Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 245

Chương 245: Khổ nhục kế

 

Mua công ty nói như mua kẹo que, hào khí như vậy cũng chỉ có hắn.

Quả thật, xét về tài phú của hắn mà nói, vốn đã là một con số ngập trời, hơn nữa mỗi phút còn đang tăng lên với tốc độ như bay, cho nên mua một công ty, quả thật như chín trâu mất sợi lông.

Thịnh Dạng chưa kịp trả lời liền vào học, cô vội vàng cất điện thoại, nghiêm túc nghe giáo viên giảng bài.

Bất kể thi bao nhiêu điểm, trời đất bao la, đi học quan trọng nhất.

Nhưng Lục Chi Uyên vẫn ước chừng cầm di động, đợi cô 45 phút, đám quản lý quỹ cũng chờ hắn 45 phút.

Sau đó, Thịnh Dạng trả lời một câu, “Cám ơn với gương mặt cười.jpg”

“Nha nha nha ~”

Lục Chi Uyên cũng đủ trong lòng nở hoa, quay đầu liền chụp hình cho Minh Khải xem.

Nhìn thấy không, bé Thịnh Dạng không có phát biểu cảm này cùng ngươi đi, đây là đặc quyền của ta!

Một đám quản lý cách kính phòng họp nhìn tổng tài, một người hài hước như vậy là tổng tài thiết diện vô tư sấm rền gió cuốn ngày thường của bọn họ sao?

***

Tới buổi chiều, một tin tức kinh người truyền khắp toàn bộ khối lớp, gây ầm ĩ xôn xao.

Thịnh Duyệt không có tới trường học, lại là bởi vì chịu không nổi đả kích, cắt cổ tay!

Cũng đúng, Thịnh Duyệt là cô gái từ nhỏ hiếu thắng, vẫn luôn xuôi gió xuôi nước, da mặt lại mỏng, là thực dễ dàng làm ra loại chuyện cực đoan này.

Sau đó rất nhiều người chuyển ánh mắt ở trên người Thịnh Dạng, tuy rằng cũng không có ý tứ khác, nhưng chuyện này hoặc nhiều hoặc ít có chút quan hệ cùng cô.

Mọi người đều ở chú ý Thịnh Dạng kế tiếp sẽ làm như thế nào.

Bất kể lúc trước Thịnh Duyệt làm như thế nào, nhưng giữa Thịnh Duyệt cùng Thịnh Dạng rốt cuộc có một tầng quan hệ thân thích, đa số người gặp được loại tình huống này, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật, có thể vẫn sẽ hỏi thăm vài câu, hoặc là đi thăm một chút, nếu không trong lòng thật sự sẽ không yên ổn, sợ hãi đối phương thật sự xảy ra chuyện lớn gì.

Nhưng hành vi của Thịnh Dạng hiển nhiên không phải người bình thường bọn họ có thể suy đoán, cả buổi trưa, cô vẫn như không có việc gì làm việc của mình, tâm như nước lặng, không có chịu nửa phần quấy nhiễu.

Phương Đóa nhìn thấy có người ánh mắt ý vị sâu xa dừng ở trên người Thịnh Dạng, không nhịn được liền mười phần bao che cho con mà rống, “Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy qua tiên nữ a?”

Cô nhìn như tùy tiện, nhưng loại thời điểm này lại rất chú ý bảo vệ Thịnh Dạng, xảo diệu chuyển đề tài.

Thịnh Dạng liếc mắt một cái nhìn em gái ngọt ngào, trong lòng ấm áp, đột nhiên nghĩ đến cái gì, cô hỏi, “Ngươi muốn bổ túc toán học hay không?”

Từ trước đến nay cô không phải loại người thích cùng người khác lui tới ân tình, nhưng hiện tại cũng không nhịn được sinh ra một loại xúc động rất cường liệt, chính là rất muốn giúp Phương Đóa một chút.

Phương Đóa ngẩn ra, sau đó liên tục xua tay, “Ta không tính.”

Âu Diệp giảng đề cô đều nghe không hiểu, huống chi là thần tiên giảng đề, chỉ số thông minh kém một hệ Ngân Hà khoảng cách không thể vượt qua, cô xác định vững chắc nghe không hiểu.

Thịnh Dạng thật cũng không phải kiểu người thích làm khó người khác, “À, vậy quên đi.”

***

Nhà Thịnh Duyệt, Thịnh Duyệt tuy rằng cổ tay bị thương, bởi vì bị thương không nặng, không có cắt đến chỗ rất quan trọng, cho nên cũng không có đi bệnh viện, do bác sĩ gia đình chăm sóc.

 Lúc ông cụ bà cụ tới, cô rất tinh thần vô dụng, uể oải nằm trên giường.

Nhìn thấy hai người tiến vào, cô lập tức lại nghiêng người, ghé vào gối đầu khóc rống lên.

Xảy ra chuyện lớn như vậy, ông cụ không có khả năng không tới, nhưng sắc mặt hắn cũng không tốt, loại cách làm này là hành vi của kẻ nhu nhược.

Mà bà cụ thì đau lòng, “Cháu gái ngoan, vì sao nháo thành như vậy……”

Lúc Thịnh An không có mặt, bà cụ vẫn rất thương Thịnh Duyệt.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *