Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 488

Chương 488: Chú em thần tiên

 

Ba người anh trai của Thịnh Dạng rời đi, cô cảm thấy bầu trời của cô đều dường như sập xuống một khối to, làm gì cũng không tinh thần.

“Nghe nói là chú em thần tiên rất đẹp nga.” em gái hàng xóm hoàn toàn hứng thú bừng bừng.

Hoàng Tương Ngọc uể oải, nhưng bẻ không được em gái hàng xóm nói như vậy, thôi, lúc tâm tình hạ xuống xem người đẹp chút, tóm lại tâm tình sẽ tốt một chút đi.

Vì thế ở em gái hàng xóm lôi kéo, cô cố gắng đi.

Mà vừa vặn người ngoài này liền ở bên cạnh nhà bà cụ Lưu, aiz, Hoàng Tương Ngọc lại một lần tức cảnh sinh tình, cho đến khi ——

Cô thấy được người đàn ông một thân màu đen, hắn hình dáng khuôn mặt cực có tính tiêu chí, làm người đã gặp qua là không quên được, nhìn qua bình tĩnh lạnh nhạt, mang theo cảm giác tự mình phong bế, nhưng lại cứ làm người sinh ra một loại xúc động tự ngược muốn đâm tường nam.

Phong Yến đứng ở trước cửa nhà bà cụ Lưu, không nghĩ tới…… Hắn cư nhiên cùng Thịnh Dạng hoàn mỹ bỏ lỡ, hắn lập tức cười tự giễu.

“Phong tiên sinh, vậy hiện tại……” Trợ lý khó xử mà nhìn thoáng qua tòa lầu bên cạnh, bọn họ đã mua, hơn nữa chuẩn bị kỳ nghỉ hai ngày.

“Ở đi.” Đã tới thì an tâm ở lại, Phong Yến vẫn cảm thấy hắn khó được trộm kiếp phù du an nhàn, nhìn xem địa phương cô từng sống, hoàn cảnh sinh trưởng cũng hảo.

“Chào ngươi ……” Hoàng Tương Ngọc nhút nhát sợ sệt đi tới trước, chủ động chào hỏi.

Em gái ngốc nhà bên không phải đã nói không có hứng thú, muốn chữa khỏi tâm mình đâu?

Như thế nào tốc độ nhanh như vậy?

Phong Yến lạnh như băng mà nhìn cô, hắn vốn chính là tính cách thực vắng vẻ.

Trợ lý vội đuổi người, “Tránh ra, tránh ra, không cần quấu rầy đến tiên sinh chúng ta.”

“Chờ một chút.” Phong Yến đột nhiên lên tiếng.

Hoàng Tương Ngọc tha thiết mà thò nửa người.

Phong Yến ngóng nhìn cô, đột nhiên mở miệng, “Ngươi nhận thức Thịnh Dạng sao?”

“……”

***

Hôm sau, Thịnh Dạng cùng Dịch Tuyển Thừa cùng đi Nhị Trung.

Vị giáo viên Tưởng Dục Học là giáo viên vương bài số một Nhị Trung, là đàn anh Nhị Trung.

Nghe nói thầy Tưởng này rất bận, hắn lập tức lại muốn tiếp nhận khối lớp học mới, cho nên đang vội vàng mở hội nghị giáo nghiên.

Nghe nói Thịnh Dạng tới, hiệu trưởng Nhị Trung cũng chạy vội tới, tuy rằng lúc trước không thể kéo Thịnh Dạng đến trường học mình, nhưng đối với loại hạt giống tốt này, lòng tích tài vẫn phải có mà.

Đợi chừng nửa giờ, một giáo viên đi tới, lại không phải thầy Tưởng Dục Học kia, mà là một giáo viên trẻ tuổi, cô nâng nâng mắt kính, kiêu căng ngạo mạn mà nhìn Thịnh Dạng, “Bạn học Thịnh, sau khi thầy Tưởng chúng ta mở xong hội nghị giáo nghiên, còn có công tác phải làm, ngươi hơi chờ một chút, dù sao ngươi cũng tốt nghiệp cấp ba, không giống như là thầy Tưởng chúng ta còn phải bận rộn tổ dạy học có phải hay không?”

Thầy Tưởng này còn có chuyện gì phải làm? Hiệu trưởng vừa nghe lời này liền không đối vị, chứng tõ là tiêu ma học sinh mà.

Nhưng ở trước mặt Thịnh Dạng cùng Dịch Tuyển Thừa, Hiệu trưởng lại chưa nói ra, hai vị này đều là đắc tội không nổi, vì tránh đập bảng hiệu Nhị Trung, hắn vẫn lén đi giải quyết đi.

Bởi vậy Hiệu trưởng cũng không có bồi hai người chờ ở trong phòng hội nghị, mà đi tìm thầy Tưởng.

Mà lúc này thầy Tưởng cũng không có bận rộn công việc như lời của giáo viên trẻ tuổi kia, ngược lại chậm rì rì uống trà ở trong văn phòng.

Hiệu trưởng nhìn thấy bộ dáng thảnh thơi thảnh thơi của thầy Tưởng, lập tức cực giận, “Thầy Tưởng, ngươi làm gì muốn gạt người a?”

Tưởng Dục Học không chút hoang mang giải thích, “Là học sinh này cắn chặt không bỏ, cô đã thi điểm cao 745 điểm, ném vị trí thứ hai nhiều như vậy, cũng đủ cô càn rỡ, cô vì sao còn muốn rối rắm năm điểm này?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *