Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 637
Chương 637: Bị nhớ thương tới rồi
Chẳng lẽ muốn cùng bọn họ nói chính mình một đống tuổi, thế nhưng thua một cô bé quá mức trẻ tuổi sao? Hắn đều cảm thấy quá mất mặt.
Lại nói tiếp, cũng trách bản thân hắn, trước khi xuất phát, vì sao muốn cùng người trong nhà đề chuyện này?
Cuối cùng, hắn chỉ có thể hậm hực ngồi xuống, phẫn nộ mồ hôi đã sớm thấm ướt quần áo hắn, hắn rầu rĩ mà nói một câu, “Cứu Thịnh Hàm Cảnh không phải ta.”
“A? Cái gì?” Tần Viện tránh ở phía sau cha mẹ, vẻ mặt khó có thể tin, không phải ông nội cứu, chẳng lẽ là……
Cô tròng mắt xoay chuyển, chỉ có thể nghĩ đến một người, “Chẳng lẽ là Minh Khải?”
Thật ra so với ông nội, cô càng muốn sau này cùng Minh Khải học y, nhưng mà ông nội cùng Minh Khải là đối thủ một mất một còn, có đôi khi cô cũng rất oán ông cụ, làm gì muốn không hợp nhau cùng Minh Khải?
“Không phải.”
“Kia……” Tần Viện không nghĩ ra được, cha mẹ cô vắt hết óc cũng không nghĩ ra được.
Tần Mạc vẫy vẫy tay áo, “Tóm lại các ngươi không cần hỏi lại.”
Nhưng chuyện này lại giống như nỗi băn khoăn chiếm cứ ở trong lòng Tần Viện, làm cô để lại cái tâm nhãn.
Nếu giúp Thịnh Hàm Cảnh không phải ông nội, như vậy người nọ thế tất y thuật ở phía trên ông nội, mà người nọ cùng ông nội lại không phải quan hệ đối thủ một mất một còn, một khi đã như vậy, cô không bằng bái người nọ làm thầy?
Đúng rồi, xem biểu tình nản lòng của ông nội liền nhìn ra được, nhất định là bị người nọ vượt qua quá không cam lòng, cho nên không dám nói.
Cô phải nghĩ biện pháp tìm được người nọ!
Tần Viện siết chặt nắm tay, cô nhất định phải có.
***
Mà lúc này, còn hồn nhiên không biết chính mình bị thù địch lấy một loại phương thức khác “Nhớ thương” Thịnh Dạng đang ở thư viện, cô đang đứng ở phía trước bàn, dò hỏi người quản lý sách báo, “Chỗ các ngươi có《 Tư đồ nhỉ thuyết 》hay không?”
“Chờ một chút, ta tra một chút.” Người quản lý sách báo tra xét một chút, “Không có.”
Thịnh Dạng nhíu mày, “Vậy có《 cổ phương trích lục 》hay không?”
Người quản lý sách báo lại tra xét một chút, “Không có.”
Thịnh Dạng kiên nhẫn đã giảm theo cấp số nhân, “Lại giúp ta tra một chút 《 phục ni khế thủ cảo 》.”
Ngón tay ở trên bàn phím thao tác một chút, vẫn cứ không có, người quản lý sách báo không nhịn được lại cầm di động Baidu một chút mấy quyển sách vừa rồi Thịnh Dạng nói, tra xong hắn liền có điểm hết chỗ nói rồi, sau đó nhìn Thịnh Dạng, “Tiểu học muội chẳng lẽ đang trêu ta?”
Những quyển sách lợi hại như vậy sao có thể xuất hiện ở thư viện trường học sao.
Nga, đã quên nói, người quản lý sách báo thư viện bình thường đều là học sinh khối lớp trên vừa học vừa làm.
Thịnh Dạng không để ý tới hắn, cô cũng không tâm tự học, cô ở đâu đều có thể tự học, hôm nay cô chủ yếu là tới tìm sách, xem ra không thu hoạch được gì.
“Tiểu học muội, chờ một chút.” Người quản lý sách báo bỗng nhiên gọi lại cô.
“Có việc?” Thịnh Dạng trong trẻo sâu thẳm liếc mắt một cái, lời nói cũng là lời ít mà ý nhiều, làm hắn không khỏi sửng sốt.
Tểu học muội này tuy là cô gái diện mạo thập phần xuất sắc, nhưng cũng quá khốc đi, khốc đến mê người, khốc đến làm người chân mềm, hắn không khỏi nói lắp lên, “Hai quyển ngươi nói trước, ta không biết, nhưng một quyển cuối cùng 《 phục ni khế thủ cảo 》, ta biết nơi nào có.”
“Nơi nào?” Thịnh Dạng trong mắt chợt lóe sáng.
Người quản lý sách báo vò đầu, một đại soái ca như hắn đứng trước mặt cô, lại vẫn không có 1%, mị lực lớn bằng một quyển sách chết nhưng hắn vẫn nói tình hình thực tế, “Đại học Hoa Hạ, bạn học Đại học Hoa Hạ của ta nói cho ta, thư viện trường học bọn họ có.”
Thịnh Dạng rơi vào mê chi im lặng, đột nhiên liền có điểm hối hận, sớm biết học Đại học Hoa Hạ.

