Ánh trăng trong lòng-Chương 1
Chương 1: Đàn ông chỉ làm ảnh hưởng tốc độ trồng khoai tây của ta
“Chào ngươi, có thể giúp một chút không?”
“Giúp cái gì?”
“Hôn ta một chút.”
“……???”
Khi Kỳ Nguyệt nhận được thỉnh cầu này, cô đội đầu ổ gà ba ngày không gội, vác cái cuốc, mang giày nhựa màu đen, trên mặt dính bùn vẫn còn chưa khô.
Mà đột nhiên đi đến trước mặt cô, thỉnh cầu cô hỗ trợ người đàn ông có gương mặt cực kỳ đẹp, đôi con ngươi màu hổ phách như là gió thổi qua ruộng lúa mạch, thân hình sáng láng cho dù đứng ở trên bờ ruộng lầy lội như vậy cũng giống như một bức tranh thuỷ mặc.
Bên môi người đàn ông treo một độ cung nhạt nhẽo, đáy mắt mang theo xin lỗi, giải thích nói, “Xin lỗi, vừa mới chơi thua trò chơi với bọn họ.”
Kỳ Nguyệt theo ánh mắt hắn nhìn thoáng qua cách đó không xa, quả nhiên thấy được đám người đang ồn ào.
Thì ra là chơi thua trò chơi ……
Kỳ Nguyệt mới vừa phản ứng lại, bên cạnh bạn cùng phòng Tống Thu Thu đột nhiên như hoàn hồn, ở bên tai cô thét chói tai một tiếng ——
“A! Cố…… Cố Cố Cố…… Cố Hoài…… nam thần cấp lão đại trường học chúng ta!!!”
“Cố Hoài……?” Kỳ Nguyệt liếc mắt một cái đánh giá người đàn ông trước mắt.
Cô ngâm mình ở ruộng thí nghiệm cả ngày, không phải nuôi heo chính là trồng khoai tây, cũng không có chú ý chuyện khác, tự nhiên cũng không quen biết nam thần gì.
“Là tá vị, có thể chứ?” Cố Hoài mỉm cười con ngươi đẹp giống như sao trời, thực khách sáo lại dò hỏi một lần nữa.
Kỳ Nguyệt đang bận rộn dùng cuốc đào đất, nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên nói, “Cái gì chứ, ngượng ngùng, ngươi đột nhiên tới đưa ra loại yêu cầu như vậy, thật sự làm người thực bối rối, hơn nữa ta rất bận, nhường một chút, ta muốn trồng khoai tây……”
Tống Thu Thu mặt đầy không có cách nào tin tưởng: “Đại ca ngươi nhìn rõ ràng a! Đây chính là Cố Hoài a!”
Kỳ Nguyệt chụp bay chân chặn đường của Tống Thu Thu, “Đàn ông, chỉ làm ảnh hưởng tốc độ trồng khoai tây của ta!”
Tống Thu Thu: “……???”
Cố Hoài nghe nói như thế, cực nhẹ cười một chút, nụ cười kia giống như bồ công anh dừng ở đầu quả tim người.
Hắn nhìn nhìn đồng phục thực nghiệm trên người Kỳ Nguyệt, “Ngươi là Viện nông nghiệp đại học A? Lúc trước ta may mắn cùng Giáo sư Thẩm có nói qua một kỹ thuật mới trồng khoai tây lai giống, có thể tăng cao năng suất khoai tây ở mức rất lớn, có hứng thú không?”
Đôi mắt Kỳ Nguyệt gần như sáng lên trong nháy mắt, giây tiếp theo, giống như hoa hướng dương nhìn thấy mặt trời, xoát ngẩng đầu: “Aiz! Ngươi gần chút nữa! Tới gần chút nữa! Như vậy thoạt nhìn tương đối thật hơn!”
Hôm trước cô mở phát sóng trực tiếp bán khoai tây còn đang tiếc nuối, nếu có thể có cơ hội cùng Giáo sư Thẩm giao lưu một chút tâm đắc trồng khoai tây thì tốt quá!
Tuyệt đối không nghĩ tới, nằm mơ tư liệu sống còn có thể đưa vào hiện thực?
Trong lồng ngực người đàn ông phát ra một tiếng cười khàn khàn, biết nghe lời phải mà hơi đến gần một chút.
“Tới! Chúng ta nói kỹ càng tỉ mỉ một chút! Giáo sư Thẩm, là Giáo sư Thẩm Quyết Minh sao? Cái loại lão đại cấp quốc bảo này làm sao có thể dễ dàng nhìn thấy như vậy chứ! Ngươi còn có thể nói chuyện phiếm cùng hắn? Ngươi sẽ không gạt ta chứ?” Kỳ Nguyệt nửa tin nửa ngờ mở miệng, vẻ mặt ngươi có phải đang bóc phét hay không.
Cố Hoài ho nhẹ một tiếng: “Giáo sư Thẩm là cậu của ta.”
Kỳ Nguyệt: “……!!!”
Giờ này phút này, Cố Hoài ở trong mắt cô quả thực là sáng lên lấp lánh. Kỳ Nguyệt nháy mắt đưa đầu nhỏ lộn xộn qua: “Cái tá vị này đủ giống như thật sao?”
Người đàn ông bị cô gái cụng nhẹ đầu một chút, bất đắc dĩ cười một tiếng, vươn tay giúp cô thoáng điều chỉnh vị trí một chút.
Giữ yên gần hai giây, đại khái là xác định người bên kia đã thấy được, liền lập tức đứng dậy, thối lui đến khoảng cách lễ phép.
“Được rồi, cám ơn hỗ trợ.”
Rõ ràng một câu nói cám ơn rất tầm thường, từ trong miệng hắn nói ra lại lộ ra một tia ý vị rung động lòng người.
Kỳ Nguyệt hào phóng xua xua tay, “Không khách sáo, không khách sáo, chuyện nhỏ không tốn sức gì mà thôi, lần sau còn có loại yêu cầu hỗ trợ này, nhớ rõ tìm ta.”
Cố Hoài cười khẽ: “Được.”
“Vậy…… kỹ thuật mới trồng khoai tây ……” Kỳ Nguyệt chờ mong xoa xoa tay.
“Lúc này không quá thuận tiện, chờ ta kết thúc bên kia được chứ?”
“Được, được, được!”
Kỳ Nguyệt gật đầu giống gà con mổ thóc, thuận miệng hỏi một câu, “Ngươi chơi thua trò chơi gì vậy? Nói lời thật lòng đại mạo hiểm hay là trò chơi quốc vương?”
“Bắn súng.” Cố Hoài trả lời.
“Bắn súng?” Kỳ Nguyệt nghe hai chữ như thế, thần sắc hơi giật mình, chẳng qua thực mau liền phục hồi tinh thần, “Ngươi bắn mấy vòng a?”
“0 vòng, bắn không trúng bia.”
Kỳ Nguyệt kéo khóe miệng: “Vậy ngươi cũng thật đủ túi cơm……”
Cố Hoài không có phủ nhận, lông mi thật dài giấu đi ý cười nơi đáy mắt, “Còn may ngươi hỗ trợ.”

