Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 243
Chương 243: Vì sao? Dựa vào cái gì?
Tay của Thịnh Dạng rất có sức, đặt ở trên ngực ông cụ, còn không có thi hành cấp cứu, chỉ ấn nhẹ.
“Ách…… Đau……”
Nghe được tiếng của ông cụ, bà cụ vội vàng bước gới trước, hung hăng liếc mắt một cái trừng Thịnh Dạng, nhất định là cô ấn ông cụ đau, hoàn toàn xem nhẹ bởi vì Thịnh Dạng, cho nên ông cụ mới có thể tỉnh lại.
Thịnh Hữu cùng Khang Duy Trinh liếc nhau, tất cả đều hiểu rõ.
Thịnh Hàm Cảnh cũng nhấp môi không nói.
Thịnh Dạng giơ giơ lên hợp đồng trong tay trước đó đã kí, “Một khi đã như vậy, mau chóng gửi cho ta chuyển nhượng cổ phần, đương nhiên, chuyển nhượng cho ba mẹ ta.”
Ngực ông cụ lại là buồn đau một trận.
“Thật là không lương tâm, ông cụ mới vừa tỉnh lại, ngươi cư nhiên nói việc này!” Bà cụ không ngừng xỉa xói.
Thịnh Dạng cong cong môi, “Nếu ngươi lại hôn mê, không quan hệ, ta vẫn luôn ở đây, hơn nữa xe cứu thương lập tức tới đây, cũng sẽ tiến hành hồi sức tim phổi. Về an toàn cuộc đời ngươi, không cần lo ngại nửa phần.”
Ông cụ quả thực tức giận đến hộc máu.
***
Hôm nay Thịnh Duyệt về nhà trước thời gian, Khương Hinh Nghi vẻ mặt hận sắt không thành thép, nhưng cũng không thể làm gì.
Thịnh An bởi vì chuyện nháo lúc trước bị bệnh một trận, không muốn đi học, hiện giờ, Thịnh Duyệt cũng không chịu đi học, hai chị em đều ở nhà, đây là muốn ý định tức chết cô sao?
Nghĩ lại những đứa con của Khang Duy Trinh, trong lòng Khương Hinh Nghi càng thêm không cân bằng, rốt cuộc là không đúng chỗ nào, ngay cả con gái của Khang Duy Trinh từ ở nông thôn đón về thành tích đều ưu tú như vậy, tăng mặt mũi cho cô.
Chính mình rõ ràng nỗ lực như vậy, nhưng vận mệnh như thế nào có thể bất công tới loại tình trạng này!
Gia thế không bằng cô còn chưa tính, bản thân mình chịu đựng rất nhiều gian nan mới bò đến vị trí bây giờ, mà nay hai đứa con của mình tính cả ông xã đều không bớt lo như vậy!
Khương Hinh Nghi đứng ở ban công, lẳng lặng hút thuốc, nhân tiện ổn định cảm xúc của mình.
Lúc này, cô cầm lấy di động, “A lô.”
Giọng nói đã hút thuốc, không mềm mại. như ngày thường.
“Cái gì?” Nhận được tin tức này, cô hoảng sợ kinh hãi, sau đó không cam lòng nước mắt nhanh chóng lăn xuống.
Mấy năm nay cô vẫn luôn nhẫn nhục chịu đựng, niết vai đấm chân cho bà cụ, thậm chí rửa chân giỏ xách, làm nô làm tì, không hề có tôn nghiêm đáng nói, tất cả đều là vì 20% cổ phần còn thừa trong tay ông cụ và bà cụ.
Mà hiện tại ông cụ cư nhiên lại tính chuyển nhượng cổ phần, muốn đưa toàn bộ 20% cổ phần vẫn luôn nắm chặt trong tay cho Thịnh Hữu, Khang Duy Trinh?
Đó không phải kêu cô giỏ tre múc nước công dã tràng sao?
Thịnh Dương cùng Thịnh Hữu đều là con trai ông cụ, bà cụ, bọn họ như thế nào có thể bất công thành như vậy?
Khương Hinh Nghi cúp điện thoại, suýt nữa xúc động chạy đi, sau đó nghĩ nghĩ, vẫn là gọi điện thoại cấp Thịnh Dương, “Ngươi mau về nhà một chuyến.”
“Tại sao?” Hắn ngậm điếu thuốc, giọng cà lơ phất phơ, nói chuyện mơ hồ không rõ, bên kia hoàn cảnh tiếng thực ồn, lại không biết ở quán bar nào, còn thỉnh thoảng có tiếng ưm của phụ nữ.
Khương Hinh Nghi quả thực muốn vỡ đầu, tưởng Thịnh Hữu thành thục ổn trọng, phong độ nhẹ nhàng, cô lại gả cho cái thứ gì?
“Ba mẹ ngươi muốn đem tất cả cổ phần còn lại cho anh cả ngươi.”
“Vậy thì thế nào?” Thịnh Dương thực không sao cả, “Anh cả ta là nhân tài làm buôn bán, ba mẹ ta đã sớm nói qua công ty sẽ cho hắn quản lý, bọn họ lại không phải kẻ ngốc.”
“Thịnh Dương, ngươi liền không một chút lòng cầu tiến sao?” giọng nói Khương Hinh Nghi cất cao không ít.
Thịnh Dương sâu kín phun vòng khói, cười híp mắt, “Ngươi lại không phải ngày đầu tiên nhận thức ta. Lúc trước ta đồng ý cùng ngươi kết hôn điều kiện chính là ngươi đừng can thiệp ta, để ta hoàn toàn tự do, ta muốn làm gì thì làm gì.”

