li, thỉnh thoảng nhìn về phía Độc Cô Tuệ Ninh, phảng phất đang tính kế gì.
Thập tam hoàng tử Mặc Phi Trần ngồi ở phía dưới Mặc Thành Uyên, hắn vốn có chút rầu rĩ không vui, nhưng bắt đầu nhìn thấy Mộ Lê xuất hiện, rầu rĩ không vui kia nháy mắt liền trở thành hư không, vẫn luôn đều nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của nàng, đặc biệt hôm nay Mộ Lê trang điểm càng làm người kinh diễm.
Mộ Lê không khỏi nhìn nhìn bên mình, ngồi dưới nàng chính là nữ nhân xa lạ ung dung hoa quý, trên mặt bảo dưỡng thoả đáng nửa điểm đều nhìn không ra đã hơn ba mươi tuổi.
Mộ Lê nhớ rõ Sơ Vân đã từng nhắc qua, xuân thú lần này, Hoàng Thượng ngoài mang theo Hoàng Hậu, còn mang theo Chiêu Nguyên quý phi, nói vậy là nữ nhân này rồi.
Nàng không khỏi nhìn nhìn Chiêu Nguyên quý phi, rốt cuộc là nữ nhân như thế nào có thể sinh ra hai đứa con như Mặc Thành Uyên cùng An Doanh công chúa mà còn tuổi trẻ như vậy, nhiều năm tại hậu cung sừng sững không ngã như vậy?
Chiêu Nguyên quý phi phảng phất cảm giác được có người đang đang nhìn mình, nàng đột nhiên xoay đầu, vừa vặn đụng phải tầm mắt Mộ Lê, đáy mắt nữ nhân chứa ý cười, nhưng lại làm người nửa điểm đều không cảm giác được nàng đang cười.
Cái gọi là ngoài cười trong không cười, có lẽ chính là ý tứ này.
Cũng khó trách Mặc Thành Uyên là tính tình như vậy, sợ là giống như đúc Chiêu Nguyên quý phi này.
“Mộ tiểu thư vẫn nhìn bổn cung, là có chuyện gì sao?” Chiêu Nguyên quý phi đột nhiên ý tứ hàm xúc không rõ mở miệng hỏi.
“Quý phi nương nương xinh đẹp động lòng người, để cho ta không khỏi nhìn ngây dại.”
Nghe nói như thế, Chiêu Nguyên quý phi cười càng thêm vui vẻ, đáy mắt vốn không có ý cười, nhưng hôm nay ngược lại cũng thêm vài phần chân thành, đôi mắt xinh đẹp nhìn sang trang phục Mộ Lê: “Hôm nay Mộ tiểu thư mới được là quan áp hoa thơm cỏ lạ, ngay cả chất nữ nhi của ta đều không bằng.”
Độc Cô Tuệ Ninh cùng Chiêu Nguyên quý phi ngồi không xa, tự nhiên nghe xong lời này, nàng âm thầm cúi đầu, không biết suy nghĩ cái gì.
“Ai nha! Bản thế tử đã tới chậm!” Đang lúc này, Mặc An Tri chậm rì rì phe phẩy quạt xếp từ ngoài cửa đi đến.
Trên mặt của hắn mang theo vui vẻ không bị trói buộc, theo sự xuất hiện của hắn, mọi người đều chuyển ánh mắt tới trên người của hắn, người tới một thân cẩm bào màu đen, bộ dáng lười biếng, hình như vừa mới tỉnh ngủ.
Mộ Lê cũng nhìn sang Mặc An Tri, tên này, ngược lại ngủ thật dễ chịu, mà nàng ngay cả giường đều không có chiếm được.
Thật sự là người so với người, giận điên người.
“Tiểu tử ngươi đến muộn như vậy! Đi làm gì sao?” Đế vương nhìn xem Mặc An Tri, trong đôi mắt thâm trầm mang thêm vài phần vui vẻ.
“Ngủ quên, xin lỗi!” Mặc An Tri đi đến vị trí ngồi xuống: “Hoàng bá bá, để tỏ lòng hiếu kính, chất nhi tự nhiên phạt ba chén rượu!”
Nói xong, rót rượu uống một hơi cạn sạch.
“Đừng uống quá nhiều! Cẩn thận hư thân thể.” Đế vương có lòng tốt nhắc nhở.
“Được rồi!” Mặc An Tri vẫn vui tươi hớn hở, ánh mắt vô thức liếc nhìn Mộ Lê, vừa vặn cùng tầm mắt của nàng va chạm trên không trung.
Ngay lúc này, bầu rượu vốn đặt trên bàn trước mặt Mộ Lê bỗng nhiên ngã xuống, nàng biến sắc, lập tức đỡ bầu rượu, nhưng không sớm không muộn, một bàn rượu ngon cứ như vậy bị làm hỏng.
Đang yên lành, nàng lại không nhúc nhích, tại sao bầu rượu trước mặt đổ như vậy?
Mộ Lê vô thức nhìn sang Dung Tử Khiêm, đáy mắt nam tử rõ ràng xẹt qua một cảm xúc gì! Thật tốt! Thì ra là hắn! Đáng giận!
Ai không biết là Dung Tử Khiêm động tay chân? Mộ Lê trừng mắt liếc nam nhân, vẻ mặt bất mãn.
Nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy cũng không tiện phát tác. Một bên lập tức có cung nữ giúp Mộ Lê đổi lại bàn rượu một lần nữa.
“Không cho phép nhìn nam nhân khác.” Dung Tử Khiêm dùng ánh mắt cảnh cáo Mộ Lê.
Nàng chẳng qua nhìn nhìn Mặc An Tri, Dung Tử Khiêm báo thù nàng như vậy, thật sự là tức giận tức giận.
Bụng dạ hẹp hòi!
Nhìn làm sao vậy? Nhìn trai đẹp có sai sao?
Là ai nói Đông Ly quốc Dung thế tử khoan hồng độ lượng vậy? Đứng ra cam đoan xem đánh chết hắn không!
“Nha đầu ngươi làm sao vậy?” Hoàng hậu ở cách gần đó, nhìn thấy Mộ Lê cầm bầu rượu, không khỏi có chút buồn cười, nhìn xem bầu rượu ngã xuống trước mặt nàng, nàng cười nói: “Chẳng lẽ lại còn chưa bắt đầu uống cũng đã say?”
“Còn không phải bởi vì rượu này uống ngon sao!” Mộ Lê cầm bầu rượu: “Mộ Lê trước kính Hoàng Thượng cùng Hoàng hậu nương nương một ly, cầu chúc xuân thú lần này có thể tiến hành viên mãn!”
Đế hậu hai người bưng chén rượu, một ngụm uống cạn.
Hoàng Thượng thuận thế cũng mở miệng: “Xuân thú chính là quy củ của lão tổ tông, mỗi năm một lần, cho tới bây giờ cũng không có thay đổi qua, xuân thú lần này, các vị ái khanh ai có thể rút được thứ nhất, không chỉ được ban cho cung tên ngự tứ bảo, trẫm còn có thể đáp ứng hắn một yêu cầu, cho nên các vị cần phải cố gắng!”
Hắn vừa mới nói xong, mọi người cùng nói Hoàng Thượng sáng suốt, nhất định sẽ biểu hiện thật tốt.

