Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 218
Chương 218: Tâm can bảo bối
Vài người vốn dĩ vô cùng náo nhiệt mà đang nói, nghe được hắn lời này, đều vi diệu mà ngậm lại miệng, im miệng không nói.
Ông cụ Thịnh lúc này mới nhận thấy được không đúng, nhướng mày, “Làm sao vậy?”
“Lão thịnh, chúng ta nói căn bản không phải Thịnh Duyệt.”
“Không phải Thịnh Duyệt?” ông cụ Thịnh hơi nhíu mày, vậy hắn còn có cháu gái nào?
Sau đó, hắn hậu tri hậu giác ——
Chẳng lẽ……
“Lão thịnh, ngươi biết cháu gái nhà ngươi đón về có bao nhiêu lợi hại sao? Khoa học tự nhiên gần như điểm max, văn khoa 720 điểm, điểm này thật sự quá khủng bố! Này có thể lợi hại hơn nhiều so với Thịnh Duyệt nhà ngươi được không?”
Ông cụ Thịnh trong khoảng thời gian ngắn không biết nói gì cho tốt, hắn dừng một chút, hơn nửa ngày mới tìm về chính mình suy nghĩ, trong lòng lại kinh nghi bất định.
Con bé kia lớn lên từ một nơi nhỏ có trình độ giáo dục kém như vậy, nhưng thành tích học tập lại tốt như vậy, đây quả thực làm người khó có thể tin.
“Là ta còn chưa quen mình có thêm một cháu gái.” Hắn trầm giọng nói, nhưng sắc mặt lại không có tốt đẹp như vậy.
Thật là, vợ chồng lão đại càng ngày càng kỳ cục, chuyện lớn như vậy đều không đề cập tới nói trước với hắn một tiếng.
“Ha hả, đó cũng là bình thường.”
“Chẳng qua, chúng ta đều rất tò mò, rốt cuộc là như thế nào bồi dưỡng ra tới a?”
“Đúng vậy, ta cũng muốn nghe xem, thay các cháu trai cháu gái ta nghe một chút. Thì ra cô thật sự cũng chỉ ở bạch loan, không có được cao nhân chỉ điểm qua sao?”
Ông cụ Thịnh nhấp một ngụm trà xanh, gian nan tiếp nhận Thịnh Dạng học cả hai văn khoa và khoa học tự nhiên, lại còn thi ra thành tích sự thật tốt vượt qua người bình thường, hắn hướng về phía nhóm lão hữu mỉm cười, “Đại để là Thịnh gia chúng ta gien không tồi đi.”
Mấy người im lặng không lên tiếng mà liếc hắn một cái, không dám lên tiếng.
Trước đã quên cô cháu gái này, hiện tại lại chẳng biết xấu hổ mà quy công đến gien nhà mình.
Aiz, nói đến cùng cô bé này vẫn là có chút đáng thương, thành cháu gái lão thịnh, nếu là bọn họ, thế nào cũng phải thương yêu trở thành tâm can bảo bối.
Ông cụ Thịnh không chú ý vẻ mặt của mấy người bạn, cúi đầu lo nghĩ chuyện của mình.
Thật ra hiện tại nhìn các mặt, đứa cháu gái này vẫn không tồi, Thịnh Duyệt cũng chưa từng thi ra thành tích tốt như vậy, chỉ là đứa cháu gái này không rành cách đối nhân xử thế, đó chính là vết thương rất lớn.
Không nói đến vợ chồng lão đại lâu như vậy không có tới tìm mình, thậm chí còn ở trong yến hội cho chính mình lúng túng như vậy, Thịnh Dạng nếu là muốn Thịnh gia tốt, như thế nào không biết khuyên một chút?
Chỉ luận điểm này, cô là xa xa không kịp Thịnh Duyệt.
***
Một nhà ăn không tính bao lớn, cũng chỉ có hai tầng lầu.
Phong cách trang hoàng là phong cách ins tương đối, đường nét sạch sẽ đơn giản lưu loát, vách tường tuyết trắng, thang lầu xoay tròn bằng gỗ màu vàng nhạt, không trung có chuông gió như lông chim đang nhẹ nhàng vang lên.
Kim Tư đứng ở bên bàn, lẳng lặng mà nhìn Thịnh Đình Trạch đang dùng cơm, hắn cầm dao nĩa cắt một khối, sau đó đưa vào trong miệng, khẽ cắn một ngụm, lập tức nhíu mày.
Nhưng tu dưỡng cực tốt làm hắn không nhổ ra, hắn cứng rắn nuốt xuống đi xong, khuôn mặt anh tuấn phong lưu thống khổ như vậy, xem đến Kim Tư đều nhăn mày.
Tiểu Thịnh tổng ăn cơm thực bắt bẻ, lúc trước hoặc là ở công ty giải quyết, hoặc là đi nhà ăn Michelin.
Nhưng cho dù là ở công ty giải quyết, vậy cũng cần thiết là đầu bếp Michelin làm. Đồng dạng đồ ăn làm thực giống, nhưng hắn nếm một cái liền nếm đến ra.
Thật ra…… Hắn không cần làm khó bản thân mình như vậy.
Chẳng qua Kim Tư cũng không hiểu được, vì sao Tiểu Thịnh tổng muốn chọn một nhà ăn cách công ty cũng không gần như vậy, mùi vị cũng tương đối giống nhau để dùng cơm.

