Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 10

Chương 10: Dịch thiếu gia, lý tưởng cuộc đời 2

 

Dịch Tuyển Thừa sớm thành thói quen bộ dáng quạnh quẽ như vậy của cô, đẹp trai khí phách từ trên ghế cao xoay người bước xuống, lập tức đi tới trước bàn đá, trên bàn đá đặt một hộp hương liệu.

Hắn cười tự giễu, không nghĩ tới Dịch thiếu gia hắn muốn dụ dỗ một người, vẻ ngoài vô dụng, dáng người vô dụng, cuối cùng thế nhưng thua một hộp hương liệu nho nhỏ.

“Anh biết em cảm thấy hứng thú với thứ này, đây là công thức bí mật của hương liệu.” Đầu ngón tay thon dài của Dịch Tuyển Thừa kẹp một mảnh giấy hơi mỏng, khuôn mặt cười khẽ tản mạn, xinh đẹp như tranh.

Thịnh Dạng ham học hỏi như khát, hắn biết hắn chọc trúng xương sườn mềm của cô, tròng mắt màu hổ phách của cô rõ ràng trở nên sáng lấp lánh, so với lúc nhìn thấy hắn cũng sáng hơn nhiều, dị thường xinh đẹp, làm tôn lên đường nét trên khuôn mặt vốn dĩ lạnh nhạt đột nhiên tươi sáng.

Nghĩ vậy, Dịch thiếu gia lại đau đầu một trận, thật sự bị nhục.

“Bao nhiêu tiền? Em trả cho anh.” Thịnh Dạng lấy ra một cái thẻ màu đen phiên bản giới hạn, số dư trong thẻ lại không cách nào giới hạn.

“Không cần, xem như báo đáp ơn cứu mạng đối với anh.”

“Nhưng khi đó……”

Dịch Tuyển Thừa không chút để ý gõ nhẹ xuống bàn đá, khẽ xốc mi mắt, “Công thức bí mật này toàn thế giới chỉ có một cái như vậy, em xác định em không muốn?”

Thịnh Dạng theo bản năng khẽ nuốt nước miếng.

Người đàn ông vuốt vuốt vật báu vô giá, giọng nói nhạt nhẽo lười biếng, “Em muốn thì trực tiếp thu, không muốn anh đốt bỏ ngay.”

“……” Thịnh Dạng biết hắn là người nói một không hai,

Công thức bí mật có giá trị không thể đánh giá, đối với Dịch thiếu gia giống như chơi đùa, không xuất bản nữa thì không xuất bản nữa đi.

Nhưng đối với Thịnh Dạng mà nói, đó chính là muốn mệnh.

Dùng sức nhìn chằm chằm công thức bí mật kia, nội tâm rơi vào giãy giụa mãnh liệt.

Sau khi im lặng ngắn ngủi, cô nói, “Vậy được.”

Dịch Tuyển Thừa hơi hơi mỉm cười, “Xem như anh làm hàng xóm, cho em quà gặp mặt.”

Thấy cô thu nhận, tâm tình hắn thực sung sướng, rốt cuộc ngày đó người kia đưa dương cầm giá trị 20 triệu, cuối cùng cô thu nhận.

Nhưng hắn rũ rũ mắt, “Ngày đó, đưa dương cầm là ai?”

“Chuyện không liên quan anh.”

Dịch Tuyển Thừa buông tay, tỏ vẻ không hề hỏi tới.

Con bé tuổi không lớn, tính tình ngược lại rất bạo.

Không thể chọc cô nóng nảy.

Bị cô dỗi, hắn lại chỉ cong cong khóe miệng, vẫn cảm thấy trên người cô cất giấu rất nhiều bí mật, sự việc càng ngày càng thú vị.

Cách đó không xa, một chỗ ẩn nấp dưới cây to che trời, một người toàn thân trên dưới đều bao phủ ngụy trang, che giấu cực tốt, đang hạ giọng gọi điện thoại, “Dịch thiếu tới Yến Thành, hình như là muốn theo đuổi một cô gái.”

Di động truyền đến một giọng nam sắc lạnh như hàn băng, “Tùy hắn, nhưng không cần thả lỏng cảnh giác, có tình huống báo cáo tôi bất cứ lúc nào.”

Mà bên Dịch Tuyển Thừa, Thịnh Dạng đã sớm rời đi, bên người hắn đang đứng một người, cúi đầu.

“Gia, những người đó lại theo kịp, muốn hay không……”

“Không cần.” Khuôn mặt anh tuấn phong lưu tự phụ của Dịch Tuyển Thừa bị che khuất trong một mảnh bóng tối, càng tăng thêm vài phần xinh đẹp kì lạ khó bề phân biệt, lười biếng xốc xốc mi mắt.

“Soảng——” một phi tiêu tùy ý ném ra phía sau một cái, trực tiếp xuyên hồng tâm, có hơn 5 mét, đồ sứ quý báu thoáng chốc vỡ vụn đầy đất.

***

Đêm khuya sương lạnh, Khang Duy Trinh còn ở trong phòng đọc sách xử lý công việc, gần đây ông xã đi công tác, trong công ty còn tồn đọng nhiều việc, lão đại lại ở bên công ty chi nhánh, vì làm bạn với con gái nhiều hơn, chỉ có thể khêu đèn làm đêm.

Xoa xoa huyệt Thái Dương căng thẳng, nhưng nghĩ tới con gái mất mà tìm lại được, trên mặt bà lại treo nụ cười an ủi, đang muốn tiếp tục, thình lình điện thoại di động đặt ở trên tấm kính dày chấn động mạnh một cái, xua tan cơn buồn ngủ của bà.

Rũ mắt nhìn, thấy là dãy số kia, Khang Duy Trinh giật nhẹ môi, ánh mắt lập tức thay đổi ngay.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *