Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 487

Chương 487: Ngươi có phải khinh thường ta hay không?

 

Lúc ấy hắn nhất tiễn song điêu, hỏi quái vật nhỏ xếp hạng của mình ở trên bảng xếp hạng hacker, cô nói câu “Dù sao không phải đệ nhất”.

Khi đó, hắn liền từ miệng cô nghiệm chứng một  chuyện hắn vốn nắm chắc.

Chẳng qua cũng không tính ám chỉ.

Dịch Tuyển Thừa hơi mỉm cười, dù sao hắn cũng không phải đệ nhị.

***

Thịnh Dạng nhận nuôi sói con, ngày hôm sau liền chuẩn bị trở về.

Dịch Tuyển Thừa nhờ người tra tình huống, bài thi ngữ văn cô là một giáo viên cao cấp tên là Tưởng Dục Học phê, thông qua phúc thẩm, đối phương tin tưởng vững chắc mình không hề có vấn đề.

Thịnh Dạng chuẩn bị về Yến Thành, cô không thể để mình bị điểm thi 745 này không hiểu rõ, vô cớ bị trừ nhiều điểm, cho dù một điểm cũng không thể!

Nhìn thấy Thịnh Dạng sắp rời khỏi, mọi người thế mới biết tâm cơ nặng nhất chính là anh cả Thịnh Đình Trạch.

Bọn họ đều đi rồi, bà cụ Lưu liền một mình ở chỗ này, tuy nói có dì giúp việc hầu hạ, nhưng cũng không thể nói trăm phần trăm bền chắc.

Nhưng mà nhà xưởng Thịnh gia ở chỗ này, bọn họ đều dựa vào nhà xưởng Thịnh gia ăn cơm, như vậy chính là bị động mà cần thiết đối tốt với bà cụ Lưu.

Anh cả là người thanh tỉnh, nhân tính lại hảo, cũng chặt không được sợi dây ràng buộc lợi ích ở chỗ này, song trọng bảo hiểm muốn tới thật sự.

Bà cụ Lưu tuy rằng trong lòng không tha, nhưng trên mặt lại không có lộ ra nửa phần vẻ quyến luyến.

Dạng Dạng là chim có thể giương cánh bay cao, cô không nên giam cầm Dạng Dạng, hạn chế tự do của cô, phát triển của cô.

Mà Thịnh Dạng là người cảm xúc luôn luôn không hiện sơn không lộ thủy, lúc này vẫn không nhịn được vươn tay, nhẹ nhàng ôm ôm bà cụ Lưu, bà cụ Lưu khóe miệng giơ lên, hưởng thụ cái ôm này.

Cô cảm thấy Dạng Dạng đi Thịnh gia một đoạn thời gian, như là trở nên ấm áp, càng có vị nhân tình.

Này cũng làm cô càng thêm tin tưởng mình lựa chọn lúc trước.

Thịnh Dạng mới vừa trở về nhà, liền phát hiện cổng lớn vây quanh một số phóng viên, xem ra là đã sớm bắt được tin tức Trạng Nguyên đại học, tiến đến phỏng vấn.

Hiện tại bút ký Trạng Nguyên đại học còn hữu dụng hơn giáo tài, kia đều là nước lên thì thuyền lên, có thể bán ra một giá cả tương đối tốt.

May mà tình huống an ninh Thịnh gia thực hảo, cho nên không tồn tại tình huống để một con cá lọt lưới tiến vào.

Trong nhà người giúp việc chờ bọn họ vừa trở về liền phát hiện có thêm một con chó nhỏ, không khỏi kinh hô, “Chó nhỏ rất đáng yêu!”

Tiểu nhị quả thật đáng yêu, chân ngắn như vậy, nhưng lại rất cố chấp, kiên trì muốn đi theo ở phía sau Thịnh Dạng, cho dù thang lầu độ cao còn dài hơn chân nó, bò ba bậc phải trượt xuống hai bậc, cũng muốn kiên trì làm tiểu tuỳ tùng Thịnh Dạng, đám người giúp việc nhìn đều buồn cười, “Ta đi lấy xương cho nó.”

Thịnh Dạng quay đầu lại, khóe miệng run rẩy, “Không cần lấy mấy thứ xương kia, nó sẽ cảm thấy ngươi đang khinh thường nó, lấy chút thịt là được.”

Đám người giúp việc tuy rằng vẻ mặt mơ hồ, nhưng đại tiểu thư nói, cũng liền làm theo.

Thịnh Dạng trở về liền lập tức trở lại trong phòng của mình, cô lại điều ra bài thi của mình cẩn thận nhìn một lần, tiến vào hệ thống không hề áp lực.

Sau đó cô cũng nhìn chỉ nhìn một cách đơn thuần viết văn tiến hành phán đoán những giáo viên Dịch Tuyển Thừa tìm cho cô, thuần một sắc đều đánh ra điểm cao 58 trở lên, không có một ai đánh 55.

A, giáo viên Tưởng Dục Học này có điểm ý tứ.

***

Mà lúc này, bạch loan thôn ——

“Tương Ngọc, trong thôn chúng ta lại tới người ngoài, mau đi xem một chút a.”

“Vô tâm tình.” Hoàng Tương Ngọc ghé vào trên giường, hoàn toàn buồn bã ỉu xìu, chuyện gì đều kích không nổi hứng thú của cô.

Cô lỡ mất cơ hội thật vất vả một bước lên trời.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *