Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 85

Chương 85: Môn đăng hộ đối

 

Trong hoàn cảnh như vậy, có thể trường thọ mới là lạ.

Còn không bằng chết sớm siêu sinh sớm.

“Ta đi ra ngoài một chút.” Mộ Lê nói với Sơ Vân ở phía sau: “Chẳng may có người hỏi tới, ngươi cứ nói ta ngồi mệt mỏi, trong chốc lát trở về.”

Sơ Vân gật gật đầu, để cho Thanh Nhân ở bên cạnh biết võ công đi theo Mộ Lê đi ra ngoài.

Đi ra hành cung đại sảnh, gió xuân thổi bãi săn, hít thở lượng không khí trong lành nhất, Mộ Lê cảm thấy đây mới là sinh hoạt người nên sống, nhiều thoải mái a, so với ở bên trong khá hơn nhiều.

Nhưng có một số người chói mắt, lại làm người chán ghét như thế nào thì tới như thế đó, giống như Độc Cô Tuệ Ninh.

“Tỷ tỷ, thì ra ngươi ở chỗ này!” Độc Cô Tuệ Ninh nhẹ nhàng đi đến, đi chính là gót sen tiêu chuẩn tiểu thư khuê các, trên mặt nàng mang theo nụ cười nhàn nhạt, nhất cử nhất động lộ rõ dáng vẻ đoan trang của tiểu thư khuê các, nếu không phải bởi vì nhân phẩm, cũng là cực xinh đẹp.

Mộ Lê không tự giác nhíu nhíu mày, nhìn về phía người tới: “Nếu ta nhớ không lầm, năm nay ta mười bốn tuổi, nghe nói năm nay ngươi cũng mười bốn? Nếu chúng ta lớn bằng nhau, vì sao ngươi vẫn luôn gọi ta tỷ tỷ?”

Độc Cô Tuệ Ninh sửng sốt, chưa từng nghĩ đến Mộ Lê lại bắt lấy sai lầm của nàng vì chuyện này: “Tỷ tỷ đã quên? Chúng ta sinh ra ở cùng một ngày, hơn nữa đều là lúc nửa đêm, đến tột cùng ai lớn ai nhỏ, sợ là ông trời cũng phân không rõ.”

Mộ Lê nghe được lời này đột nhiên không thốt nên lời, sinh ra một ngày cùng loại người này, tính nàng xui xẻo!

Chẳng qua nàng chân trước mới từ trong đại sảnh yến hội ra tới, Độc Cô Tuệ Ninh sau lưng liền theo ra tới, hiển nhiên là cố ý, cũng không biết nữ nhân này cố ý tới tìm nàng là vì chuyện gì?

Mộ Lê lẳng lặng nhìn Độc Cô Tuệ Ninh, không nói chuyện nữa, biểu tình ngươi không mở miệng ta cũng lười mở miệng cùng ngươi.

Rõ ràng nhìn thấy Mộ Lê có chút không thích mình, Độc Cô Tuệ Ninh đột nhiên thấy ủy khuất, phảng phất bị khi dễ bằng trời: “Tỷ tỷ, vì sao ngươi đối với ta lãnh đạm như vậy, chẳng lẽ ngươi còn giận ta sao?”

“Ngươi đoán xem?” Mộ Lê tùy ý ngồi dựa vào cây cột ngắn phía sau, hiện giờ vị trí các nàng chính là nơi giống đình hóng gió sau lưng cung điện, chung quanh mọc đầy cây cối tươi tốt, cành lá tốt tươi.

Độc Cô Tuệ Ninh trong lúc nhất thời cũng đắn đo không chuẩn Mộ Lê rốt cuộc có ý tứ gì, nhưng hiện giờ Mộ Lê rất bỏng tay, từ sau khi hết bệnh điên, mỗi người đều muốn nịnh bợ nàng, nàng cũng không thể không bày ra bộ dáng tỷ muội tình thâm với Mộ Lê.

Cũng đúng, Mộ thân vương phủ địa vị rất cao, vốn tiếp cận trung tâm quyền lực, có thể kết giao tốt cùng Mộ thân vương phủ là chuyện bao nhiêu người ước, trăm lợi mà không một hại.

Đôi mắt Độc Cô Tuệ Ninh bỗng nhiên âm thầm xoay chuyển: “Tỷ tỷ, ta có tâm giao hảo cùng ngươi, ngươi tha thứ cho ta được không, hai người chúng ta tuổi tác xấp xỉ, gia thất cũng tương đương……”

“Cho nên ngươi muốn nói chúng ta môn đăng hộ đối, ngươi muốn gả cho ta?” Mộ Lê vừa dứt lời, chính mình liền cười trước.

Thật là nhịn không được hủ nữ một phen a, vừa mới thật sự là nhất thời không nhịn được, nghe được Độc Cô Tuệ Ninh nói một câu, nàng không tự giác liền tiếp nói một câu.

Tuy nói nữ nhân trước mặt vẻ ngoài không tồi, nhưng…… Hiển nhiên không phải kẻ bớt lo, ai cưới nàng người đó xui xẻo.

Mà khuôn mặt nhỏ Độc Cô Tuệ Ninh lại đột nhiên đỏ lên, rõ ràng bị Mộ Lê nói như vậy, có chút ngượng ngùng: “Tỷ tỷ, ngươi nói cái gì vậy, ta muốn nói, nếu chúng ta có thể trở thành bạn thân khuê trung, chẳng phải là chuyện tốt? Mấy ngày nay ở bãi săn săn thú, cũng có người giúp đỡ lẫn nhau.”

Thì ra đây mới là mục đích thực sự của Độc Cô Tuệ Ninh a. Nói ba câu, lộ ra giấu đầu lòi đuôi?

Nàng nhìn trúng bên cạnh Mộ Lê có mỹ nam vờn quanh? Nhất là Mặc An Tri?

Độc Cô Tuệ Ninh vốn lòng mang hảo cảm với Mặc An Tri cho nên muốn mượn cơ hội này thân cận?

Nhưng hiển nhiên vị trà xanh này công phu tu luyện còn không phải rất sâu. Biết rõ Mặc An Tri đối với nàng không có cảm giác, thậm chí là phản cảm, nhưng vẫn luôn sáp lại, cái này chẳng phải để cho người nọ càng chán ghét mình sao?

“Thì ra muốn lúc săn bắn đốt lửa với ta sao. . .” Mộ Lê lộ ra biểu tình bừng tỉnh, sau đó đổi giọng, hỏi: “Ngươi không phải có Thái tử sao? Tại sao cần ta?”

“Mộ tỷ tỷ, ta cùng Thái tử là thanh bạch. . .”

Được, thanh bạch? Ai tin a, bàn tay nhỏ bé đều kéo, không chừng còn có gì quá phận hơn.

Mộ Lê trong lòng thật sự xem thường Độc Cô Tuệ Ninh, bên người treo một người, trong lòng lại muốn một người, nói không chừng sau lưng còn giẫm phải vô số trà xanh kỷ nữ.

Đang chuẩn bị mở miệng châm chọc nữ nhân này một phen, nhưng mà. . .

“Mộ Lê, tại sao ngươi lại tìm trà xanh gây phiền toái?” Tiếng nói của Thái tử Mặc Cẩm Li vang lên đúng lúc, Mộ Lê im lặng trợn mắt trắng liếc nhìn trời, trong lòng cũng đã sớm không cảm thấy kinh ngạc.

Nàng xem như đã nhìn ra, phàm là nơi Độc Cô Tuệ Ninh xuất hiện, thời gian không tới một nén nhang, Thái tử tất nhiên cũng sẽ xuất hiện.

“Thái tử, ngươi hiểu lầm Mộ tỷ tỷ rồi, nàng cũng không có tìm ta gây phiên toái.”

Nói tiếp, Mộ Lê cảm thấy những lời này mình đã nghe không dưới mười lần rồi.

“Trà xanh, ngươi chính là thiện lương như vậy. . .”

Những lời này cũng nói ít nhất có năm lần rồi, Mộ Lê vỗ vỗ lồng ngực của mình, thiếu chút nữa buồn nôn phun ra.

“Thái tử, ngươi đừng luôn hiểu lầm Mộ tỷ tỷ, ta cố tình giao hảo với nàng.”

“Nữ nhân này có gì tốt, ngang ngược càn rỡ, cái gì đều không để vào mắt. . .”

Hai kẻ buồn nôn này, kẻ xướng người hoạ phối hợp gọi là xứng đôi vừa lứa a.

Dứt khoát vẽ cái mũi đỏ đi lên sân khấu diễn hề là được, sợ là tên hề nhân phẩm đều tốt hơn bọn hắn, ít nhất tên hề còn có thể làm cho người xem cười, nhưng hai người này. . .

Ừm, ngẫm lại đều cảm thấy sắp buồn nôn.

Mộ Lê ở một bên thờ ơ lạnh nhạt, nâng chân định rời khỏi.

Trứng nát, đêm hôm khuya khoắt bị buồn nôn cũng không biết có thể nhổ ra thức ăn ngày hôm qua hay không.

Hai kẻ ngốc này, mỗi ngày trình diễn tiết mục giống nhau, nói tới nói lui cũng hai câu như vậy, bọn hắn không có biểu diễn mệt mỏi, Mộ Lê nàng nghe cũng mệt mỏi.

Người khó bài tiết a!

Mộ Lê đi hai bước, sau lưng tiếng của Độc Cô Tuệ Ninh đột nhiên vang lên: “Mộ tỷ tỷ, ngươi đây là muốn đi chỗ nào?”

“Trở về bàn rượu a!” Mộ Lê cũng không quay đầu, có thể thấy được rất chán ghét hai người kia.

“Vậy ngày mai. . .”

“Ngày mai rồi nói sau!” Mộ Lê đi khỏi giống như chạy trói chết, cũng không để ý tới hai người sau lưng nói gì, kiên quyết không quay đầu lại.

Cứ như vậy, còn không bằng trở lại yến tiệc.

Nói đi là đi.

Mộ Lê một lần nữa trở lại bàn rượu, trên tiệc vũ đạo biểu diễn đã kết thúc.

Có thể đế vương rất hào hứng, nữ tử Tây Vực múa trong đại sảnh trước đó đã ngồi xuống bên cạnh đế vương, hầu hạ đế vương uống rượu, Mộ Lê thấy một màn vậy, nghĩ thầm quả nhiên a, nàng vẫn là đoán trúng. Nữ tử này qua tối nay sợ là tiến hậu cung không xa.

Bài trước đó
Bài kế tiếp
Tags:

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *