Lão đại, áo choàng cô lại rớt khắp thế giới rồi-Chương 672

Chương 672: Nguyên nhân quen mắt

 

Thịnh Dạng vừa cùng chủ biên trò chuyện, vừa thành thạo viết luận văn.

Austin: Trình Mẫn, ngươi là người ở nơi nào?

Thịnh Dạng luận văn ký tên dùng tên giả: Trình Mẫn.

Thịnh Dạng: Rõ ràng, người Hoa Hạ.

Austin: Cũng đúng, bất quá lợi người Hoa Hạ hại như vậy cũng không thấy nhiều lắm, ta cho rằng người Hoa Hạ đều thực biết khảo thí, ở phương diện nghiên cứu khoa học sẽ yếu một ít, ít nhất trước mắt xem ra là như thế. Hơn nữa ngươi vẫn là cô gái?

Thịnh Dạng: Đúng vậy.

Austin: Thật lợi hại a, một người Hoa Quốc lợi hại như vậy vẫn là…… Ta thật là gấp không chờ nổi muốn gặp ngươi, lần này hội nghị BIO ngươi xác định không tới sao? Mới mấy tháng, này đã là thiên luận văn thứ chín, tuy rằng số lượng còn không có đột phá, nhưng đột phá là sắp tới a, ngươi tốc độ này đã vượt qua mọi người.

Thịnh Dạng: Không tới.

Austin đem hết toàn lực mà “Câu dẫn” cô: Lần này tới cũng có không ít người có quyền nga.

Hắn thật sự quá muốn gặp gương mặt thật của cô, làm nghiên cứu khoa học luôn là thực tích tài.

Đáng tiếc Thịnh Dạng vẫn cứ kiên trì: Không tới.

Austin: Vậy được rồi, nếu ngươi không phải cự tuyệt ta vài lần, ngươi hoàn toàn có thể viết ra chín thiên luận văn trở lên.

Hắn ý có điều chỉ, Thịnh Dạng còn không có dùng ra toàn lực.

Giáo sư đại học khác đều là liều mạng dành thời gian đi viết, mà cô thì sao, tuy rằng không biết cụ thể nghề nghiệp gì, nhưng lại nửa điểm không để bụng vinh quang như vậy, hoàn toàn cũng chỉ là vì kiếm tiền, thậm chí còn chỉ là vì thể nghiệm nhiều.

Hắn hiện tại pha có thể cảm nhận được câu danh ngôn rất nổi tiếng Hoa Hạ: Hoàng đế không vội, thái giám vội chết.

Thấy Thịnh Dạng nửa ngày không trả lời, Austin lại tới một câu: Không quấy rầy thời gian ngươi viết luận văn, đỡ phải trì hoãn.

Thịnh Dạng: Ta vẫn luôn đang viết.

Trầm mặc, vẫn là trầm mặc, rồi sau đó Austin: Ngươi câu lấy ta như vậy, lại không cho ta nhìn đến ngươi, thật là tra tấn a!!!

Không thấy được người, chỉ từ một câu này đều có thể nhìn đến tâm thái hắn có bao nhiêu tạc nứt!

Nhưng Thịnh Dạng lại không hề hồi phục, yên lặng mà hoàn thành chuyện của mình, một giờ sau, cô cũng chưa kiểm tra, liền trực tiếp gửi luận văn vào hòm thư Austin.

Chính là tự tin như vậy, không thể nghi ngờ.

Cô nhìn thoáng qua đồng hồ, so thời gian cô thiết trí còn sớm một chút, tiết kiệm mười phút, không tồi.

Lúc viết luận văn vẫn luôn khuôn mặt không chút cẩu thả, lúc này mới lộ ra một nụ cười thư thái.

Vừa rồi hết sức chăm chú, lúc này mới phát hiện trong phòng ngủ bỗng nhiên có hơi ồn ào, cô xuống giường đang muốn đi rửa mặt, thình lình bị La Manh Manh túm chặt.

Nguyên lai trong máy tính Tần Viện đang phát cái gì, ba người các cô đều vây quanh đang xem, bộ dáng rất là hưng phấn.

Thịnh Dạng nguyên bản không có hứng thú, nề hà La Manh Manh nhiệt tình thật lớn, cô cũng liền liếc mắt, rồi sau đó ánh mắt dừng lại.

Biểu tình Tần Viện có hơi không được tự nhiên, cũng không biết đang lầm bầm lầu bầu, hay giải thích với Thịnh Dạng, “Đây là nữ viện sĩ lợi hại nhất trường học chúng ta, Viện sĩ Triệu Thái Hoa, cô so rất nhiều nam viện sĩ đều lợi hại, ở trên quốc tế rất có địa vị, số lượng phát biểu luận văn ở trên BIO cũng đạt tới tốp ba quốc nội, lại còn có dấu hiệu vượt qua.”

Thịnh Dạng cũng không phải bởi vì những lời của Tần Viện mà hoảng hốt, mà là……

Cô rốt cuộc biết hôm nay vì cái gì cô xem Triệu Mạn Xu quen mắt.

Kỳ thật cô nguyên lai có xem qua ảnh chụp Triệu Thái Hoa, bởi vì thần tượng của rất nhiều cô gái chính là vị này, cô tuy trí nhớ hảo, nhưng là đối chuyện mình không thèm để ý tóm lại là không để bụng, cho nên hiện tại đi học lâu như vậy, lớp học trừ bỏ tổ A sáng tạo các cô, còn có rất nhiều bạn học cũng chưa nhận hết, thậm chí có thể nói có chút rối loạn nhận dạng khuôn mặt. Hiện tại cô mới phát hiện……

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *