Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 397
Chương 397: Vận khí của Thịnh Dạng, không xong tột đỉnh!
Kim Tư ở bên canh đẩy đẩy mắt kính: Tiểu Thịnh tổng cười thật là đẹp mắt aiz, nên cười cười nhiều.
Thịnh Dạng đoái thưởng, cảm thấy mỹ mãn trở về tiếp tục thi đấu.
Phương Đóa cùng Âu Diệp còn đang thương lượng chuyện thi đấu, tuy rằng có thể dính quang Dạng Dạng, nằm thắng đến đây đã là thực tốt, nhưng thi cá nhân, bọn họ cũng tuyệt không sẽ bất chấp tất cả, vẫn đem hết toàn lực, tham dự một lần nữa.
Ưu thế ở vận khí của Phương Đóa cũng không tệ lắm, khi còn nhỏ chơi cờ bay, liền đặc biệt có thể rải lục.
Mà Âu Diệp, chơi bóng rổ thật lâu, một thân cơ bắp, thể năng không tồi, lần này thi đấu chiều dài có thể so với Marathon.
Thịnh Dạng thật ra cũng không có băn khoăn gì.
Thi đấu chính thức bắt đầu, Phương Đóa quả nhiên rải cái lục, thuận lợi tới cửa thứ sáu, ước chừng 1,2 km, cô chạy mệt chết.
Đề mục tuần tự tiệm tiến, cho nên ngay từ đầu đề mục cũng không khó, nhưng vừa đến đề thứ nhất, cô liền gặp khó khăn, bởi vì đề toán học cũng không phải điểm mạnh của cô a a a!
Cô vò đầu bứt tai, nỗ lực bùng nổ tiểu vũ trụ!
Âu Diệp rải cái 3, xem như thường thường, nhưng hắn chạy bộ tốc độ rất nhanh, tốc độ đáp đề cũng không yếu.
Mà năm ngoái xếp tốp ba Trang Ngạn, Thương Kỳ, Đổng Vu An đều vận khí cũng không tệ lắm, không phải rải năm, chính là sáu, đáp đúng đề mục, nhanh chóng chạy đi phía trước.
Phương Đóa tuy rằng rải sáu, nhưng thấy người ta cho dù đều không cần tính, trực tiếp liếc nhìn đề mục, đáp án liền ra tới, sau đó chính mình bị xa xa ném ở phía sau, cũng thật sự cảm thấy khó chịu a.
Đây là thực lực a!
Mà Thịnh Dạng bên này, xảy ra chút tình huống.
“Một.”
“Một.”
“Một.”
Tuy rằng cô chạy rất nhanh, tốc độ đáp đề cũng rất nhanh, chỉ chốc lát sau liền đuổi kịp Âu Diệp.
Nhưng người ủng hộ cô đều phải vội muốn chết, bên ban tổ chức cũng là vì cô rầu thúi ruột.
Các cộng đồng mạng thậm chí lấy ngoại hiệ cho cô u, kêu “Nhất nhất tiểu công chúa”.
Cô không ngừng mà rải một như vậy, khi nào là đến cuối a? Không duyên cớ so người khác làm rất nhiều đề.
Nhưng bản nhân cô hoàn toàn không nóng nảy.
Lúc Ôn Tri Nhã chạy, phân thần nhìn thoáng qua di động, lúc này Thịnh Dạng đang bị cô ném ở phía sau, cô môi đỏ gợi lên, tràn ra một mạt cười lãnh đạm.
Ông trời luôn công bằng.
Âu Diệp rất tin ba ba, “Ba ba, chạy như vậy cũng không thế nào cố sức, bảo tồn thể lực, chờ mặt sau có thể chạy, là có thể chạy đều nhanh hơn bọn họ.”
Hắn cho rằng giữa nữ sinh cùng nam sinh thể năng luôn có chênh lệch.
Tuy nói lần trước vượt qua học sinh điền kinh Triệu Bưu, nhưng chạy nước rút khác với chạy cự li dài, đừng nói là ba ba, ngay cả hắn chạy cũng chưa chắc chắn.
Âu Diệp mới vừa rồi đều cùng Phương Đóa dặn dò qua, lúc thật sự chạy không nổi, không hề gì, không cần khó xử chính mình, đỡ phải chạy đến tổn thương cơ, trái tim chưa phục hồi, người liền xong rồi.
Đề mục khó khăn gia tăng tốc độ thực mau, sau đó rất nhiều người bị dừng lại ở nửa đường, bị Thịnh Dạng bỏ rơi.
【học thần tăng tốc sao?】
【úc úc úc, Sylvia của ta xông lên a.】
【học thần không rải một sao? Gia thanh kết.】
【Chủ tốp, ngươi chú ý tới không, cô vẫn là đang rải một a, chẳng qua tốc độ đáp đề cô quá nhanh.】
【mẹ ơi, quá khủng bố, siêu dị nhân.】
Thịnh Dạng thật ra vẫn đang rải một, cô vận khí khiến cô như ốc sên, nhưng tiêu hao thời gian lớn hơn thì ở mặt đáp đề, cô hoàn mỹ mà đem khoảng cách rải một bổ lại.
Cô đã sớm vượt qua Âu Diệp, Ôn Tri Nhã còn cười đâu, thình lình, một bóng dáng quen thuộc như gió mạnh từ bên người cô thoán qua!

