Quỷ y độc thiếp-Chương 849
Chương 849: Bên ngoài chơi vui đi nữa, đều phải về nhà
“Trạm Nhi, lại đây.”
Hoàng đế cũng ngồi xuống, mặt mày hắn giãn ra, trên mặt thêm một phần từ ái cùng ôn nhu, hắn vỗ vỗ đùi mình, đối Dung Trạm vẫy tay: “Mau tới để Hoàng tổ phụ nhìn xem cao lớn bao nhiêu.”
“Đúng vậy.”
Mới vừa ngồi xuống tiểu thế tử lại nhảy xuống ghế dựa, đi đến trước mặt hoàng đế.
Hoàng đế đứng lên, ở trên đầu Dung Trạm cùng mình khoa tay một chút, sau đó vuốt khuôn mặt Dung Trạm cười nói: “Xa cách mấy tháng, Trạm Nhi chúng ta cao thật nhiều.”
Tiểu thế tử ngẩng đầu nhìn hoàng đế, “Hoàng tổ phụ cũng tinh thần thật nhiều.”
“Ân, Hoàng tổ phụ cao hứng.”
Hoàng đế ngồi xuống, lại vỗ vỗ đùi mình.
Dung Trạm ngoan ngoãn đi qua, ngồi lên.
Mộ Khinh Ca nhìn, mí mắt bỗng nhúc nhích.
Nhi tử mình ngồi đầu gối hoàng đế động tác rất quen thuộc, hiển nhiên thường xuyên làm.
Không nói cái khác, hoàng đế hiển nhiên là thật sự thích nhi tử mình, trong mắt vui mừng cùng từ ái là không lừa được người.
Hoàng đế ôm Dung Trạm hỏi hắn muốn ăn điểm tâm không, Dung Trạm lắc đầu nói không đói bụng, lại non mềm hỏi hắn: “Hoàng tổ phụ ăn cơm sao?”
“Đương nhiên là ăn rồi.”
“Một chén hay là hai chén nha?”
“Đương nhiên là hai chén.”
Tiểu thế tử ánh mắt sáng lên, “Hoàng tổ phụ ăn nhiều hơn trước kia.”
“Đúng vậy.” Hoàng đế cúi đầu mỉm cười nhìn tôn tử, “Trạm Nhi giữa trưa đều ăn cái gì rồi?”
Dung Trạm vừa nghe, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc, vươn ra đầu ngón tay bắt đầu đếm: “Một chén cơm, nửa chén canh, nửa đùi gà, một khối cá nạm……”
Hắn đếm ít nhất mười loại, hắn đếm hoàng đế liền nghe, không có chút nào không kiên nhẫn.
Chờ tôn tử đếm xong, hoàng đế vừa lòng gật đầu: “Không trách được chúng ta Trạm Nhi cao lớn, cũng càng ngọc tuyết đáng yêu, nguyên lai ngoan như vậy.”
Tiểu thế tử bị khen khuôn mặt đỏ một chút, “Hoàng tổ phụ lúc trước nói ăn cơm ngon mới có thể cao lớn lên.”
“Trạm Nhi còn nhớ rõ sao, thật thông minh.” Hoàng đế điểm một chút chóp mũi tiểu hài tử, mới nói: “Tiểu hài tử thông minh lại ngoan ngoãn đều phải có khen thưởng mới được.”
Khi nói, hắn ngẩng đầu nói với tổng quản: “Sai người đi chọn vài món bảo bối tốt, chờ lúc Trạm Nhi ra cung, để hắn mang về.”
“Vâng!”
Tổng quản lĩnh mệnh đi xuống.
“Cảm ơn Hoàng tổ phụ.” Dung Trạm giòn giã nói, lại nói: “Trạm Nhi không thiếu đồ, lần tới Hoàng tổ phụ có thể giữ cho chính mình dùng.”
“Hoàng tổ phụ cũng có thật nhiều đồ, còn nhiều hơn Trạm Nhi.”
Hoàng đế cười ngâm ngâm nói, lại hỏi hắn: “Chuyến đi Tước Ngạn này rất cao hứng?”
Hoàng đế rốt cuộc nhắc tới Tước Ngạn, tay Mộ Khinh Ca uống trà ngừng lại, nhìn thoáng qua Dung Giác, Dung Giác ở dưới bàn nắm một bàn tay khác của nàng vỗ vỗ.
Lúc này Mộ Khinh Ca mới buông lỏng.
Dung Trạm gật đầu thật mạnh: “Cao hứng!”
“Vì sao?” Trên mặt Hoàng đế ý cười không đổi, “Lần này vừa đi đều vài tháng chưa gặp qua Hoàng tổ phụ cũng cao hứng như vậy, là bởi vì thực thích nơi đó sao?”
Tiểu hài tử là không có tâm nhãn, hắn nghiêm túc nói: “Cũng đã lâu không thấy tiểu thúc thúc.”
“Là bởi vì gặp tiểu thúc thúc cao hứng?”
“Ân!”
Dung Trạm gật đầu thật mạnh, vươn tay chỉ bên ngoài: “Tước Ngạn cũng thật xinh đẹp, giống như nơi này, tất cả đều là hoa.”
Mộ Khinh Ca vừa nghe, trong lòng khựng lại, nhìn lại hoàng đế, trên mặt hắn cười quả thực phai nhạt rất nhiều.
Hoàng đế lặng im một chút, một lát mới hỏi: “Vậy Trạm Nhi cảm thấy nơi nào xinh đẹp hơn?”
Người bình thường sẽ cảm thấy đây là một vấn đề rất khó trả lời, hoặc có người lớn thông minh đều sẽ nói đều xinh đẹp, nhưng tiểu hài tử không suy xét nhân tố gì, bọn họ trả lời toàn bằng ý thức chủ quan.
Trạm Nhi nghiêm túc nói: “Tước Ngạn xinh đẹp.”
Trên mặt Hoàng đế cũng không thấy tức giận, chỉ là tươi cười càng nhạt, hỏi: “Vì sao?”
Tiểu hài tử trầm ngâm một chút, vừa khoa tay múa chân vừa giòn giã nói: “Mẫu phi mang ta dạo chơi Tước Ngạn, Tước Ngạn nơi nơi là hoa, cung điện này không lớn như Tước Ngạn.” Nói xong, khuôn mặt nhỏ lại đỏ bừng mà cùng hoàng đế chia sẻ: “Ta đã thấy điểu uống hoa lộ, gặp qua hoa nở trên biển, còn có người đánh cá trồng hoa……”
Hoàng đế nhất nhất nghe hắn nói xong, trên mặt ý cười đã trở lại một chút, ngước mắt xem Mộ Khinh Ca một cái, mới hỏi: “Những chuyện này đều là mẫu phi Trạm Nhi mang Trạm Nhi đi xem?”
“Ân!”
Tiểu thế tử thẹn thùng xem Mộ Khinh Ca một cái, hưng phấn nói với hoàng đế: “Mẫu phi thật là lợi hại, nàng xem mỗi một loại thực vật, mỗi một loại hoa cơ hồ đều có thể dạy Trạm Nhi một bài thơ hoặc là một bài từ, còn vẽ cho Trạm Nhi thật nhiều tranh.”
“Nga?”
Hoàng đế cũng nổi hứng thú, “Trạm Nhi cũng đều học thơ từ này?”
“Có!”
Tiểu thế tử gật đầu thật mạnh, dò hỏi ý kiến hoàng đế: “Hoàng tổ phụ muốn nghe sao?”
Hoàng đế sờ sờ đầu Trạm Nhi: “Đương nhiên muốn, Trạm Nhi đọc cho Hoàng tổ phụ mấy bài thích nhất được không?”
“Hảo!”
Trạm Nhi liền bắt đầu đọc thơ từ cho hoàng đế, đọc xong một tay múa vũ đạo cùng hoàng đế nói lên tình cảnh ngay lúc đó.
Mộ Khinh Ca vẫn là lần đầu tiên thấy nhi tử mình hoạt bát như vậy.
Đối với nàng cùng Dung Giác, nhi tử nàng đều không có nói nhiều như vậy.
Đương nhiên, nàng cũng chưa từng gặp qua hoàng đế đối người kiên nhẫn ôn nhu như vậy.
Trạm Nhi đọc vài bài thơ từ, hoàng đế nghe được mặt mày hớn hở, cuối cùng một tay ôm Trạm Nhi, một tay vuốt đầu hắn nói: “Khó trách Trạm Nhi thích Tước Ngạn như thế, Tước Ngạn nguyên lai thú vị như vậy a.”
“Ân, Tước Ngạn là xinh đẹp, chơi vui, thú vị.”
Hoàng đế cười tủm tỉm mà vuốt khuôn mặt Trạm Nhi, thấp giọng cười trêu nói: “Tước Ngạn chơi vui như vậy, Trạm Nhi vì sao nở trở về hả?”
Trạm Nhi chớp chớp mắt to, nghiêm túc nói: “Mẫu phi nói bên ngoài chơi vui đi nữa, đều phải về nhà.”
Hoàng đế tươi cười một trận, lại nhìn thoáng qua Mộ Khinh Ca mới hỏi Trạm Nhi: “Mẫu phi cùng ngươi nói như vậy?”
Dung Trạm ngước khuôn mặt nhỏ, nghiêm trang mà cường điệu cùng hoàng đế: “Trong nhà không chơi vui như vậy, cũng là tốt nhất.”
Hoàng đế cũng nghiêm túc, “Trạm Nhi nói đúng, Trạm Nhi chúng ta thật hiểu chuyện a.”
Trạm Nhi không rõ vì sao mình chỉ nói lời thật đều sẽ bị khen, bất quá hắn không hỏi, trộm nhìn thoáng qua Mộ Khinh Ca, lại thẹn thùng nói cùng hoàng đế: “Hoàng tổ phụ, mẫu phi nói đế quốc chúng ta cũng không thể kém hơn Tước Ngạn, Tước Ngạn có biển hoa khắp nước, đế quốc chúng ta đất rộng của nhiều, giống loài càng phong phú, bốn mùa phong cảnh càng nhiều vẻ nhiều màu, mẫu phi ta nói nàng cũng muốn mang ta dạo chơi đế quốc một lần.”
“Nga?”
Hoàng đế tức khắc cười híp mắt, “Xem ra Trạm Nhi thực thích dạo chơi a.”
“Ân, sẽ nhìn đến rất nhiều đồ vật nhìn không tới.” Trạm Nhi nghiêm mặt nói: “Mẫu phi nói cái này kêu là xem thế giới, mở rộng tầm mắt, biết thế sự.”
Hoàng đế thật sâu nhìn Mộ Khinh Ca liếc mắt một cái, đối với Dung Trạm từ ái cười: “Mẫu phi ngươi nói không sai, khó trách mấy tháng không thấy, cách nói năng Trạm Nhi chúng ta đều khác so với dĩ vãng, nguyên lai là đi mở rộng tầm mắt, thấy thế sự.”
Tiểu thế tử đều đỏ lỗ tai, ngoan ngoãn nói: “Trạm Nhi về sau còn sẽ nỗ lực học tập hơn.”
“Hảo!”
Hoàng đế vui mừng đến chụp chân, thấy tiểu hài tử liếm liếm miệng nhỏ, vội yêu thương hỏi: “Trạm Nhi chúng ta nói nhiều như vậy, khát sao?”
Tiểu hài tử gật gật đầu.

