Vương gia nhà ta cũng hố ta-Chương 90
Chương 90: Muốn chết muốn chết
“Mộ tỷ tỷ!” Độc Cô Tuệ Ninh vốn không có gì hứng thú loại chuyện săn thú, vừa nhìn thấy Mộ Lê cũng ở chỗ này, lập tức kinh hỉ ruổi ngựa đi về phía nàng, đáy mắt Mộ Lê xẹt qua một tia ghét bỏ, cái này thì hay rồi, quăng nửa ngày như vậy vẫn đụng phải người ta.
Mộ Lê không quay đầu lại, chỉ xem không có nghe thấy, ai ngờ Độc Cô Tuệ Ninh chưa từ bỏ ý định, thấy Mộ Lê không có nghe được, lại hét to một tiếng.
Trong sân vốn là không khí căng thẳng, bị nàng kêu như vậy, con sư tử hướng lên trời gầm lên giận dữ, đột nhiên nâng lên móng vuốt, trong ánh mắt hung mãnh không giảm đề phòng, bộ dáng tùy thời đều có khả năng sẽ nhào lên người trước mặt!
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Mặc An Tri, Mặc Cẩm Li, Mặc Thành Uyên ba người đồng thời bắn cung trong tay về phía sư tử, mỗi người quả nhiên đều là tư thế vô cùng sắc bén, giờ phút này ba mũi tên dài bén nhọn mang theo tiêu sát, phản chiếu ánh sáng lạnh, lấy tốc độ cực nhanh công kích về phía sư tử!
Trong ánh mắt hung mãnh của con sư tử vừa thấy tình huống không đúng, đột nhiên giơ lên móng vuốt xông tới phía trước, đúng lúc này, trong ba mũi tên, hai cái va chạm không trung, sau đó song song rơi xuống, chỉ có mũi tên của Mặc An Tri đuổi theo phương hướng con sư tử kia!
Sư tử giống như phát hiện còn có một mũi tên không có bị mình ném rớt, một cổ sát khí sắc bén đang éo đến, nó đột nhiên cúi đầu một cái, thật vừa đúng lúc, nhào tới phương hướng Mộ Lê! Cùng lúc đó, một mũi tên vừa mới thẳng tắp đuổi theo nó bắn tới trên cây phía sau nó.
Chết tiệt!
Trái tim nhỏ Mộ Lê sợ tới mức nhảy bùm bùm, nghĩ thầm trốn thật rất xa, không nghĩ tới lại vẫn bị con sư tử này theo dõi, quả nhiên dã thú cũng thích mĩ nữ sao?
Nhưng mỹ nữ chẳng lẽ không nên là Độc Cô Huệ Ninh?
Nàng tự nhận khuôn mặt nhỏ của mình xác thật là trổ mã không tồi, chính là, tại sao con sư tử lại lựa chọn Mộ Lê nàng a, chẳng lẽ nàng thoạt nhìn rất giống con mồi sao?
Tự động não bổ một chút bộ dáng bị sư tử gặm sạch bóng, Mộ Lê nhịn không được cả người run lập cập.
“Mộ muội muội cẩn thận!” Mặc An Tri vừa thấy tình hình không đúng, lập tức giục ngựa đuổi qua, cùng lúc đó, hắn lại kéo tên đầy cung trên tay, lại muốn bắn một mũi tên về phía sư tử hung mãnh!
Mộ Lê trơ mắt nhìn con sư tử cách mình càng ngày càng gần, nghĩ thầm tại sao vận khí của mình đen đủi như vậy, lại không nghĩ con ngựa dưới thân mình nhìn thấy sư tử nhào tới, giống như bị kinh sợ chạy tới phía trước!
Tại sao mỗi lần gặp được nguy hiểm gì, rớt dây xích luôn là con ngựa nàng chọn?
Con ngựa này lúc kinh lúc rống, quả nhiên tính tình tương tự nàng.
Tiễn pháp của Mặc An Tri thực chuẩn, chuẩn tới mức một kích tức trúng, một mũi tên của hắn vừa lúc hoàn toàn đi vào yết hầu con sư tử, sư tử ngửa mặt lên trời kêu một tiếng, bị mất mạng tại chỗ!
Một bên, Độc Cô Tuệ Ninh vốn sợ tới mức khuôn mặt nhỏ trắng bệch, hiện giờ thấy Mặc An Tri một mũi tên liền đâm xuyên qua sư tử, ánh mắt nhìn về phía Mặc An Tri càng khác lạ.
Hai người Mặc Cẩm Li cùng Mặc Thành Uyên sắc mặt lại đồng thời biến đổi, không ngờ tới tiễn pháp của Mặc An Tri lại tinh chuẩn như vậy, hai người bọn họ liền tính liên thủ cũng không nhất định có thể thu phục con sư tử này, không nghĩ tới một mũi tên của Mặc An Tri khiến cho sư tử mất mạng.
May mắn hắn chỉ là con thân vương, bằng không thì con đường đến ngôi vị hoàng đế lại là một lực cản lớn.
“Lê nhi!”
Nhưng Mộ Lê không có may mắn như thế, con ngựa dưới người nàng bị kinh sợ, chạy như bay về phía trước, bên tai đều mang theo một trận gió, trong lòng nàng vô cùng phiền muộn, nghĩ thầm, ta lại là nữ chính sao! Tại sao bị thương luôn là ta! !
Mang tâm tình, vô cùng phiền muộn Mộ Lê muốn thắng lại ngựa của mình, nhưng con ngựa dưới thân càng chạy càng nhanh, căn bản không để ý nàng, giống như phát điên, Mộ Lê nhiều lần đều suýt chút nữa bị con ngựa này luống cuống hất xuống, may mắn bàn tay nhỏ bé của nàng cầm chặt dây cương, như thế nào cũng không buông ra, mới không quá mức chật vật.
“Lê nhi!” Mặc An Tri lại kêu to một tiếng, thấy người đã đi xa, hai chân kẹp lấy bụng ngựa, lập tức nhanh như điện chớp đuổi tới người phía trước.
Một bên Mặc Thành Uyên nhìn nhìn phương hướng hai người rời khỏi, cũng giục ngựa đi theo.
Độc Cô Tuệ Ninh thấy Mặc An Tri đi rồi, đáy mắt xẹt qua gì đó, cũng muốn theo sau. Thái tử Mặc Cẩm Li tự nhiên cũng vẫn luôn đi theo bên cạnh của nàng.
Mộ Lê cảm giác được con ngựa dưới thân không ngừng xóc nảy, buổi sáng ăn gì cũng sắp từ trong dạ dày phun ra, thật sự là phiền muộn a, tại sao mỗi lần nổi giận luôn là ngựa của mình? Con ngựa này cũng quá không bình tĩnh!
Vừa nghĩ tới con ngựa trắng tinh hiểu tính người Dung Tử Khiêm cưỡi lần trước, Mộ Lê cảm thấy con ngựa dưới thân hố mình nhiều lần rồi.
Nhưng không ngờ, chuyện xấu thành đôi, con ngựa dưới thân chạy tới trước, liền gặp được một con báo đốm nằm ngang ven đường phía trước.
Ta đệch con bà bốn họ nhà ngươi!
Sớm biết phá vòng vây này hung hiểm như vậy, nàng nên trực tiếp ngủ trong sân là được! Bị giật mình như vậy, sống được bao nhiêu năm a! Người ta lại là nữ tử chính tông nha!
Tốc độ chạy của con báo đốm cũng không phải con ngựa dưới thân có thể vượt qua, đến lúc đó còn không phải gặm đến nỗi ngay cả cặn bã đều không thừa a!
Mộ Lê vô thức muốn duỗi tay chạm mũi tên sau lưng mình, nhưng con ngựa chạy quá nhanh, chỉ cần nàng buông một tay, tùy thời cũng có thể bị văng ra, Mộ Lê lo lắng mình bị trực tiếp văng đến trong miệng con báo, đành phải buông tha cầm mũi tên.
Con báo kia vốn lười biếng nằm ở giữa lộ phơi nắng, hai mắt nhắm chặt, hình như ngủ rồi, nhưng tiếng vó ngựa thật sự quá vang dội, nó nhướng mày, mở hai mắt ra.
Vừa vặn con ngựa chạy như bay bên cạnh của nó, con báo lập tức tỉnh táo tinh thần, đứng lên giữa đường, lao về phía con ngựa đang chạy tới!
Mộ Lê quay đầu lại nhìn thoáng qua con báo dần dần ở phóng đại trước mắt, sợ tới mức đều sắp gọi mẹ ơi, chỉ hy vọng con ngựa dưới thân đừng đột nhiên phát điên dừng lại là được.
“Mau mau mau! Chạy mau!” Mộ Lê vừa run dây cương trong tay, vừa nói.
May mắn con ngựa cũng không phụ hi vọng, tiếp tục chạy tới phía trước, mặc dù con báo chạy nhanh, nhưng con ngựa bắt đầu điên lên cũng chạy không chậm, sợ rằng trong chốc lát cũng không dễ dàng đuổi theo như vậy.
Sau lưng vẫn là tiếng của bọn người Mặc An Tri: “Lê nhi, ngươi nắm chặt dây cương! Ngàn vạn đừng buông ra! Ta tới cứu ngươi!”
“Chà mẹ nó! Mặc An Tri ngươi mau tới a! Nếu không bà cô ta muốn thành đồ nhắm rượu của con báo này! Ta còn trẻ a! Còn không có tìm được nam nhân ưa thích….! Nếu tìm được nam nhân ưa thích còn muốn đụng ngã hắn! Ta còn không có xuyên về để xin chữ ký của nam thần a! Ta không muốn bị con báo gặm như vậy a! A a a!”

