Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 247

Chương 247: Dạng Dạng lãng tử quay đầu

 

Không bao lâu, ông cụ liền tìm lấy cớ đi khỏi nhà Thịnh Duyệt, ngược lại là bà cụ dính dính, lưu luyến không rời.

Chờ sau khi ra ngoài, bà cụ ném xuống tay ông cụ túm cô, thở phì phì, “Ngươi làm gì a? đứa bé Thịnh Duyệt kia đều thành như vậy. Ta vừa rồi kêu ngươi tạm hoãn một chút chuyện chuyển nhượng cổ phần, ngươi không nghe được sao?”

 Ông cụ cười nhẹ, cười cô ngu xuẩn.

Thật ra những cổ phần này của hắn cũng không muốn cho lão đại, đương nhiên là muốn để lại cho mình, bởi vì hiện tại vợ chồng lão đại thuộc về giai đoạn xách không rõ.

Nhưng …… ông cụ duy nhất tin tưởng một chút, cổ phần cho lão nhị còn không bằng cho lão đại, vợ của lão nhị tâm cơ quá nặng!

Nghĩ vậy, ông cụ từ từ cười nói, “Lão nhị ham chơi, nhưng hắn thật sự thông minh.”

“A, hắn thông minh? Hắn thông minh liền sẽ không một chút mặc kệ chuyện công ty!”

 Ông cụ đối ý tưởng của bà cụ vô pháp gật bừa, tuy rằng hắn cùng lão nhị chí hướng bất đồng, nhưng lão nhị thông minh một chút, nhưng không sửa đổi.

Khương Hinh Nghi tuyệt đối không nghĩ tới gừng càng già càng cay, cô một phen khổ tâm thao tác, đối bà cụ còn có chút hiệu quả, nhưng đối ông cụ mà nói, ngược lại biến khéo thành vụng.

Nhưng mà tất cả quyền lên tiếng ở trong tay ông cụ.

***

Một ngày sau, Thịnh Dạng đúng giờ nhận được cổ phần.

Tuy nói ông cụ rất có oán khí, nhưng rốt cuộc là người giữ lời hứa.

Thịnh Dạng lập tức đem 20% cổ phần kia cho vợ chồng Thịnh Hữu, hơn nữa cũng chuyển giao cả lời tuyên bố của ông cụ, bà cụ, tuyên bố sau này sẽ không bao giờ nói chuyện đưa cho bọn họ 30% cổ phần.

Từ đây, một lần vất vả nhàn nhã suốt đời, Thịnh thị hoàn toàn trở thành của vợ chồng Thịnh Hữu, bọn họ không cần rụt rè nữa, có thể buông ra tay chân đi làm.

Khang Duy Trinh nắm chặt một xấp giấy này, cũng không biết nói cái gì cho phải.

Mấy năm nay về chuyện công ty, cô cùng ông cụ thật ra chia rẽ rất nhiều, nhưng không thể làm quá cứng, bởi vì rốt cuộc đó là ba chồng của mình, cô cũng sợ ông xã kẹp ở trong khó làm người.

Cô ở trên sự nghiệp là cường thế mà bá đạo, thật ra tính cách cô cũng hoàn toàn không mềm yếu, nhưng đơn giản là toàn tâm toàn ý yêu con người Thịnh Hữu, cho nên mới sẽ lựa chọn nhường nhịn.

Điểm này Thịnh Hữu cũng hiểu, đồng thời đau lòng, lại mang lòng biết ơn.

Nhưng bọn họ đều tìm không ra biện pháp tốt nào, cho dù công ty lớn mạnh ở trong tay bọn họ, nhưng rốt cuộc công ty này quả thật là giang sơn ông cụ đánh ra.

Mỗi khi Thịnh Hàm Cảnh, Thịnh Ngự Hi nghe được bà nội nói tới nói lui những lời này, trong lòng cũng khó chịu, Thịnh Hàm Cảnh là người dịu dàng, chỉ có thể tránh nặng tìm nhẹ, về phần anh cả Thịnh Đình Trạch, vậy càng nhìn qua căn bản là không thèm để ý, hắn sẽ quản lý như thế nào?

Không nghĩ tới em gái giải quyết nhẹ nhàng như vậy, gậy ông đập lưng ông, vốn dĩ ông cụ muốn đánh chủ ý Khang Bảo, nhưng kết quả thì sao? Lần này, ông cụ vừa mất phu nhân lại thiệt quân, cũng chỉ có thể làm người câm ăn hoàng liên, có khổ nói không nên lời, bởi vì tất cả đều là bản thân hắn làm.

“Dạng Dạng, giữ lại mấy thứ này sau này làm của hồi môn cho ngươi cũng được a, không cần cho ta.” Khang Duy Trinh nghĩ thầm chuyện Dạng Dạng cùng Dịch Tuyển Thừa, đây là bí mật chỉ có cô biết được.

Nếu sau này con gái không hề làm hải vương, lãng tử quay đầu, chẳng may muốn kết hôn cùng Dịch Tuyển Thừa thì sao, của hồi môn phong phú là cần thiết.

Bọn họ tuy rằng khó có thể so với Dịch gia, nhưng nhất định phải cố gắng hết sức.

Thịnh Hữu tuy tán đồng ý kiến bà xã đem tài sản để lại cho con gái, nhưng không tán đồng đối với một phần ý kiến của cô, “Dạng Dạng còn nhỏ mà, nói chuyện yêu đương gì?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *