Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 7

Chương 7: Bạc bẽo

 

Sinh ra nhiều năm như vậy, cô là đại tiểu thư duy nhất của danh môn Thịnh gia, trong nhà không phải anh trai thì là em trai, mấy người kia tuy rằng rõ ràng là anh họ, nhưng cô sớm đã xem bọn họ trở thành anh ruột, vẫn luôn được người cực kỳ hâm mộ, còn chưa từng có xấu hổ lúng túng giống như hôm nay.

Quả nhiên, từ duy nhất biến thành thứ hai, loại mùi vị này thật là mất hứng. Sau này chỉ sợ không có kém cỏi nhất, chỉ có kém cỏi hơn.

Cô vẫn không nghĩ ra bác gái cùng Thịnh Ngự Hi làm sao có thể bạc bẽo như vậy!

“Lại giận dỗi cái gì, bộ dáng này của con, ở trước mặt mẹ còn chưa tính, nhưng tuyệt đối đừng để cho những người khác thấy được, đặc biệt là bà nội con.” Trong mắt Khương Hinh Nghi lộ ra phần lạnh lẽo, khóe miệng lại mang theo nụ cười, từ từ sửa sang lại cổ áo Thịnh Duyệt, “Con chính là thiên kim Thịnh gia.”

Thịnh Duyệt thấy bộ dáng này của Khương Hinh Nghi, không nhịn được cảm thấy sợ hãi, một cổ lạnh lẽo từ lòng bàn chân leo lên, cũng không biết tại sao như vậy.

Sau một lúc lâu, Thịnh Duyệt nhỏ giọng ngập ngừng nói, “Thịnh Dạng đã trở lại.”

“Ai?” Tay của Khương Hinh Nghi bóp chặt xương bả vai Thịnh Duyệt, Thịnh Duyệt bị đau đến đường nét trên khuôn mặt nhăn lại, lúc này Khương Hinh Nghi mới hơi buông tay, nhưng tay vẫn không quá an toàn đặt ở gần cổ Thịnh Duyệt, “Con nói ai?”

Vẫn luôn luôn tự nhiên, hào phóng mẹ cũng đã có chút thất thố, Thịnh Duyệt chợt trở nên hưng phấn, “Chính là con gái mất tích mười mấy năm của nhà bác gái đấy! Mẹ, mẹ cũng cảm thấy là giả phải không? Đã mất tích nhiều năm như vậy, sao có thể còn tìm được?”

Nếu Thịnh Dạng là giả, vậy cô là thiên kim duy nhất của Thịnh gia.

Ba người anh trai vẫn là của cô!

Tay của Khương Hinh Nghi có vài phần trắng bệch, thật lâu không có đáp lời Thịnh Duyệt.

***

Ba ngày sau, là ngày Khang Duy Trinh nhận lời muốn mang Thịnh Dạng nhập học Yến Trung.

Khang Duy Trinh vốn dĩ không tính toán mang cô đi, vẻ mặt muốn nói lại thôi, nhưng mà con gái quá cầu tiến, Khang Duy Trinh vẫn cảm thấy con gái nghe được những chữ đi học, thi cử học sinh bình thường sẽ sợ hãi, ngược lại khuôn mặt luôn luôn bình thản không gợn sóng còn chớp động mơ hồ hưng phấn.

Aiz, hy vọng sau này chênh lệch không cần đánh bại một bầu nhiệt tình của cô.

Đang đi về phía cửa phòng Hiệu trưởng, thình lình gặp gỡ Phó Hiệu trưởng, Phó Hiệu trưởng vội vàng đi tới, lôi kéo Khang Duy Trinh, “Bà Thịnh, tôi không phải kêu bà đến muộn mấy ngày sao, vì sao bà không nghe tôi? Tôi cũng là vì tốt cho bà thôi.”

Vẻ mặt hắn tận tình khuyên bảo, rất làm người xúc động.

Sự nghiệp lớn của Thịnh gia là tồn tại không thể trêu vào, còn quyên thư viện cho trường học vốn định nương cơ hội Hiệu trưởng đi công tác mấy ngày nay, lặng yên không một tiếng động làm thủ tục nhập học cho vị học sinh chuyển trường này, nhưng không dự đoán được, Hiệu trưởng lại đã trở về sớm, phát hiện chuyện này, đang giận tím mặt, Phó Hiệu trưởng tự nhiên không dám tưới dầu vào nơi đầu sóng ngọn gió.

“Là người Thịnh gia tới? Để cho bọn họ đi vào.” Nhưng Hiệu trưởng lại nghe được, Phó Hiệu trưởng tuyệt vọng che mặt, chỉ trách người Thịnh gia vận khí không tốt, chờ qua mấy ngày chuyện này bình ổn, hắn còn có thể nghĩ lại biện pháp, nhưng cố tình tới hôm nay.

Khang Duy Trinh ước chừng có thể đoán được Hiệu trưởng sẽ nói gì, bà ngăn Thịnh Dạng ở cửa, giọng mềm nhẹ, “Dạng Dạng, con chờ mẹ trong chốc lát, mẹ lập tức ra ngay.”

“Vâng.” Thịnh Dạng lên tiếng không có cảm xúc gì, cũng không biết nên nói cô không rành cách đối nhân xử thế, không phát hiện ra tình huống kế tiếp sẽ làm cô khó chịu cỡ nào, hay là nói bởi vì bị thương nhiều, cho nên trái tim sớm đã hoang tàn đổ nát, chẳng hề để ý.

Hốc mắt Khang Duy Trinh cay cay, sau đó cùng Phó Hiệu trưởng đồng thời đi vào.

Trong văn phòng Thịnh Duyệt cũng ở đó, là đại diện học sinh, cùng Hiệu trưởng trao đổi về chuyện kỷ niệm ngày thành lập trường sắp tới.

Nhìn thấy Khang Duy Trinh cùng Phó Hiệu trưởng, Thịnh Duyệt một chút không ngoài ý muốn, bác gái đây là nói cái gì cũng muốn đưa Thịnh Dạng vào Yến Trung.

Hiệu trưởng ngước lên thấy Khang Duy Trinh cùng Phó Hiệu trưởng, sắc mặt liền trầm xuống, “Bà Thịnh, tôi hiểu tâm tình của bà, nhưng Yến Trung chúng tôi là nơi nào? Trường trung học tốt nhất thành phố, có một sẽ có hai, sau này Hiệu trưởng tôi còn làm thế nào?”

Hắn quay đầu lại nhìn vào Phó Hiệu trưởng, càng mắng té tát, không nể mặt, “Hôm nay để tôi mở đầu việc này trước, Hiệu trưởng tôi đây sẽ không làm nữa, anh làm đi.”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *