Quỷ y độc thiếp-Chương 852

Chương 852: Không dắt tay là không biết bước đi sao?

 

Mộc Như Tinh vô ngữ che mặt, căn bản không biết như thế nào dạy nhi tử mình, nhưng thật ra Đoan Mộc Lưu Nguyệt dùng cây quạt lớn của mình đập vào đỉnh đầu nhi tử của mình, lập tức đánh gãy lời hắn, “Nói gì lung tung rối loạn, còn  cám ơn ý tốt của khanh, còn tri kỷ nữa, khanh này là ngươi nên dùng sao?”

Duệ Nhi còn bưng tư thái nho nhã tiêu sái, nghiêm trang bưng khuôn mặt nhỏ, nãi thanh nãi khí nói: “Phụ vương, đánh người không đánh đầu, đánh đầu không phải việc làm quân tử.”

“Đi đi đi.”

Đoan Mộc Lưu Nguyệt cảm thấy vừa đáng yêu vừa buồn cười, sợ mình chống đỡ không được, chỉ có thể vẫy vẫy cây quạt, đau đầu nói: “Ngươi đừng ở chỗ này ghê tởm cha ngươi, ngươi làm hết lễ nghĩa của chủ nhà mang theo Trạm Nhi đi chơi đi.”

Lúc này Duệ Nhi mới cười hì hì, kéo Dung Trạm đi rồi.

Một đoạn này Mộ Khinh Ca nhớ tới, đều cảm thấy buồn cười.

Hiện tại lần thứ hai gặp mặt, là lúc buổi sáng xuất phát, Đoan Mộc Duệ cũng chọc cười nàng trước, cùng Dung Trạm nói nói mấy câu, mới bị Đoan Mộc Lưu Nguyệt kéo đi bế lên xe ngựa.

Hiện tại tới sơn trang, một cái Đoan Mộc Duệ, một cái Hạnh Nhi, quả thực nghịch ngợm tới trời.

Bọn chúng tay trong tay chạy tới, quy quy củ củ mà kêu giác Vương gia, giác Vương phi, sau đó mới mắt trông mong nhìn Dung Trạm, thấy bộ dáng hắn còn buồn ngủ, có chút mất mát: “Trạm Nhi, ngươi thực buồn ngủ sao? Ngươi muốn ngủ sao? Không cùng chúng ta chơi sao?”

“Không ngủ.”

Trạm Nhi nhìn đến tiểu đồng bọn, cũng thanh tỉnh một chút, “Có thể chơi.”

“Gia!”

Hạnh Nhi nhảy nhót lên, xông tới ôm Trạm Nhi, “Đi đi đi, chúng ta đi chơi, Duệ Nhi nói sơn trang có rất nhiều trò chơi vui, để hắn mang chúng ta!”

Hắn ôm eo Trạm Nhi, vừa ôm vừa kéo đi, phá lệ tương thân tương ái.

“Được rồi, ta dẫn đường!”

Đoan Mộc Duệ nói chuyện thật hào khí, “Các ngươi đi cùng ta.”

Dung Trạm đi theo bọn họ, bất quá cũng thực hiểu chuyện mà quay đầu lại nhìn thoáng qua Mộ Khinh Ca cùng Dung Giác.

Mộ Khinh Ca cười vẫy vẫy tay: “Không có việc gì, Trạm Nhi ngươi đi chơi đi.”

“Hảo.”

Ba tiểu hài tử, một lúc đã không thấy bóng người.

Dung Giác nhìn, con ngươi hơi híp lại, nhìn thoáng qua Dạ ly.

Dạ ly chắp tay, không tiếng động gật đầu, cũng nhanh chóng đuổi theo.

Lúc này bọn hạ nhân dọn đồ, Đoan Mộc Lưu Nguyệt một tay ôm nữ nhi mình một tay nắm Mộc Như Tinh, mang theo mọi người đi vào trong.

Mộ Khinh Ca lôi kéo Dung Giác đuổi theo, Mộ Dung Thư Ngạn cùng Hoa Ý Nhiên cũng ở một bên, hai người cũng nắm tay, liền Dung Dĩnh theo ở phía sau, nhìn người khác có đôi có cặp, tức khắc chua lòm nói một câu: “Các ngươi đều bao lớn, không dắt tay là không biết bước đi sao?”

Hoa Ý Nhiên vừa nghe liền tỏ thái độ, ôm cánh tay Mộ Dung Thư Ngạn quay đầu lại nhướng mày nói với Dung Dĩnh: “Ngươi nói còn không biết xấu hổ? Ngươi đều bao lớn, ngay cả tay cũng chưa dắt, ngươi như thế nào liền không nghĩ lại chính mình?”

“Bổn điện hạ cũng mới mười tám!”

“Vậy sao, rõ ràng là sắp mười chín, còn nói mười tám.” Hoa Ý Nhiên vẻ mặt khinh thường, hừ nói: “Ta và tứ vương tẩu ngươi mười tám mười chín tuổi đều sinh nhi tử, ngươi hiện tại còn không có một người cùng ngươi dắt tay đâu!”

“Hảo.”

Mộ Dung Thư Ngạn xoa bóp tay thê tử, làm nàng bớt tranh cãi, nói với Dung Dĩnh: “Bất quá tứ vương gia phải nghĩ việc lập gia đình nhiều một chút.”

“Các ngươi như thế nào phiền như vậy a!” Dung Dĩnh không vui, cắn răng nói: “Trước đó ta ra ngoài mẫu phi ta liền vẫn luôn nhắc mãi, hiện tại các ngươi lại vẫn luôn nói, còn có để người nhẹ nhàng chơi không!”

“Người còn chưa tới mười chín tuổi, từ từ tính.” Mộ Khinh Ca cười nói: “Cũng không cần nóng lòng nhất thời.”

“Đúng vậy!”

Có người giúp nói chuyện, Dung Dĩnh liền có nắm chắc nhiều, hơn nữa còn biết công kích bọn họ: “Một đám các ngươi chỉ biết nói bổn vương, kêu giúp tìm cô nương tốt thật ra mỗi người không nguyện ý giúp.”

Mộ Khinh Ca nói: “Ta liền không quen biết bao nhiêu người, thiếu nữ khuê các không ra cửa lớn không bước cửa nhỏ, để phụ hoàng giúp ngươi tìm tiểu thư quan gia vừa độ tuổi của chúng thần, ngươi chọn lựa một chút không phải tốt sao?”

“Vậy rất không thú vị a.”

Trong lòng thiếu niên rốt cuộc phản nghịch, căn bản không thích an bài như vậy.

“Như vậy liền không thú vị?” Mộ Khinh Ca thực tức giận, “Ngươi cũng không nghĩ, quá trình ta và hoàng huynh ngươi nhận thức mới kêu không thú vị, vẫn là tứ hôn đương trường đấy, hiện tại không phải cũng thực thích hợp sao?”

“Các ngươi kia quá trình không phải không có thú a!”

Ý tưởng của Dung Dĩnh hoàn toàn không giống Mộ Khinh Ca, quơ chân múa tay nói: “Ngươi ngẫm lại lúc ấy ngươi chỉ là đi ngang qua, như ý cầu liền rơi vào trong lòng ngực ngươi, các ngươi quả thực chính là trời sinh một đôi, là thiên tuyển, rất lãng mạn a!”

Nói như vậy giống như cũng đúng?

Mộ Khinh Ca cùng Dung Giác nhìn nhau, sau đó nhìn nhau cười.

Mọi người vừa nói chuyện vừa đi vào trong, đến chỗ sương phòng nghỉ ngơi, Đoan Mộc Lưu Nguyệt nói với những người khác: “Phòng đều an bài xong cho các ngươi, các ngươi vào xem, biết đường, liền ra tới thả lỏng một chút.”

Hoa Ý Nhiên chậc một tiếng: “Thả lỏng là thả lỏng như thế nào? Ngươi là chủ nhân, ngươi đến an bài đi, khi nào nấu rượu? Còn có trò gì khác không?”

Đoan Mộc Lưu Nguyệt tức giận: “Nấu rượu buổi tối mới thơm a, hiện tại ngươi muốn nấu rượu sao?”

Mộ Khinh Ca nhìn hoàn cảnh địa thế bốn phía một chút, hỏi: “Trong sơn trang có sông sao?”

“Có a.”

Đoan Mộc Lưu Nguyệt vừa nghe liền cảm thấy Mộ Khinh Ca có chủ ý khác, nhướng mày hỏi: “Ngươi có ý tưởng gì hay?”

Mộ Khinh Ca cười tủm tỉm nói: “Uống rượu bên suối a.”

Cái gọi là uống rượu bên suối kỳ thật chính là đặt chén rượu ở bên dòng nước, chảy tới trước mặt ai, người đó liền gỡ xuống uống, ngụ ý là loại bỏ không may mắn, một ngụ ý đặc biệt tốt.

“Người quá ít, hơn nữa tháng 3 mới có bầu không khí, hiện nay hơi lạnh.” Đoan Mộc Lưu Nguyệt là người đầu tiên không tán đồng, “Huống hồ Tinh nhi nhưỡng đào hoa rượu, hâm nóng mùi hương đặc biệt độc đáo.”

Người quá ít, bầu không khí không đủ, xác thật không đủ thú vị, huống hồ lại nghe Đoan Mộc Lưu Nguyệt nói như vậy, Mộ Khinh Ca cũng thực mau từ bỏ, “Vậy uống rượu bên suối liền bỏ đi, chúng ta nghĩ chơi cái khác.”

“Những người khác đều đã tới, chỉ có ngươi không có tới, ngươi có thể đi tìm hiểu hoàn cảnh nhiều một chút.” Đoan Mộc Lưu Nguyệt nói với Mộ Khinh Ca xong, lại nói với những người khác: “Cùng hôm nay xóc nảy vài canh giờ hẳn cũng mệt mỏi, mọi người tới sương phòng sửa sang hoặc là ngâm suối nước nóng nghỉ tạm trước một hồi, chờ tiệc tối chuẩn bị xong, mọi người có thể trở ra tụ họp.”

“Hảo.”

Vì thế mọi người liền từng người căn cứ an bài vào sương phòng.

Sơn trang này của Đoan Mộc Lưu Nguyệt rất lớn, an bài sương phòng cho bọn Mộ Khinh Ca có tiền viện hậu viện, toàn bộ sân xây tường cao cao, ở ngoài tường nhìn không thấy bất luận bóng dáng nào trong tường.

Sau khi Mộ Khinh Ca đi vào, có chút ngoài ý muốn, nói với Dung Giác: “Ta hiếm khi gặp qua tường viện cao như vậy, sơn trang này của Đoan Mộc Lưu Nguyệt bố trí không tồi, tính riêng tư rất cao a.”

Bọn hạ nhân đón chào khiêng sắp xếp hành lý cùng phòng ốc, Dung Giác mang theo nàng đi tới trong sân, vừa đi vừa nói: “Nơi này đặc sắc chính là suối nước nóng nhỏ, mỗi sương phòng cơ hồ đều có suối nước nóng, mọi người tới nơi này, ắt không thể thiếu mỗi ngày ngâm suối nước nóng, tường đương nhiên phải xây cao một chút.”

“Mỗi sương phòng đều có suối nước nóng?!”

Mộ Khinh Ca tức khắc hưng phấn, “Thoải mái như vậy sao? Không cần tắm chung cùng người?”

“Đúng vậy.”

 

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *